Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Cam Ranh - Khánh Hòa - Chuyện bắt đầu từ đâu ?

Cam Ranh là một cảng nước sâu tự nhiên, có vị trí địa - chính trị quan trọng, là niềm mơ ước của nhiều cường quốc quân sự trên thế giới. Để đáp ứng những yêu cầu ngày càng cao và cấp thiết về an ninh - quốc phòng, từ tháng 12/2014, dự án nạo vét mở rộng, hạ độ sâu và điều chỉnh hướng luồng vào cảng vật liệu và cảng tàu cá Vùng 4 Hải quân, do Cty Cổ phần Đầu tư Cái Mép làm chủ đầu tư đã chính thức được khởi công.

Sau 4 tháng thi công, đến giữa tháng 4/2015, trước những kiến nghị của nhân dân các phường Cam Phúc Bắc, Cam Phúc Nam và Cam Nghĩa (thành phố Cam Ranh) về việc tôm, cá chết nhiều. Sáng 21/4, ông Đào Văn Hòa, Chủ tịch UBND thành phố Cam Ranh đã chủ trì cuộc họp với lãnh đạo Cty Cổ phần Đầu tư Cái Mép và Cty Cổ phần Xây dựng và phát triển Môi Trường Xanh - 2 đơn vị đang tiến hành thi công. Tại cuộc họp này UBND thành phố Cam Ranh đã chỉ đạo chủ dự án phối hợp với cơ quan chức năng xác định phạm vi, ranh giới để thả phao định vị, xác định vị trí vùng ảnh hưởng của dự án; thông báo cho người dân biết phạm vi ranh giới dự án, kiểm đếm tất cả lồng, bè và phương tiện trong vùng dự án, đồng thời yêu cầu Phòng Tài nguyên Môi trường thành phố Cam Ranh trong ngày 22/4 phải trình kế hoạch lấy mẫu nước đầm để giám định nguyên nhân cá, tôm chết. Qua đó, xây dựng và công khai phương án hỗ trợ người dân; giám sát phương tiện, thiết bị, tiến độ, thời gian thực hiện dự án; xây dựng phương án nạo vét cụ thể và mời người dân chứng kiến.

Thực hiện chỉ đạo trên, 2 đơn vị thi công đã phối hợp với cơ quan chức năng và chính quyền địa phương lên kế hoạch, đồng thời thông báo công khai cho dân biết. Theo đó, từ ngày 25 đến 27-5, đơn vị thi công tiến hành thả phao để xác định vùng nạo vét. Sau đó, chính quyền địa phương phối hợp với các bên liên quan kiểm kê số lượng lồng bè bị ảnh hưởng để hỗ trợ di dời. Ngày 20-6, kết thúc việc di dời để đơn vị thi công tiếp tục việc nạo vét.

Tuy nhiên trong quá trình thực hiện thả phao định vị, một số người dân đã cố tình chống đối, gây cản trở đơn vị thi công. Thậm chí người dân còn xô xát với cả lực lượng của Vùng 4 Hải quân. Cuối tháng 5, khi Công ty Cái Mép thả phao nhựa để xác định ranh giới đã bị người dân ngăn cản và cắt bỏ. Trước tình hình trên, đơn vị thi công buộc phải thay phao nhựa bằng phao sắt, khi thả phao sắt phải nhờ đến lực lượng Vùng 4 Hải quân hỗ trợ. Tổng phí cho việc thả phao lên đến hơn 600 triệu đồng. Ngày 3/7, có 26 phao sắt được thả nhưng chỉ sau một ngày, hàng loạt phao sắt đã bị đâm thủng và làm chìm. Việc này đã làm ảnh hưởng rất lớn đến tiến độ thi công. Hơn 1 tháng công trình bị trì trệ là hơn 1 tháng các tàu quân sự gặp khó khăn khi di chuyển vào quân cảng Cam Ranh.

