Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Về việc máy bay Trung Quốc “xâm phạm không phận” Việt Nam.

Khi đưa tin về việc máy bay Trung Quốc đi vào vùng thông báo bay TP.HCM mà không thông báo, một số tờ báo đã giật tít "máy bay Trung Quốc xâm phạm không phận Việt Nam" khiến cho dư luận thắc mắc sao ta không cho chiến đấu cơ lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ. Các sửu nhi thì phán 1 câu xanh rờn "quan ngại nhưng dân không ngán", một số khác nhai lại luận điệu của bọn phản động "Việt Nam hèn với Trung Quốc"....bla....bla.... khi chính phủ Việt Nam chỉ phản đối và cảnh báo phía Trung Quốc đồng thời gửi thông tin cho ICAO để xử lý theo Luật Hàng không Dân dụng Quốc tế chứ không có những "động thái quyết liệt" như cho tiêm kích lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ giống như Thổ Nhĩ Kỳ bắn máy bay Nga.

Về việc này chúng ta cần phải hiểu rõ vùng thông báo bay (FIR) và không phận (airspace) là hai chủ thể hoàn toàn khác nhau. Cụ thể như sau:

1. Vùng Thông tin bay hay Vùng Thông báo hướng dẫn bay (Flight Information Region - FIR) là khoảng không bao trùm toàn cầu được Tổ chức Hàng không dân dụng Quốc tế ( International Civil Aviation Organization - ICAO) vạch ra, chia thành nhiều vùng khác nhau và phân bổ lại cho các quốc gia để quản lý và khai thác thương mại. Bản chất của FIR là một khu vực để khai thác quyền thương mại, theo đó quốc gia được giao FIR sẽ cung cấp dịch vụ thông báo bay và điều tiết hàng không dân dụng trong vùng FIR mà mình quản lý, mọi phương tiện bay hàng không dân dụng đều phải thông báo và trả phí sử dụng dịch vụ thông báo bay của quốc gia quản lý FIR.

Máy bay đi qua FIR cần phải cung cấp thông tin để trạm điều khiển không lưu điều tiết đường bay nhằm tránh va chạm với các máy bay khác. Ngoài ra máy bay khi bay qua FIR còn được cung cấp dịch vụ thông tin bay và dịch vụ báo động khi cần thiết. Đây là những mức dịch vụ cơ bản cho máy bay nhằm cung cấp những thông tin cần thiết cho việc điều hành những chuyến bay một cách an toàn và hiệu quả, cũng như để báo động cho các cơ quan có trách nhiệm khi một máy bay cần cứu trợ hay bị tai nạn để tìm kiếm cứu nạn.

Nhìn trên bản đồ, các bạn sẽ thấy rõ FIR Hà Nội bao trùm lên lãnh thổ phía Bắc Việt Nam và phần Vịnh Bắc Bộ thuộc về Việt Nam. FIR TP.HCM bao trùm lên lãnh thổ phía Nam Việt Nam bao gồm cả vùng hải phận quốc tế cũng như cả một phần vùng trời Lào và một phần vùng trời Campuchia.



2. Không phận là bầu trời do một quốc gia kiểm soát bao phủ lãnh thổ và lãnh hải của quốc gia đó. Theo luật quốc tế thì không phận chủ quyền ăn khớp với lãnh thổ, lãnh hải và nội hải của một quốc gia, tức không gian trên đất và 12 hải lý dọc bờ biến. Không phận nằm ngoài vùng lãnh hải và lãnh thổ được coi là không phận quốc tế, tương đương với hải phận quốc tế.

Như vậy các chuyến bay của Trung Quốc chỉ bay qua FIR TP.HCM nhưng là bay qua vùng trời quốc tế nên họ KHÔNG XÂM PHẠM VÙNG TRỜI của Việt Nam mà chỉ vi phạm nghĩa vụ thông báo bay trong Luật Hàng Không Dân dụng Quốc tế, thuộc thẩm quyền phán xử của ICAO. Vì vậy việc chính phủ Việt Nam gửi thông báo đến ICAO là hoàn toàn phù hợp.

3. Tại sao không cho tiêm kích lên ép hạ cánh hay bắn hạ như Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ chiến đấu cơ của Nga ?

Cần phân biệt rõ việc máy bay Trung Quốc xâm nhập FIR của Việt Nam hoàn toàn khác với việc chiến đấu cơ của Nga (chưa rõ có xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ hay không) bị bắn hạ.

Thứ 1: Máy bay của Nga là chiến đấu cơ, còn máy bay Trung Quốc là máy bay dân dụng.

