Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

“Dân chủ” ăn chặn của “dân oan”


Hiện nay đội ngũ “dân oan” được coi là xương sống của làng “dân chủ” Việt Nam, là lực lượng “nòng cốt” trong các cuộc biểu tình, tưởng niệm, tụ tập gây rối. Trong số những “dân oan” có thâm niên hiện đang hoạt động ở Hà Nội, có người oan thật, nhưng cũng có không ít kẻ oan Thị Mầu. Mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện nhưng tựu chung lại những “dân oan” này đều ở trong hoàn cảnh không nhà cửa, phải tá túc ngoài công viên, vườn hoa, sống dựa vào sự giúp đỡ của cộng đồng chống cộng hải ngoại. Tuy nhiên vì không có trình độ, không có điều kiện tiếp cận với công nghệ nên số tiền từ hải ngoại gửi về hỗ trợ “dân oan” đều phải thông qua các ông bầu dzân chủ. Những ông bầu điều hành các tập đoàn “dân oan” cho rằng “dân oan” là đối tượng ít chữ, dễ lừa nên đã công khai ăn chặn phần lớn số tiền hỗ trợ. Điều này những “dân oan” đã biết từ lâu nhưng không dám lên tiếng vì nghĩ rằng “có ít còn hơn không có gì”. Tuy nhiên mọi thứ đều có giới hạn của nó, khi mà các ông bầu dzân chủ này nhẫn tâm ăn chặn từ hạt gạo đến chai nước mắm thì bà Nguyễn Thị Gấm – một dân oan có thâm niên đã quyết định làm đơn tố cáo các “ông bầu”.

2 lá đơn được viết đúng vào ngày Quốc tế Nhân quyền của bà Nguyễn Thị Gấm dài hơn 20 trang đã vạch rõ những chiêu trò lợi dụng, kích động dân khiếu kiện đi theo con đường “đấu tranh” của những nhà dzân chủ chuyên chăn dắt dân oan. Lá đơn thứ nhất tố cáo Đỗ Thị Ngọc Nguyên và Đoàn Trương Vĩnh Phước -  dân oan khiếu kiện tỉnh Đồng Nai là người giúp đỡ nhóm cứu lấy dân oan, đứng ra lập danh sách, phân phát lương thực, chăn áo của các nhà tài trợ để phát cho bà con dân oan khiếu kiện. Nhưng 2 đối tượng này đã nhiều lần ăn chặn gạo và những đồ vật khác của bà con dân oan nhằm vụ lợi cá nhân. Lá đơn thứ hai vạch trần bản chất của một dân khiếu kiện đã thành “tinh” là bà Trần Thị Hài – thành viên Hội Phụ nữ nhân quyền với mưu đồ thao túng dân khiếu kiện chỉ nghe theo “lệnh” của này.

2 lá đơn tố cáo của bà Gấm đã cho thấy những kẻ cầm đầu các hội nhóm dzân chủ đã và đang bảo kê, sử dụng lực lượng “dân oan” như một công cụ để kiếm tiền từ cộng đồng chống cộng hải ngoại. Nói cách khác thì những nhà dzân chủ của chúng ta chính là những ông bầu chuyên chăn dăn dân oan, khai thác những người dân khiếu kiện này trong các sự kiện biểu tình, tụ tập để moi tiền từ những quỹ đầu tư “cách mạng đường phố” cho Việt Nam của các tổ chức nước ngoài. Không chỉ vậy, trong đơn tố cáo của mình, bà Gấm đã chỉ ra rằng giữa các hội nhóm mang danh “xã hội dân sự” luôn tồn tại những cuộc chiến ngầm nhằm tranh giành những người dân khiếu kiện hiếm hoi, biến họ thành con tốt thí để “lên án thực trạng dân chủ nhân quyền ở Việt Nam”; lợi dụng bức xúc của dân khiếu kiện để kích động tư tưởng cực đoan, cổ xúy những hành vi vi phạm pháp luật.