Đến tháng 7-2015 UBND tỉnh Khánh Hòa đã họp với UBND TP Cam Ranh chỉ đạo, yêu cầu TP. Cam Ranh lên phương án đền bù, hỗ trợ di dời xong mới tiếp tục thi công. Tại cuộc họp ngày 10-7-2015, khi Vùng 4 Hải quân đề nghị các cơ quan chức năng cho phép Công ty CP Đầu tư Cái Mép nạo vét trở lại trong khu vực vùng nước của vùng quản lý, đồng chí Lê Đức Vinh - Phó Chủ tịch UBND tỉnh khẳng định, nếu xác định tính cấp bách của dự án, không ảnh hưởng đến vùng nuôi thủy sản của người dân, Vùng 4 Hải quân được toàn quyền quyết định việc cho phép thi công.

Tuy nhiên đến sáng 29-9, khi một số phương tiện của đơn vị thi công nạo vét luồng lạch trong khu vực mặt nước thuộc Vùng 4 Hải quân thì người dân đã ra ngăn cản. Vì đây là vùng nước quân sự và các phương tiện thi công cho công trình quốc phòng nên Vùng 4 Hải quân đã đưa lực lượng đến bảo vệ công trình.

Theo đại diện của Vùng 4 Hải quân, thời điểm đó có khoảng 60 ghe chở theo khoảng 200 người dân ra ngăn cản các phương tiện thi công. Họ đã lăng mạ và ném gạch đá về phía lực lượng Vùng 4 Hải quân. Đồng thời, tổ chức nhiều ghe áp sát các xuồng quân đội, dùng chai chứa xăng đốt, ném lên tàu kéo và xuồng của quân đội; ném gạch đá làm vỡ kính tàu kéo và xuồng cao tốc. Trong lúc quá khích, nhiều người còn dùng vật nhọn tấn công các chiến sĩ hải quân. Nhằm tránh xảy ra đụng độ, lực lượng quân đội cho phương tiện chạy vòng quanh, song các ghe này vẫn tiếp tục tấn công. Trong quá trình đuổi theo lực lượng Hải quân, 2 ghe của ngư dân va vào tàu kéo nên bị chìm. Tính đến chiều 30-9, đã có 2 bộ đội bị thương.

Tối 29-9, sau khi gây rối với lực lượng quân đội, một số người dân ở phường Cam Phúc Bắc đã tung tin đồn nhảm bộ đội húc chìm ghe của dân, làm 1 người mất tích. Từ thông tin này, một số đối tượng đã kích động người dân kéo nhau ra quốc lộ chặn xe, gây ách tắc giao thông, mất trật tự công cộng.

Ngay trong chiều 30-9, UBND TP. Cam Ranh đã tổ chức họp khẩn để bàn phương án xử lý. Tại cuộc họp, ông Nguyễn Ngọc Sơn - Phó Chủ tịch UBND TP. Cam Ranh cho biết: “Việc người dân ra ngăn cản thi công là không đúng, trái với quy định của pháp luật, gây hấn với lực lượng quân đội lại càng sai, bởi việc nạo vét trong vùng nước Hải quân thuộc sự quản lý của quân đội. Dự án này nhằm mục đích quân sự nên phải thực hiện”. Cũng theo ông Sơn, thực hiện chỉ đạo của UBND tỉnh, thời gian qua, UBND thành phố đã thực hiện đầy đủ các thủ tục để đền bù hỗ trợ nhưng người dân không hợp tác. “Đây là dự án phục vụ an ninh quốc phòng nên dứt khoát phải tiến hành. Nếu người dân không hợp tác sẽ bị cưỡng chế di dời. Trước mắt, UBND TP. Cam Ranh chỉ đạo cơ quan công an làm rõ những đối tượng gây rối để có hình thức xử lý theo pháp luật. Ngoài ra, sẽ tăng cường tuyên truyền giải thích cho người dân hiểu và hợp tác để dự án được tiến hành” - ông Sơn nói.