Thứ 2: Chúng ta có quyền cho tiêm kích lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ bằng nhiều cách khác nhau khi máy bay nước ngoài vi phạm KHÔNG PHẬN của Việt Nam trong trường hợp đã cảnh báo nhiều lần mà không chịu ra. Nhưng nếu như máy bay nước ngoài chỉ xâm nhập FIR mà không thông báo, chúng ta chỉ có thể phát tín hiệu yêu cầu họ báo cáo, chứ không được sử dụng không quân và phòng không. Trong trường hợp này mọi động thái quân sự đều bị coi là gây hấn. Điều này hoàn toàn không có lợi cho Việt Nam trên trường Quốc tế.

Vụ việc này cũng giống như việc tàu dầu khí Trung Quốc di chuyển trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ở khu vực tây nam đảo Phú Quý (Bình Thuận), cách đảo vào khoảng 20 hải lý và bờ chừng 40 hải lý (nằm giữa bờ và đảo) hồi tháng 6/2015. Khi ấy chúng ta cũng chỉ có thể cử tàu ra giám sát và theo dõi vì tàu Trung Quốc di chuyển trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) - vùng tự do đi lại của quốc tế, chúng ta chỉ có quyền tài phán và tự do khai thác.

Tất nhiên, việc cho máy bay đi vào FIR mà không xin phép cũng là một hành động khiêu khích. Nhưng nó không đủ lý do để có thể sử dụng các lực lượng quân sự.

Chiến tranh không phải trò đùa.

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Đừng đùa với dân Ninh Hiệp


Những lùm xum liên quan đến vụ việc giải phóng mặt bằng tại chợ Ninh Hiệp - Gia Lâm – Hà Nội đang rất được dư luận chú ý trong những ngày vừa qua. Sự việc bắt đầu “nóng” lên khi Công ty TNHH Đầu tư Thương mại và Phát triển Vĩnh Phát gửi thông báo khởi công xây dựng Chợ và trung tâm thương mại (dự kiến vào ngày 22/12/2015). Trước thông tin trên, một bộ phận người dân tại xã Ninh Hiệp tập trung đông người tại trụ sở UBND xã, khu vực quanh chợ Nành để cản trở việc triển khai dự án. Từ ngày 13/12/2015, tại khu vực bãi xe chợ Nành, số người dân đã lập bàn thờ, quan tài, vòng hoa, di ảnh liệt sỹ, chuẩn bị gạch đã, gậy quấn vải (đuốc)… để sẵn sàng cản trở thi công. Đồng thời, huy động đông người, có cả trẻ em học sinh (Tiểu học, Trung học cơ sở) để gây áp lực đòi dừng thi công dự án trên.

Nguyên nhân của cuộc biểu tình này là do người dân phản đối việc xây dựng trung tâm thương mại trên bãi giữ xe của chợ. Khu chợ cũ cũng là chợ đầu tiên ở Ninh Hiệp có bãi xe sát đó thuận tiện cho người dân, khách hàng buôn bán. Nhưng xã lại bán cho tư nhân, giờ muốn giải tỏa để xây TTTM mới. Trong khi đó chợ có 3 TTTM lớn chưa ngồi hết chỗ. Bây giờ việc di chuyển bãi xe rất ảnh hưởng đến các hộ trong chợ cũ. Theo một số người dân tại đây thì “Bà con cùng các cháu cầm cờ đỏ sao vàng, chỉ hô hào và gõ chống chiêng. Không có ý đả kích. Mọi người chỉ nhằm nhận được câu trả lời thích đáng từ chính quyền."

Tuy nhiên do đã đánh hơi được sự mâu thuẫn giữa chính quyền và nhân dân,  những nhà “dân chủ” vốn là chân rết, “phóng viên” của các báo đài “phản động” và của tổ chức phản động “Việt Tân” như Phan Cẩm Hường, Trịnh Bá Phương, Bùi Tiến Hưng, Đoàn Trương Vĩnh Phước… đã ngay lập tức đã có mặt hiện trường để “tác nghiệp” đưa tin trái chiều, chia sẻ thông tin tràn ngập trên các báo mạng cho rằng “chính quyền cướp đất”, đồng thời tiếp xúc, móc nối với một số người dân xã Ninh Hiệp với mục đích “hiệp thông đấu tranh”.

Lợi dụng mâu thuẫn hiện tại giữa người dân và chính quyền xã Ninh Hiệp, những nhà đấu tranh này đã đưa ra chiêu bài đưa những thông tin “ủng hộ” người dân, phản đối chính quyền để tạo sự đồng thuận, lôi kéo người dân xã Ninh Hiệp tham gia vào các hoạt động chống đối hiện nay. Kịch bản trên đã được sử dụng nhiều lần, và đã thành công rực rỡ ở Văn Giang, Dương Nội. Cụ thể sự việc là ngày 22/12/2015, Phan Cẩm Hường khoe lên facebook rằng đã tiếp cận được người dân đang khiếu kiện ở chợ Ninh Hiệp trong vòng 4 phút, cùng những công cụ phản đối chính quyền, doanh nghiệp xây dựng trung tâm thương mại như “đã quấn vải vào đầu gậy chất thành đống lớn, bên cạnh có gần 20 cỗ quan tài, hương, vòng hoa, ban thờ…” cùng bình luận hướng tính chất sự việc đến một cuộc chiến quyết tử với chính quyền để giữ đất của người dân ở đây “Tất cả đều rất sẵn sàng cho 1 trận chiến có vẻ …cân sức?!”. 