Trước những tố cáo của bà Nguyễn Thị Gấm, làng dzân chủ tuy có xôn xao những không bất ngờ bởi lẽ ăn chặn đã là chuyện quá bình thường. Không rõ hồi kết của câu chuyện này sẽ ra sao nhưng rất nhiều người đã khuyên bà Gấm nên ngậm miệng vì đại cục như Nguyễn Vũ Bình “Sư cô và bà Gấm nên dừng lại, những việc tiêu cực trong dân oan có thể có, có thể đúng như các vị nói. Nhưng các vị nên hiểu là, những chuyện đó có thể bỏ qua, nó không đáng là gì so với việc bùng phát mâu thuẫn trong dân oan. Còn các vị cứ nhất định làm rõ trắng đen, các vị xem lại mình xem có cái gì người khác có thể tấn công không, nếu có thì người ta có để yên không, và nếu cứ chiến đấu thì tình hình sẽ đi tới đâu ???”

Xem thêm tại:








Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

Dân chủ - nhân quyền không nhất thiết gắn với dân trí.



Đây là câu nói của ông Christoph Strässer – người mà theo như lời giới thiệu của cô Đoan Trang (một thành viên chưa công khai của tổ chức khủng bố Việt Tân) thì là một “quan chức cấp cao về nhân quyền trong chính phủ Đức” và theo như lời ông tự giới thiệu thì ông “phụ trách mảng nhân quyền ở các nước bên ngoài chứ không phải ở nước Đức” !?!

Dân chủ - nhân quyền không nhất thiết gắn với dân trí. Câu nói này quá đúng với giới đấu tranh ở Việt Nam khi mà làng “dân chủ” chỉ là nơi tập hợp của những thành phần bất hảo. Một số ít hiếm hoi có học thức nhưng lại mắc bệnh ảo tưởng sức mạnh, quá tự tin vào mớ kiến thức của mình, tự cho rằng với danh xưng "tiến sĩ”, "phóng viên", "kiến trúc sư".... thì có thể ngồi lên đầu thiên hạ. Số còn lại, người lớn thì đầu trộm đuôi cướp, vào tù như cơm bữa: không ăn cắp thì cũng buôn ma túy. Đàn ông thì lăng nhăng, đàn bà thì lang chạ. Trẻ con thì được khuyến khích không cần đến trường để học kiến thức mà thay vào đó là theo các bà, các mẹ lê la đầu đường xó chợ để học làm "dân oan".

Tại sao “dân chủ” phải gắn liền với “dân trí” ? Vì chỉ khi nào có nhận thức, có kiến thức thì người ta mới hiểu “dân chủ” là cái gì. Dân trí càng cao thì tư duy độc lập càng phát triển, dân trí càng cao thì những đòi hỏi dân chủ càng lớn, và hơn hết dân trí càng cao thì càng khó “dắt mũi”. Giới “đấu tranh” Việt Nam không thích điều này.

Không có “dân trí” thì lấy “dân chủ” ở đâu ra - Không cần nhìn đâu xa, cứ nhìn ngay làng “dân chủ” Việt Nam sẽ thấy. Vì không có trình độ nên bao nhiêu năm nay công cuộc “đấu tranh” của họ chỉ dừng ở mức xuyên tạc sự thật, xét lại lịch sử và bôi nhọ cá nhân. Vì không có trình độ nên tầng lớp “dân oan” dù muốn hay không cũng phải chịu sự điều hành của những kẻ gắn mác “trí thức”. Dù biết rõ đám “trí thức” nửa mùa ấy đang ăn chặn phần lớn số tiền hỗ trợ của mình nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, tự an ủi mình rằng có ít còn hơn không có gì. (Theo như lời của bà Gấm – một “dân oan” có thâm niên cho biết “chúng nó (tức “nhà dân chủ” Mai Dũng) ăn chặn từ hạt gạo đến chai nước mắm).