Có điều gì đó không bình thường ở vụ việc này ?

Có bình thường hay không khi người ta bất chấp mọi cách giải quyết để chống chính quyền bằng được? Có bình thường hay không khi các phao neo đánh dấu vị trí dự án liên tục bị phá hoại? Có bình thường không khi giữa lúc nước sôi lửa bỏng lại có tin đồn thất thiệt rằng có người mất tích để kích động, kéo dân chúng ra ngăn đường Quốc lộ, vây trường, không cho con đi học ?

Kể từ khi triển khai dự án, chính quyền các cấp từ tỉnh đến TP. Cam Ranh đã lắng nghe nguyện vọng của người dân Cam Phúc Bắc, đã tìm mọi cách để giải quyết các kiến nghị của người dân sao cho vừa có lý vừa có tình. Nhưng có vẻ như thiện chí này đã không được đáp lại và càng ngày, sự việc càng bị đẩy lên cao, những phản ứng ngày càng thái quá và vượt ra khỏi khuôn khổ của pháp luật. Chưa có hậu quả đáng tiếc nào xảy ra nhưng với việc người dân sử dụng những vũ khí sắc nhọn và nguy hiểm như chai xăng thì khó có thể nói trước được điều gì. Dĩ nhiên, bộ đội không bao giờ chống lại dân, nhưng dân thì đã tấn công bộ đội.

Mong sao lúc này, tất cả mọi người hãy bình tĩnh và hành xử theo pháp luật. Tôm chết, cá chết, dù vì lý do gì thì cũng là thiệt hại kinh tế, đau buồn, bức xúc cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng không thể nhân danh sự bức xúc ấy để làm càn, càng không thể nhân danh nó để làm ảnh hưởng đến các mục tiêu an ninh - quốc phòng. Người dân có quyền giận dữ, giận thì cứ giận nhưng đừng vì giận quá mà vô tình trở thành công cụ trong tay kẻ khác. Bởi theo tìm hiểu của cơ quan điều tra Vùng 4 Hải quân và Công an TP. Cam Ranh thì kể từ khi dự án được khởi công, đã có khoảng 8 đến 20 đối tượng chuyên đứng ra kích động người dân trong vùng dự án chống đối việc nạo vét vịnh Cam Ranh. Những hộ gia đình nào đồng ý nhận tiền đền bù và di dời khỏi vùng dự án lập tức bị những đối tượng này phá lồng bè, đe dọa.

Ảnh: tàu kéo hải quân bị tấn công bởi gạch đá và chai xăng.



Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

TOÀN CẢNH VỤ VIỆC TÀU CÁ CỦA NGƯ DÂN VIỆT NAM BỊ TẤN CÔNG


      Khoảng 12 giờ, ngày 11-9 vừa qua, tàu cá có số hiệu KG94811 TS và KG94812 TS đang đánh bắt tại vùng biển chồng lấn giữa ba nước Việt Nam, Thái-lan và Malaysia, thì xuất hiện một tàu cano cao tốc, trên tàu có từ 6 đến 7 người mặc đồ đen, có trang bị vũ khí. Khi phát hiện tàu lạ, 2 tàu cá trên đã chặt cào và bỏ chạy. Tàu cano lạ liền đuổi theo tàu KG94811 TS. Trong khi đuổi, qua bộ đàm một người trên tàu cano nói bằng tiếng Việt "Tàu Việt Nam dừng lại, không dừng lại sẽ bắn chết". Vừa nói tàu cano vừa đuổi bắn vào tàu KG94811 TS. Khoảng 15 phút sau, thuyền trưởng Nguyễn Hùng Cường bị trúng đạn vào đùi phải, nhưng ông Cường vẫn tiếp tục lái tàu hướng về vùng biển Việt Nam. Tàu cano không tiếp tục đuổi tàu KG94811 TS mà quay lại đuổi và bắn tàu KG94812 TS. Khoảng 10 phút, tàu cano quay sang đuổi và bắn tàu KG94059 TS. Hai tàu KG94811 TS và KG94812 TS chạy thoát, đến ngày 12-9 về đến Sông Đốc (Cà Mau).