Hình ảnh, thông tin thu thập được này, Cẩm Hường tag tên những “đầu nậu chuyên chăn dắt dân oan” nổi tiếng như Trịnh Du ở Mỹ, Trần Thị Nga (thành viên Hội Phụ nữ nhân quyền, công khai tuyên bố là người của Việt Tân) và đại gia đình thủ lĩnh “dân oan” Dương Nội – Cấn Thị Thêu khai thác nhiệt tình.

Tuy nhiên dân Ninh Hiệp không dễ bị dắt mũi như thế. Người dân xã Ninh Hiệp đã sớm nhận ra bản  chất thật sau bộ mặt bỗng dưng tốt bụng của những nhà “dân chủ” rởm. Họ thể hiện sự bức xúc của mình bằng việc phát động phong trào “tìm diệt phản động” như: “Anh em Ninh Hiệp thấy bọn Vịt Tân ở đâu bắt lại đập cho chúng một trận. Nó lợi dụng người dân Ninh Hiệp để gây bạo loạn đấy!”…  các bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi và nhận được sự ủng hộ đông đảo của quần chúng nhân dân.


Ngay sau khi bị dân Ninh Hiệp nhắn tin đe dọa, báo cáo facebook xóa ảnh của Hường, cô này liên tục viết hẳn bài “xã luận” cảm thán, lên án người dân có bức xúc, bất mãn với chính quyền nhưng quá hèn nhát, không dám chống lại và lật đổ chính quyền hiện tại. Ngoài ra cô này và đồng bọn tập trung vào lên án người dân chợ Ninh Hiệp còn “u mê”, “chưa tỉnh ngộ”, vẫn còn sử dụng lá cờ đỏ sao vàng, di ảnh lãnh tụ “cộng sản” để bày tỏ thái độ phản đối chính quyền. Xem ra dân trí càng cao thì càng khó dắt mũi, con đường “đấu tranh” càng dài thì phải.

Cuối cùng, xin trích lời của một người dân Ninh Hiệp thay cho lời kết “Mình và cả làng đều mong chính quyền chấm dứt việc phá bỏ nhà xe xây TTTM mới, phải có kí kết với bà con rõ ràng về việc này để hợp lòng dân.Dân có giàu nước mới mạnh! Còn những đối tượng gây kích động, có ý đồ xấu mình nghĩ là các bạn không có cơ hội làm điều đó đâu. Dân làng chỉ biểu tình lành mạnh đòi quyền lợi chứ không hề muốn bạo động, không đả đảo chính quyền. Chúng tôi tin vào Đảng và Nhà nước! Quyết thắng!”


Suy nghĩ đầu năm


Nhân bài phỏng vấn đầu năm của BBC Tiếng Việt với quan điểm cho rằng người Việt ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm có nghĩa là ăn tết “theo” Trung Hoa. Nói một cách khác thì bài phỏng vấn này đã ngầm cho rằng chừng nào người Việt còn ăn tết âm lịch nghĩa là còn “lệ thuộc” Trung Quốc. Vì vậy chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về lịch âm và việc người Việt Nam ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm có phải là ăn tết “theo” Trung Hoa như lời của nhà thơ Trần Tiến Dũng trả lời BBC Tiếng Việt hay không.

11.     Âm lịch là gì ? Âm lịch có từ bao giờ ?

Âm lịch là loại lịch được tính dựa trên các chu kỳ của mặt trăng. Âm lịch được cho là lịch cổ nhất được phát minh bởi loài người. Những người Cro-Magnon được coi là đã phát minh ra âm lịch vào khoảng 32.000 năm trước Công nguyên. Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch

22.   Âm lịch được sử dụng để làm gì ?

Cũng như lịch dương, lịch âm được dùng để xác định ngày, ghi chép sự kiện. Ngoài ra do được tính dựa trên chu kỳ của mặt trăng, lịch âm còn là cách để xác định triều cường, các mốc thời gian “Đông chí”, “Lập xuân”,…  từ đó có thể tính được ngày canh tác, rất cần thiết cho các hoạt động nông – lâm – ngư nghiệp…. Vì vậy âm lịch được dùng phổ biến tại các nền nông nghiệp lúa nước Đông Nam Á và phần lớn Châu Á. Lịch Âm còn được coi là một nét văn hóa đặc trưng của phương Đông.