Dân trí tỉ lệ thuận với dân chủ - Vì với những người có dân trí cao tức là có tư duy độc lập, khi ấy họ sẽ không dễ dàng gì để cho các "nhà dân chủ" lợi dụng trong những mưu đồ chính trị đê hèn. Với những người có dân trí cao, không ai muốn xuống đường và tỏ ra hung hãn như ông Christoph Strässer muốn. Bởi tự bản thân họ đã biết cách tác động đến chính quyền để có sự thay đổi mà không cần bạo động, như vậy thì giấc mơ về một cuộc bạo động để lật đổ chế độ hiện hành sau đó lên làm lãnh đạo của các “nhà dân chủ” sẽ không thể thành hiện thực. Mỹ và EU cũng không còn cớ gì để can thiệp vào chính trị Việt Nam - Việt Tân không thích điều này và chính phủ Mỹ càng không thích điều này. Và quan trọng nhất, khi dân trí cao thì người như Đoan Trang cùng đám tay chân trong làng “dân chủ” của cô như Trịnh Anh Tuấn, Bạch Hồng Quyền, Hoàng Dũng, Hiệp Hòa, Nguyễn Công Huân…. chỉ còn là những kẻ ít học, côn đồ, chuyên dùng mưu hèn kế bẩn để hạ bệ đối thủ.

 “Tóm lại, các nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam hiện nay không thích người dân Việt Nam có dân trí cao. Họ muốn người dân Việt Nam như những bầy cừu đi vào cái chuồng dân chủ mà họ và những thế lực âm mưu đằng sau họ vẽ nên. Là một công dân, bạn muốn mình trở thành một con cừu trong cái chuồng được đặt tên là "dân chủ", hay muốn một xã hội được xây dựng bởi các công dân tự do?” – Trích “Những nhà dân chủ độc tài”.


Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Từ facebook đến nhà tù


Nghe thì có vẻ không liên quan nhưng thực chất khoảng cách từ facebook đến nhà tù chỉ là một bức ảnh hoặc một dòng trạng thái mà ta vẫn nghĩ rằng nó vô thưởng vô phạt.
-----------------------------------------------------------
Mạng xã hội facebook là một công cụ để giải trí, là nơi người ta trao đổi, chia sẻ thông tin nhưng không phải là chỗ để thích nói gì thì nói. Không thể phủ nhận tầm phủ sóng và sự ảnh hưởng của những thông tin trên facebook đối với tình hình an ninh trật tự và đời sống xã hội hiện nay. Khi mà người người dùng facebook, nhà nhà dùng facebook thì chỉ cần 1 đoạn thông tin xuyên tạc, bịa đặt về các vấn đề đang nóng cũng có thể gây ra tâm lý lo lắng, hoang mang, lo sợ trong cộng đồng. Người ta vẫn nghĩ rằng facebook là một trang mạng xã hội và ở trên đó người ta thích nói gì thì nói, không cần quan tâm đến tính xác thực của thông tin. Việc tạo một tài khoản ảo quá dễ dàng khiến nhiều người tin rằng dù có "phạm tội" trên facebook thì cũng chẳng ai lần được ra mình. Nhưng thực tế thì đã có không ít thanh niên chán cơm nhà đã được mời cơm tù bởi những hành vi như: Bôi nhọ, xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm của người khác; tung tin đồn nhảm gây hoang mang trong dư luận; xâm phạm an ninh quốc gia,.... Điển hình là:  

+ "Tập đoàn thánh bóc" lần lượt được vào tù "bóc lịch" nhờ những hành vi vu khống, bôi nhọ người khác trên mạng xã hội.
+ Nam thanh niên ở tung tin đồn "bắt được người thả rắn lục đuôi đỏ" ở Quảng Ngãi gây hoang mang dư luận sẽ bị phạt hành chính từ 20 đến 30 triệu đồng.
+ 2 cô gái và một cặp vợ chồng bị công an triệu tập bởi hành vi tung tin đồn Việt Nam có người bị nhiễm Ebola.
+ Triệu tập 9x tung tin vỡ đập khiến hàng trăm hộ dân bỏ chạy trong đêm.
+ 2 thanh niên bị bắt khẩn cấp vì hành vi tung tin đồn "nữ sinh sư phạm bị hiếp - giết đằng sau ktx đại học công nghiệp Hà Nội.
+ ......