Tương tự, khoảng 13 giờ 30 cùng ngày, tàu KG94005 TS và KG9376 TS đang đánh bắt tại vùng biển chồng lấn giữa ba nước Việt Nam, Thái-lan và Malaysia đã bị tàu cano trên đuổi bắn. Ngư phủ Trần Văn Sang bị trúng đạn vào đùi chân trái. Sau khi bắt được tàu KG94005 TS, những người trên tàu cano đã trói các thủy thủ tàu cá, đồng thời đánh thuyền trưởng bằng báng súng. Họ đã lấy đi tất cả những thiết bị trên tàu, vật dụng có giá trị của ngư phủ; bắt thuyền trưởng tàu cá sang tàu cano và lái tàu KG94005 chạy về hướng vùng biển Thái-lan.

Sau đó, tàu cano này tiếp tục truy đuổi và bắn hai tàu cá KG94059 TS và KG94058 TS. Khiến thuyền trưởng tàu KG94059 TS là anh Ngô Văn Sinh chết tại chỗ. Khi phát hiện đã bắn chết người, tàu cano đã quay lại thả tàu KG94005 và các thủy thủ về Việt Nam. Ngày 14-9, các tàu này về đến đồn Biên phòng Tây Yên (huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang).

Đến chiều ngày 15/9, Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Kiên Giang đã có kết luận điều tra chính thức về sự việc kể trên. Qua công tác điều tra đã phát hiện 3 cặp tàu cá của Việt Nam đã xâm phạm hải phận Thái Lan khoảng 27 hải lý. Khi phát hiện có tàu của lực lượng chức năng Thái Lan mang số hiệu Thai Police 528, các tàu cá Việt Nam đã chặt cào và bỏ chạy. Tàu Thai Police 528 đã vừa phát loa yêu cầu tàu cá Việt Nam dừng lại vừa nổ súng tấn công, làm một người chết, hai người bị thương, hư hại tàu, lấy đi nhiều tài sản trên các tàu. Đây là hành vi vô nhân đạo và vi phạm luật pháp quốc tế. Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Kiên Giang đã đề nghị Bộ tư lệnh Biên phòng báo cáo vụ việc lên trên để giải quyết thông qua đường ngoại giao, nhằm bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam.

Do chưa có thông tin điều tra chính thức nên trước đó, khi đăng bài về những sự việc trên, các tờ báo Việt Nam đã gọi tàu cano của Thái Lan là “tàu lạ”, cá biệt có một số báo còn gọi là “tàu cướp biển”. Cách sử dụng từ dễ gây nhầm lẫn kể trên đã tạo ra một luồng dư luận không tốt, ảnh hưởng lớn đến quan hệ ngoại giao quốc tế.

Cần nói thêm là trên phương diện ngoại giao quốc tế, chúng ta không thể tùy tiện kết tội bất cứ quốc gia nào khi chưa có bằng chứng cụ thể. Trước sự việc ngư dân Kiên Giang bị tấn công, nhiều anh hùng bàn phím đã vội vã kết luận, “tàu lạ” ở đây là tàu Trung Quốc, đồng thời lên án chính phủ Việt Nam không đủ khả năng bảo vệ ngư dân, yêu cầu trang bị vũ khí cho ngư dân. Trong khi thực tế thì ngư dân của chúng ta vì mải đi theo luồng cá nên đã xâm phạm lãnh hải của quốc gia khác, đồng thời có hành vi bỏ chạy khi bị bắt. Vì vậy chúng ta cần có cái nhìn tổng quát, và bình tĩnh trước khi kết luận hay đánh giá về những sự việc có liên quan đến quốc gia khác.