33. Tại sao người Việt ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm ?

Việc ăn tết theo âm lịch là một truyền thống ngàn đời của người Việt Nam, ăn tết như vậy là để phù hợp với việc trồng trọt và canh tác khi mùa xuân đến. Do đều xuất phát từ nền văn minh lúa nước nên Trung Quốc cũng sử dụng âm lịch và ăn tết Nguyên Đán theo âm lịch. Giống như việc A và B học chung 1 lớp, do 7h vào lớp nên cả hai cùng đi học lúc 6h30. Việc A và B đi học cùng 1 giờ là do cả hai học chung lớp, chung thời gian biểu chứ không phải A đi học lúc 6h30 là do đi học “theo” B. Tương tự như vậy, người Việt Nam ăn tết âm lịch là để phù hợp với lịch canh tác chứ không phải là ăn tết “theo” Trung Hoa như lời nhà thơ gì đó đã nói trên BBC. Hiện tại Việt Nam vẫn duy trì tết âm lịch bởi đó là một truyền thống lâu đời. Tết âm lịch không chỉ là khoảng thời gian đón năm mới, nghỉ ngơi chuẩn bị cho mùa vụ tiếp theo mà còn là dịp sum họp gia đình.

Mỗi quốc gia có một nền văn hóa, dù có tương đồng thì vẫn luôn tồn tại khác biệt. Cùng ăn tết Nguyên Đán theo âm lịch nhưng không có nghĩa là người Việt Nam “sao chép” hay “ăn theo” Trung Hoa. Văn hóa tết của người Việt Nam có bánh chưng tượng trưng cho đất, bánh giày tượng chưng cho trời, có cây nêu, dưa muối…. đây là những thứ mà tết Trung Quốc không có. Việc ăn tết âm lịch là một truyền thống văn hóa của người Việt Nam, kêu người Việt Nam ăn tết dương lịch, bỏ tết âm thật không khác gì bảo người Việt ăn bánh mì, humburger thay cơm gạo trắng. Không rõ từ bao giờ mà người ta cho rằng các giá trị văn hoá phương Tây mới là chân lý và xem thường văn hoá Á Đông ? Từ bao giờ mà người ta quan niệm rằng cứ cái gì của Trung Quốc, mà không cần “của”, chỉ cần có tý liên quan  hay có chút tương đồng với Trung Quốc thì đều là xấu? Càng không rõ dựa vào cái gì mà BBC Tiếng Việt lại mặc định rằng Tết Nguyên Đán là Tết Trung Hoa ? 

Thật khó hiểu, từ khi nào mà người ta lại để những kẻ hoàn toàn mù tịt về văn hóa và truyền thống dân tộc làm nhà thơ, phóng viên vậy ?


Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Vài lời gửi Ngài đại sứ


Ngài Ted Osius thân mến !

Tôi vốn là một fan hâm mộ của Ngài bởi những việc Ngài đã làm kể từ khi bắt đầu nhiệm kỳ của mình tại Việt Nam. Nó cho thấy Ngài là một người vô cùng thân thiện và cởi mở. Thực lòng tôi không hề muốn viết những dòng này nhưng tôi nghĩ với tư cách là một công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì tôi cần nói vài lời về bản thông cáo báo chí mới đây của Ngài.

Ngài Ted ! Cũng giống như nước Mỹ, Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền, điều này chắc hẳn Ngài đã biết. Chủ quyền ở đây không chỉ là quyền toàn vẹn lãnh thổ mà còn là quyền độc lập, tự quyết trong các vấn đề của quốc gia. Chính phủ Việt Nam hiện tại là một chính phủ do nhân dân Việt Nam bầu ra và được quốc tế thừa nhận. Vì vậy chính quyền Việt Nam hiện tại có đủ quyền tự quyết để điều hành đất nước mà không phải chịu bất kỳ áp lực hay yêu sách nào từ nước ngoài. Chắc hẳn Ngài đã hiểu ý của tôi.

Quay lại bản thông cáo báo chí của Ngài, tôi rất cảm kích trước tấm lòng của Ngài, chắc hẳn Ngài đã rất quan tâm đến tình hình Việt Nam nên mới viết ra những dòng ấy. Tuy nhiên Ngài có thấy đòi hỏi của mình là hơi quá đáng không ? Ngài nghĩ sao nếu tôi hoặc chính phủ của tôi đề nghị chính phủ của Ngài bãi bỏ lệnh truy nã với Edward Snowden bởi người dân Mỹ có quyền được biết những việc làm sai trái của chính phủ mình. Chính phủ của Ngài có sẵn sàng điều tra những cáo buộc về tình hình vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở nhà tù Goantanamo ? Ngài có thấy phiền không khi tôi đề nghị Ngài và chính phủ của Ngài đưa ra những giải pháp hiệu quả nhằm chấm dứt ngay lập tức tình trạng phân biệt chủng tộc trên chính nước Mỹ ? Chắc Ngài đã biết mỗi năm có hàng nghìn người vô tội, mà chủ yếu là người da đen bị cảnh sát bắn chết. Điều này thật khó chấp nhận ở một quốc gia được coi là điển hình của “dân chủ - nhân quyền”.