Mới đây nhất là vụ giả mạo trang facebook của một thành viên tổ chức khủng bố IS. Người trực tiếp thực hiện hành vi chiếm dụng trái phép tài khoản Facebook có tên Timuz Zhunusov và sử dụng ảnh đại diện là hình chiến binh IS để đăng các thông tin kích động, đe dọa tấn công bằng tiếng Ả Rập là học sinh 14 tuổi, học sinh THCS ở Tây Sơn (Bình Định). Hai người liên quan cũng là học sinh cấp 2 ở huyện Krông Năng, (Đắk Lắk) và huyện Tân Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu).

Mặc dù trước đó đích thân bộ trưởng bộ công an yêu cầu xác minh, xử lý những người lợi dụng Internet và mạng xã hội để đưa tin, kích động, khiêu khích hành động khủng bố. Nhưng cũng may là hành động của những học sinh này chưa gây ra hậu quả gì quá nghiêm trọng. Các thanh niên nghịch dại mới chỉ là học sinh cấp 2, lại thành khẩn khai báo nên cơ quan chức năng không khởi tố mà chỉ chuyển hồ sơ về cho địa phương, gia đình và nhà trường quản lý.

Hy vọng vụ việc lần này sẽ là một bài học lớn về cách sử dụng mạng xã hội

P/s: Dự là sau vụ này các thanh niên "dân chủ" sẽ đồng thanh "Việt Nam vi phạm nhân quyền, không có tự do ngôn luận, bla...bla..." vì theo họ "tự do ngôn luận" có nghĩa là thích nói gì thì nói, không cần quan tâm đến hậu quả  của những lời nói ấy.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh
Anh có tên như bao khuôn mặt khác
Mẹ sinh Anh tròn ngày, tròn tháng
Cha đặt tên chọn tuổi, chọn mùa
Anh nhận ra lưỡi cày, lưỡi hái
Vẹt mòn dưới nắng, dưới mưa.


Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh
Anh từng có tên như bao khuôn mặt khác
Hạt lúa củ khoai nuôi Anh khôn lớn
Tháng Tám nước trong, tháng năm nắng trải
Bàn chân săn chắc dáng trai.


Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh
Anh có tên như bao khuôn mặt khác.
Ngày lên đường bờ vai mặn chát
Mắt ai vấn vít hàng quân.


Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh
Anh có tên như bao khuôn mặt khác
Chiến trường gần, chiến trường xa đuổi giặc
Tên làng, tên đất theo Anh.

Bình yên sau cuộc chiến tranh
Anh trở về không tên không tuổi
Trắng hàng bia
Những ngôi sao không nói
Rưng rưng cỏ mọc dưới chân.


Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh
Anh từng có tên như bao khuôn mặt khác
Tổ quốc không mất tên Anh
Chỉ lặng thầm nhận về mình
nỗi đau xanh cùng năm tháng.


Vinh, tháng 7/1993
Nhà thơ Văn Hiền



Cúc ơi !

Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ - Xuân - Hà - Hường - Hợi - Rạng - Xuân - Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
(Chín bỏ làm mười răng được!)

Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc
Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
Cúc ơi! em ở đâu?
Đất nâu lạnh lắm
Da em xanh
Áo em thì mỏng!
Cúc ơi! em ở đâu?
Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ
Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ
Gối còn thêu dở
Cơm chiều chưa ăn.

Ở đâu hỡi Cúc
Đồng đội tìm em
Đũa găm, cơm úp
Gọi em
Gào em
Khan cổ cả rồi
Cúc ơi!