Duyệt binh !

Tiểu đoàn bỏ mạng ba mươi đứa
Đạn tuôn từ nhiều lỗ châu mai
Đối phương gom xác chôn một hố
Đào lên chẳng ai vẹn hình hài

Gắn lại đúng tên nhờ vóc dáng
Qua lần kiểm chứng chiếc răng vàng
Qua ảnh người yêu trong ví nhựa
Qua từng chiếc lược có gắn tên

Này Minh, này Kiệm, này Hoa, Hưởng
Hà Nội hôm nay có duyệt binh
Gọi nhau chỉnh đốn trang phục cũ
Về đứng nghiêm trang cuối đội hình

Bạn bè cùng lứa rời quân ngũ
Mỗi năm gặp lại có đôi lần
Vòng tay ôm nhau ngày một lỏng
Ai cũng nhắc người đã hy sinh.

Thơ. Tống Phước Trị

TỔ QUỐC NƠI BIÊN THÙY !

Mùa này biên giới hoa sim
Tím quanh mộ chí im lìm các anh
Bao người lính trận vô danh
Hiến dâng đất nước tuổi xanh của mình
Lặng thinh không thể lặng thinh
Trước bao xương máu hy sinh giống nòi
Quên ư ! không lẽ quên rồi ?
Đường lên biên giới một trời hoa sim
Mầu hoa chẳng chịu lặng im
Lẫn vào sỏi đá thắp nghìn nén hương
Mùa này biên giới đầy sương
Có ai trở lại chiến trường về thăm
Vị Xuyên, Phong Thổ, Đồng Đăng
Các anh ngã xuống trẻ măng thủa nào
Các anh nằm dọc chiến hào
Từng cây số máu trên cao nguyên này
Trong tầm lựu đạn ném tay
Trong khe ngắm của những cây súng thù
Hòa An mây núi âm u
Đường lên Bản Giốc mịt mù còn nghe
Các con dưới cỏ xanh rì
Chỉ thương tóc mẹ bạc về trắng đêm
Các con như cỏ hồn nhiên
Xanh thăm thẳm mọc dọc miền bao la
Ta là con của phù sa
Cha là đất nước. Mẹ là quê hương
Còn nghe máu thấm biên cương
Mây buồn Lũng Cú. Đêm trường Nam Quan
Ta là con của Việt Nam
Theo cha xuống biển tự ngàn năm xưa
Lên rừng thờ mẹ Âu Cơ
Đem xương máu dựng cõi bờ hôm nay
Thơ Nguyễn Việt Chiến

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

NẾU TÔI LÀM TỔNG THỐNG !

Thấy thiên hạ xôn xao chuyện bầu tổng thống. Tự thấy mình thừa khả năng nên tôi đây cũng xin đứng ra ứng cử. Nếu trúng cử chức tổng thống, tôi sẽ đảm bảo một nhà nước trong sạch, mọi quyền lợi của công dân đều được đảm bảo tuyệt đối bằng những việc sau:

1.     Còn pháp luật nghĩa là tự do chưa tuyệt đối. Tôi mà làm tổng thống. Tôi dẹp hết. Không cần pháp luật với hiến pháp gì hết. Ai thích làm cứ gì làm, đi đâu cứ đi, ghét thằng nào thì cứ chửi. Đấy, tôi đã đảm bảo cho quý vị quyền tự do tuyệt đối luôn, không "nhà dân chủ", "dâm chủ" nào phải kêu ca tự do ở truồng, à quên, tự do trong chuồng nữa nhé.

2.     Các vị bảo quân đội không bảo vệ được biển đảo. Thế thì tôi sẽ dẹp luôn quân đội. Chia vũ khí cho dân. Mỗi người 1 khẩu súng. Sau này có chiến tranh thì súng có rồi đấy, tự cầm lấy mà bắn chứ còn chờ đợi gì nữa. Sướng nhé, thế là các vị sẽ được "chiến đấu" và thể hiện "nòng iêu lước" theo cách của riêng mình rồi nhé.