Ngài Ted ! Cùng là một chiếc áo, người này mặc đẹp, không có nghĩa người khác mặc cũng đẹp. Tôi biết nước Mỹ là một hình mẫu “dân chủ - nhân quyền” tuy nhiên tôi cho rằng mô hình “dân chủ - nhân quyền” ấy không phù hợp với đất nước của chúng tôi. Hơn nữa bản thân nước Mỹ vẫn còn rất nhiều vấn đề liên quan đến “dân chủ - nhân quyền” cần phải giải quyết. Yêu cầu của Ngài thật khó chấp nhận, tôi không rõ Ngài định nghĩa thế nào là “nhà đấu tranh dân chủ” hay “những người đấu tranh ôn hòa” tuy nhiên pháp luật ở đất nước chúng tôi không có ngoại lệ. “Nhà dân chủ” hay “nhà đấu tranh” nếu vi phạm pháp luật thì đều bị xử lý. Đối với những công dân bình thường như tôi thì những “nhà đấu tranh” mà Ngài đang ca ngợi là những kẻ phá hoại. Tôi không nhìn thấy bất kỳ nỗ lực nào của họ nhằm đấu tranh cho tự do, dân chủ hay nhân quyền. Tôi chỉ nhìn thấy ở họ những kẻ phá hoại. Họ phá hoại điều gì ? Thưa Ngài, họ phá hoại cuộc sống bình yên mà cha ông tôi đã phải đánh đổi bằng xương máu. Tôi không rõ về các giá trị “dân chủ - nhân quyền” mà nước Mỹ ca ngợi, tôi chỉ hy vọng rằng những giá trị ấy không nằm ở những cuộc cách mạng màu, những cuộc bạo loạn lật đổ chế độ hiện hành để xây dựng lên một chế độ bù nhìn, tay sai cho ngoại bang.

Thực lòng tôi không muốn nhắc lại chuyện cũ nhưng dường như Ngài và chính phủ của Ngài đã quên rằng các vị còn nợ Việt Nam nhiều lời xin lỗi. Nhắc để Ngài khỏi quên, chính phủ của Ngài đã từng dựng lên ở miền Nam Việt Nam một chế độ bù nhìn hòng chia cắt đất nước tôi. Quân đội của các Ngài đã rải xuống đất nước tôi hàng triệu tấn bom đạn, rất nhiều trong số đó vẫn đang nằm trong lòng đất và có thể cướp đi sinh mạng người dân đất nước tôi bất cứ lúc nào. Hàng triệu lít chất độc da cam mà các Ngài gọi là “chất diệt cỏ” vẫn còn để lại di chứng đau đớn trên nhiều thế hệ người Việt Nam, vậy mà đến giờ chính phủ của Ngài vẫn bảo vệ các công ty hóa chất ấy. Các Ngài nợ đất nước tôi một lời xin lỗi khi đã cáo buộc Việt Nam “xâm lược” Campuchia để bảo vệ chế độ diệt chủng man rợ Ponpot. Không chỉ nợ Việt Nam, chính phủ của Ngài còn nợ nhân dân Iraq ngàn lời xin lỗi vì đã ngụy tạo bằng chứng để đem bom đến hủy hoại đất nước của họ….. Và còn nhiều hơn thế nữa mà không cần tôi nhắc chắc Ngài cũng đã nhớ.

Ngài Ted ! Người dân Việt Nam rất thân thiện, cởi mở nhưng cũng rất công bằng. Chúng tôi chưa quên những gì nước Mỹ đã làm với Việt Nam và càng không quên những gì nước Mỹ đã làm với những quốc gia không tuân theo luật chơi của Mỹ. Chúng tôi không hy vọng sẽ trở thành một Lybia hay Ai Cập tiếp theo. Chúng tôi luôn chào đón người Mỹ nhưng có lẽ Ngài và chính phủ của Ngài nên giữ mô hình “dân chủ - nhân quyền” của mình lại để xài vì người Việt Nam chúng tôi cần hòa bình chứ không cần thứ đó.

Cuối cùng, tôi xin gửi tới Ngài lời chúc sức khỏe nhân dịp năm mới 2016, tôi hy vọng sẽ nhìn thấy những thiện chí của Ngài trong việc thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa hai quốc gia trong năm tới. Chào Ngài.


Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Sự thật về nhà văn Nguyễn Văn Nghĩa qua lời kể của nhà đấu tranh Nguyễn Văn Tính

Chúng tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Văn Tính – một “nhà đấu tranh” đã có thâm niên chống cộng hơn 50 năm. Giai đoạn năm 1964 – 1965, khi cả nước đang dồn sức người sức của cho cuộc chiến tranh đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất đất nước thì ông Tính yên vị và an toàn tù với tội danh chống lại nhà nước dân chủ nhân dân. 3 lần ngồi tù đều vì tội chống phá nhà nước, hiện tại ở cái tuổi ngoài 70, ông Tính không còn nghĩ đến chuyện treo băng rôn khẩu hiệu trên cầu vượt Lai Cách như những năm 2008 nữa, sẽ không có bản tố cáo như trên mạng nếu như vợ chồng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa không cạn tàu ráo máng, chơi xấu ông Tính để kiếm tiền. Cũng nhờ vậy mà chúng ta mới có thêm một góc nhìn về những người khoác áo đấu tranh.

Tiếp chúng tôi trong một ngôi nhà nhỏ ở thành phố Hải Phòng. Ông Tính vô cùng thân thiện và cởi mở. Suốt buổi nói chuyện, ông đã rất thẳng thắn chia sẻ những quan điểm của mình về nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cũng như về phong trào đấu tranh của giới dân chủ ở Việt Nam. Mặc dù ông Nghĩa được ca ngợi là một nhà đấu tranh kiên định, sống hết lòng vì anh em bạn bè nhưng có vẻ như những điều ông Tính chia sẻ hoàn toàn ngược lại với những nhận xét ấy.
 Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa là một người bước chân vào phong trào chống cộng sau ông Tính hàng chục năm nhưng với bản tính khôn lỏi, ông Nghĩa đã gây dựng được hình ảnh cá nhân khá tốt đẹp trong mắt cộng đồng chống cộng hải ngoại. Lý giải cho việc này, ông Tính cho rằng ông Nghĩa rất gian manh, ông Nghĩa biết người hải ngoại rất cực đoan, vì vậy trong những bài viết của mình, ông Nghĩa sử dụng lối viết rất cực đoan và tục tĩu, rất được lòng cộng đồng chống cộng hải ngoại. Cộng với tài khua môi múa mép, ông Nghĩa tự quảng cáo mình là người chuyên “dẫn dắt” các nhà đấu tranh, từ đó số tiền từ hải ngoại gửi về chảy thẳng vào túi ông Nghĩa.
Với mối quan hệ thân thiết suốt một thời gian dài, không có gì lạ khi ông Tính biết quá rõ chuyện nhà ông Nghĩa. Từ việc vợ chồng nhà văn này nợ nần hơn 50tr VND. Nhưng rồi từ khi làn gió đấu tranh thổi đến, vợ chồng ông Nghĩa không những trả hết nợ mà còn “đầy tiền vàng trong tủ”. Bản thân ông Tính đã nhiều lần làm chứng dối để ông Nghĩa lấy tiền từ ông Thanh Giang. 1000 USD đổi được 17tr VND (năm 2008) nhưng cuối cùng ông Tính chỉ nhận được 100.000đ, số tiền còn lại vợ chồng ông Nghĩa dùng để mua xe máy. Ngoài ra ông Tính còn tiết lộ thêm rằng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa không chỉ ăn chặn của đồng đội mà còn hèn hạ đến mức ăn quỵt cả tiền xe ôm.
Từ những chia sẻ của ông Tính, ta đã có thêm một góc nhìn về những kẻ khoác áo đấu tranh. Hóa ra những “dân oan” đang giương khẩu hiệu, kêu nghèo, kể khổ ngoài kia là những con nghiện được thuê với giá 400.000đ. Hóa ra có những kẻ khoác áo “dân chủ” chỉ để kiếm tiền. Hóa ra tình nghĩa anh em chỉ đáng giá vài triệu đồng. Ngẫm mà thấy xót xa cho những kiều bào nhẹ dạ cả tin, gửi những đồng tiền mồ hôi nước mắt về cho những kẻ khốn nạn ăn chơi đàn đúm.

4 năm đã qua, ở cái tuổi gần đất xa trời, đã không còn sức để đấu đá. Những chuyện này ông Tính tưởng như sẽ sống để bụng chết chôn theo nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Vợ chồng ông Nghĩa không ngừng tấn công, vu khống ông Tính để làm tiền với cộng đồng chống cộng hải ngoại, buộc ông Tính phải công khai tất cả để bảo vệ chút danh dự tàn. Chút tình nghĩa anh em đồng chí cuối cùng cũng tan tành theo những đồng tiền được gửi về từ hải ngoại.