Thơ: Yến Thanh

Liệt sĩ: Hồ Thị Cúc

Bình độ 400


Đêm tháng Năm vào bình độ 400
Đoàn xe trôi êm tầm đại bác
Thuốc súng tanh lá rừng kêu xào xạc
Chúng no máu rồi không cắn nữa đâu

Lắc lư xe quan tài chạy về sau
Máu rỏ xuống đường cuộn vào cát bụi
Lại xe quan tài vượt lên lầm lũi
Tốp thương binh bê bết máu mặt mày

Đám giặc kia thánh phật dạy ăn chay
Chẳng kiêng gì ngày Rằm mùng Một
Đạn cày xới đất tơi trồng cây tốt
Tưới máu người cướp giữ đất biên cương

Tư lệnh Hoàng Đan trận này cầm quân
Ông bảo rằng "sống chết thời vận số"
Cả trung đoàn ào ào như thác lũ
Bình độ 400 bình độ trận người

Những chàng trai sống chết trận này ơi
Máu đổ xuống ông trời tuôn nước mắt
Ơn nhớ mãi thân người đi giữ đất
Người trở về ăn, sống, ở ra sao?

Người Việt Nam đang lãng quên quá khứ !


Sống là để hướng đến tương lai nhưng không ai được phép quên quá khứ, bởi không có quá khứ thì không có hiện tại và càng không có tương lai.

-------------------------------------------------

Lịch sử dân tộc Việt Nam là những cuộc trường chinh không ngừng nghỉ. Cuộc chiến tranh nào cũng đẫm máu và đau thương. Với hàng nghìn cuộc chiến lớn nhỏ thời phong kiến, 1000 năm Bắc thuộc, 80 năm chống thực dân Pháp, 21 năm kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh biên giới phía Bắc, chiến tranh biên giới Tây Nam….. Những tưởng không ai hiểu rõ giá trị của hòa bình hơn người Việt Nam. Nhưng có lẽ câu này chỉ đúng với những người đã sống trong giai đoạn đất nước chiến tranh hoặc đã trải qua những năm tháng thiếu thốn, khó khăn ấy. Bởi phần lớn thanh niên Việt Nam hiện nay – những người được coi là chủ nhân tương lai của đất nước chỉ coi chiến tranh như một trò đùa . Bởi họ là những người sinh ra trong hòa bình, lớn lên trong ấm no. Họ không phải trải qua những năm tháng đau thương, khốc liệt của chiến tranh, càng không biết đến những ngày đói khổ cả nước ăn cơm độn ngô, khoai, sắn,… bộ đội đi đánh giặc cũng phải ăn bo bo. Họ không phải chứng kiến sự chết chóc thường trực, không phải sống dưới làn tên mũi đạn nên không hiểu được giá trị của hòa bình..

Khi thanh niên không hứng thú với lịch sử, chúng ta đổ lỗi cho chương trình giáo dục dạy môn lịch sử quá khô khan, cứng nhắc, khiến học sinh không có hứng thú. Đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Lịch sử là thứ không để hiểu được thông qua dạy dỗ, có dạy được không khi bản thân họ không muốn học ? Giờ là thời đại của công nghệ thông tin, hàng nghìn, hàng vạn trang tư liệu về chiến tranh về thảm sát tràn ngập trên mạng, tất cả đều là miễn phí. Nhưng thật đáng buồn, người ta thích xem phim, nghe nhạc hơn là đọc lịch sử, và có đọc thì cũng sẽ đọc những thứ lịch sử đã được cắt gọt và bóp méo trên BBC, RFA, RFI,… bởi tâm lý “báo nước ngoài thì mới khách quan, trung thực”, người ta coi những câu chuyện được viết bằng máu của cha ông, được kể bởi những nhân chứng lịch sử là tuyên truyền sáo rỗng.

Lớp trẻ ngày nay không chỉ lãng quên lịch sử mà còn đòi viết lại lịch sử. Dựa vào đâu ? Dựa vào những cỗ máy truyền thông chống cộng khét tiếng như BBC, RFA, VOA, SBTN,…. Tâm lý sính ngoại đã ngấm vào máu người Việt Nam, sính từ đồ dùng cho đến tư tưởng. Chỉ cần là “báo nước ngoài” nói thì luôn luôn đúng, kể cả đó là một tờ báo lá cái của…. Campuchia. Thật nực cười khi những người Việt Nam lại coi thông tin trên cái thứ “báo nước ngoài” ấy có giá trị hơn những câu chuyện kể của những người đã trực tiếp cầm súng đã vào sinh ra tử ngoài chiến trường.

Chúng ta vẫn giữ được văn hóa và bản sắc của dân tộc mình sau 1000 năm Bắc thuộc, nhưng có lẽ chỉ cần vài chục năm “Tây thuộc”, chúng ta đã tự đồng hóa chính bản thân mình. Lịch sử ngày nay là Kpop, là những câu chuyện cổ tích kiểu Disney hay khoa học viễn tưởng kiểu Hollywood. Có lẽ chỉ vài chục năm nữa, khi thế hệ những người cầm súng chiến đấu trong chiến tranh không còn thì lớp trẻ sẽ tin rằng người Việt Nam được sinh ra bởi người Mỹ. (Xem thêm tại: http://vi.sott.net/article/45-Dong-Nam-A-da-lang-quen-toi-ac-cua-phuong-Tay)

Nhắc lại lịch sử không có nghĩa là khơi gợi thù hận hay mâu thuẫn dân tộc. Mà nhắc lại để thế hệ sau, để những người may mắn được sinh ra trong hòa bình, ấm no, hạnh phúc hiểu được cái giá của độc lập và tự do. Hòa bình không tự dưng mà có, từng tấc đất dưới chân mỗi chúng ta đều đã thấm đẫm máu của bao người. Cuộc sống ngày hôm nay được xây nên bởi sự hy sinh của những người đi trước. Họ không cần chúng ta phải biết ơn, họ cần chúng ta hiểu và trân trọng giá trị của hòa bình – thứ được đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Người ta bảo chúng ta phải biết khép lại quá khứ, xóa bỏ mọi hận thù để hướng đến tương lai. Và chúng ta đã làm rất tốt điều ấy, không chỉ khép lại quá khứ, chúng ta còn lãng quên lịch sử một cách có chọn lọc và tạo ra một thế hệ chỉ biết hưởng thụ và mơ mộng về những chiếc bánh vẽ không có thật. Lần đầu tiên khi người Mỹ và phương Tây “xoay trục” về Đông Nam Á, họ đã sử dụng Việt Nam làm chiến trường để chống lại Trung Quốc và Liên Xô. Ngày ấy, khi đến đây với tư cách là “những người văn minh đi khai sáng thuộc địa”, họ đã mang theo 45.260 tấn chất độc hóa học, khoảng 338.000 tấn bom na-pan và khoảng 4.707.000 tấn bom đạn không quân (Giai đoạn 1965 – 1973). Lần thứ nhất họ mang theo 400 tỷ USD và bom đạn nhưng không khuất phục được nhân dân Việt Nam, lần “xoay trục” thứ hai này, chỉ với 18 triệu USD (Xem thêm tại:  http://danchuonl.blogspot.com/2015/06/su-tot-bung-ang-ngo.html) cùng những mỹ từ như “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền” họ đã kiếm được một lượng fan vô cùng hùng hậu. Xem ra tương lai của Việt Nam đã được định sẵn trên bàn chiến lược của các chính trị gia phương Tây và sẽ được thực hiện bởi máu của người Việt Nam. Một lần nữa, Việt Nam lại trở thành chiến trường để giúp người Mỹ kiềm chế sự trỗi dậy của một Trung Quốc đang ngày càng mạnh. Chỉ có điều lần này thay vì phản kháng thì chúng ta lại phục tùng một cách ngoan ngoãn. (Xem thêm tại: http://danchuonl.blogspot.com/2015/10/my-se-anh-trung-quoc-vi-viet-nam.html)

Người Việt Nam đang ủng hộ Mỹ đánh Trung Quốc bằng…máu của dân tộc mình. Chúng ta đã lãng quên bài học Hoàng Sa 1974 (Xem thêm tại: http://kenhvietnam.blogspot.com/2013/07/vi-sao-trung-quoc-chiem-duoc-hoang-sa.html) Và dĩ nhiên, một cuộc chiến tranh đẫm máu và nước mắt (của người Việt Nam) sẽ là cái giá mà chúng ta phải trả cho sự lãng quên ấy.