Rời nhà ông Tính, chúng tôi tìm đến nhà của vợ chồng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa ở cách đó không xa. Đúng như ông Tính nói, ngôi nhà của ông Nghĩa đang được “lên tầng 2”. Một chiếc máy photocopy ở giữa nhà có vẻ như là kế sinh nhai của vợ chồng nhà văn. Ban đầu ông Nghĩa đồng ý nói chuyện với chúng tôi, tuy nhiên khi nhắc đến ông Tính, ông Nghĩa bất ngờ thay đổi thay đổi. Trước những câu hỏi của chúng tôi về việc những điều ông Tính viết là thật hay giả, ông Nghĩa trước sau chỉ nói “Tôi và ông Tính từ lâu rồi không còn liên lạc”. Không rõ là ông Nghĩa chưa từng đọc những điều ông Tính viết hay ông Nghĩa không dám phủ nhận những điều ấy. Nhìn thái độ thiếu tự nhiên của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa thì có lẽ những điều ông Tính viết hoàn toàn là sự thật. Xem ra lại có thêm một nhà dân chủ làm “kinh tế” từ những phong trào đấu tranh. 

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Dân chủ hay dâm chủ ?



Ngô Nhật Đăng chát sex, Đoan Trang lộ ảnh nóng.

Dũng Aduku giao cấu với trẻ vị thành niên.

Lã Việt Dũng (1 vợ 3 con) bị bố đẻ và anh em họ hàng của hot girl Thu Trang (đã có người yêu ở nước ngoài) tẩm quất vì tội rủ nhau vào nhà nghỉ “họp chi bộ”.

Huỳnh Thục Vy ngủ với cố đạo.

Mai Xuân Dũng tằng tịu với Phan Cẩm Hường dù cô này kém con gái mình tới 6 tuổi.

Phan Văn Phong (đã có vợ con) sống cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng với Trần Thị Nga và có 2 con chung.

Bùi Thị Minh Hằng với 3 đứa con mang họ của 3 người đàn ông khác nhau.

Những đứa con không cha của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hoàng Vi,…

Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Lân Thắng bị bắt cũng chỉ vì gái.  
-------------------------------------------------------------------
Đây là những lực lượng được coi là tiên phong “vì một nền dân chủ mới” ở Việt Nam - những con người lúc nào cũng tự vỗ ngực tự nhận mình là người "yêu nước", dấn thân đấu tranh cho “tự do - dân chủ - nhân quyền”. Nhưng có vẻ như họ đang xây dựng một băng đảng “dâm chủ” hơn là “dân chủ”, góp phần làm tha hóa xã hội Việt Nam.

Nhiều người nói rằng không nên quan tâm đến chuyện cá nhân của người ta. Đúng vậy. Sẽ chẳng có ai quan tâm đến chuyện anh ả ngủ với nhau nếu như họ không ngày ngày lên facebook rao giảng đạo lý, dạy đời người khác phải yêu nước thế này, phải đấu tranh thế kia. Người ta có thể chấp nhận một người có quá khứ không tốt đẹp nhưng thật khó để đi theo một người có hiện tại không ra gì. Với những sai lầm trong quá khứ, người ta có thể nói “đấy là một thời lầm lỡ”. Nhưng không có gì để ngụy biện cho những sai lầm ở hiện tại, cho những người biết sai những vẫn cứ làm. Nếu là một người bình thường, sẽ chẳng ai quan tâm nhưng một khi đã là “người của công chúng” thì hãy quên cái gọi là “bí mật đời tư” đi. 

Thật ra thì bây giờ đã là thế kỷ 21, nhiều nhà đấu tranh dân chủ, nhà cấp tiến đã coi sex là bản năng, nhưng có vẻ như cái bản năng của họ quá lớn khiến cho phần “con” lớn hơn cả phần “người”. Thật khó để chấp nhận những con người ấy ngày ngày rao giảng, dạy đời người khác về đạo đức, về yêu nước, về dân chủ, nhân quyền. Bởi dù quan điểm có thoáng đến đâu đi chăng nữa thì chúng ta vẫn là người Việt Nam, văn hóa và truyền thống của dân tộc không có chỗ cho tự do tình dục. Các vị đều là những con người bình thường, không ai yêu cầu các vị phải sống như những vị thánh nhưng thiết nghĩ đối với những kẻ chuyên đi rao giảng đạo đức như các vị thì nên kiềm chế “bản năng” của mình một chút.




Bịt miệng “dân oan”


“Dân oan” – lực lượng xung kích trong các cuộc biểu tình, tụ tập đang bị phân hóa, mâu thuẫn sâu sắc bởi những hành vi ăn chặn tiền, gạo các nhà dzân chủ tự xưng. Trước kia có lão “nhà văn” Nguyễn Tường Thụy ở Hội bầu bí tương thân chỉ chi cho “dân oan” 200.000đ/người nhưng quyết toán thành 2.000.000đ. Hành vi ăn chặn của Thụy lão quá lộ liễu nên đã bị “đồng nghiệp” là vợ chồng nhà Nhân – Quyền tố cáo ngay sau đó. Nay có bà Đoàn Trương Vĩnh Phước – “ông bầu” mới của tập đoàn “dân oan”, bà Phước đã có kinh nghiệm rút ra được từ vụ việc của Thụy lão nên trình độ ăn chặn của bà cũng cao thâm hơn hẳn. Không lộ liễu, cũng không manh động như Thụy lão gia, bà Phước đã âm thầm làm giả danh sách “dân oan”, từ đó ăn chặn tiền, gạo từ những danh sách khống đó.

Sự việc kéo dài cũng đã khá lâu nhưng đi đêm lắm thì có ngày gặp ma. Là một “dân oan” có thâm niên, sư bà Thích Nữ Đàm Thoa đâu có dễ bị qua mặt đến vậy. Sau một thời gian âm thầm tập hợp bằng chứng, ngày 29/11/2015, sư Thoa chính thức tố cáo bà Đoàn Trương Vĩnh Phước, mọi hành vi, thủ đoạn ăn chặn của bà Phước đều được công khai trên facebook. Việc làm trên của Sư Thoa dường như đã trở thành sự kiện hot nhất trong những ngày cuối năm này, vì ngay sau đó giữa sư Thoa và bà Phước đã xảy ra hàng loạt những cuộc khẩu chiến, tố nhau ăn trộm, ăn chặn, bao nhiêu bí mật của làng dzân chủ cũng từ đó mà ra.

Ngay sau khi sư Thoa công khai “thủ đoạn” ăn chặn của bà Phước. Các nhà dzân chủ lớn bé vốn gắn bó với “dân oan” đã tích cực kêu gọi các bên “kiềm chế”, bình tĩnh hòa giải, coi việc ăn chặn của bà Phước chỉ là một “tai nạn nghề nghiệp” không có gì to tát và chỉ cần “rút kinh nghiệm”. Đồng thời kêu gọi Sư Thoa “bình tĩnh”, chờ “họp kín” các chủ chốt của “dân oan” cùng đại diện các nhóm xã hội dân sự để đưa ra thông báo chính thức. Vụ tố cáo của sư Thoa đã khiến các hội nhóm xã hội dân sự mượn danh “làm từ thiện” để kiếm lời trên những “dân oan” hiện nay như nhóm “Cứu lấy dân oan”, “Cứu trợ dân oan”, “Hội Bầu bí tương thân” vô cùng lo lắng… Âu cũng là điều dễ hiểu , bởi việc làm trên đã khiến các tổ chức, cá nhân lâu nay vẫn gửi tiền “từ thiện” cảm thấy thất vọng, nguồn tiền gửi về cũng ít hơn, điều này đã ảnh hưởng không nhỏ đến miếng cơm manh áo của các nhà dzân chủ này. Ngay khi sự việc xảy ra, các nhà dzân chủ nắm quỹ đã có nhiều phen đứng ngồi không yên, thực hiện hàng loạt các “biện pháp” để hạ nhiệt vụ này.

 Nhanh chân nhất là Hội Bầu Bí Tương Thân, hội này xưa nay vốn ít khi nhúng tay vào mấy việc “dân oan”, nhưng lần này, hội đã mạnh tay dốc hầu bao để chi cho Sư Thoa 3.000.000 đồng với lý do “Kính chúc sư cô sớm vượt qua khó khăn”. Đây có thể nói là việc làm vô cùng bất thường, bởi lẽ hội này được lập với mục đích để hỗ trợ “tù nhân lương tâm” và “dân oan có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn”, trong khi sư Thoa có vẻ như không giống với 2 đối tượng được ưu tiên kể trên. Như vậy việc bạo chi của Hội Bầu Bí Tương Thân lần này có thể tạm hiểu là để “xoa dịu” vụ việc.

Đồng thời, nhóm Cứu lấy dân oan của Mai Xuân Dũng và Phan Cẩm Hường cũng nhanh chóng xuống “hiện trường” để tham gia “hỗ trợ” cho bà con nhưng thực chất là lợi dụng việc này để hợp thức hóa số tiền đã ăn bớt. Theo như lời bà Gấm tối hôm Mai Dũng và Cẩm Hường đi phát gạo thì tổng số gạo quyết toán là 350kg nhưng thực chất chỉ có 50 người được nhận gạo, mỗi người 3kg, nghĩa là 3 người = 9kg, tuy nhiên khi đem gạo về cân lại thì tổng số gạo thực tế mà 3 người nhận được chỉ có 5,4 kg. Nước mắm mua loại 14.000/chai nhưng quyết chi 24.000đ/chai. Chính hành vi ăn chặn trắng trợn của cặp đôi già nhân ngãi non vợ chồng Mai Dũng – Cẩm Hường đã đẩy mâu thuẫn giữa “dân oan” với “dân chủ” lên đến đỉnh điểm.





Xem ra kịch hay vẫn còn ở phía trước !