3.     Tôi sẽ giải tán ngành công an luôn. Từ giờ ra đường khỏi lo gặp cảnh sát giao thông nữa nhé, cũng không cần đội mũ bảo hiểm. Ai thích kẹp 3 cứ kẹp. Buôn ma túy mà nhanh giàu thì cứ buôn. Thế cho nó tự do. Nhỉ ?

4.     Bệnh viên quá tải à, bác sĩ hách dịch à ? Thế thì tôi sẽ cho giải tán bộ y tế, dẹp hết bệnh viện công luôn. Thích nhé, không còn cảnh quá tải, không phải chen chúc, càng không lo vắc xin có vấn đề. Tôi sẽ cho mở bệnh viện tư thoải mái, ai thích mở cứ mở. Ở đấy khách hàng à quên bệnh nhân là thượng đế, chất lượng nghìn sao luôn. Đắt á ? Chê đắt thì đừng có bệnh nữa. Thế thôi.


5.     Tôi sẽ không cho xây dựng bất kỳ cái gì nữa, khỏi lo rút ruột công trình. Ai cần cái gì thì tự xây cái đấy. Tôi sẽ giải phóng ngân sách quốc gia, chia đều cho mọi người, cũng không ai phải nộp thuế nữa. Khỏi phải lo "tiền thuế của tui đi đâu".

6.     Tôi sẽ giải tán bộ công thương, thằng nào mạnh thì nhảy vào lập công ty. Quý vị sẽ được tự do, thích mua điện, nước, xăng, thực phẩm.... của ai thì mua, còn bán giá như thế nào là việc của nó.


7.     Giáo dục bây giờ "bất lực" rồi. Tôi sẽ dẹp luôn bộ giáo dục, khỏi trường với lớp gì nữa. Nhà nào giàu thì cho con ra nước ngoài mà học, nhà nào vừa thì học trường quốc tế, còn nghèo... nghèo á, thôi khỏi học. Đấy, thế là các vị được tự do lựa chọn, con các vị không còn phải chịu "áp lực học hành" hay cái lọ cái chai gì nữa nhé.


Tạm thời tôi mới nghĩ ra 7 việc này và hứa sẽ bổ xung thêm sau khi nhậm chức.

Túm lại váy lại là : tự do tuyệt đối, các thể loại quyền tuyệt đối. Đấy chẳng phải 1 cuộc sống mà các vị hằng mơ ước sao. Thế thì còn ngần ngại gì nữa mà không bầu cho tôi. Số báo danh 007. Mại dzô, mại dzô....

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Đừng nhét chữ vào mồm trẻ con !


Cộng đồng mạng xôn xao về clip học sinh lớp 8 phát biểu "Giáo dục Việt Nam không cần cải cách nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng". Thật sự thì vụ việc này chẳng có gì đáng bàn. Em là một công dân, em có quyền phát biểu ý kiến và suy nghĩ của em. Nhưng những lời em nói, thật sự nó không có gì mới mẻ, chỉ là em dùng những từ ngữ nặng nề hơn (dù chưa chắc em đã hiểu hết những điều mình nói) để nói những điều tương tự mà báo chí đã viết. Hay nói cách khác thì em chỉ lặp lại những gì em đọc được. Người ta bảo nhân tài thì không đợi tuổi, tuy nhiên em mới chỉ là một học sinh lớp 8, có nghĩa là tính đến thời điểm hiện tại em mới đi học được 7 năm + vài ngày. Với "7 năm kinh nghiệm" ngồi trên ghế nhà trường của mình thì em vẫn còn quá nhỏ để nhận xét "những cải cách từ xưa đến nay không đạt được kết quả gì".

Chúng ta không phủ nhận giáo dục Việt Nam còn nhiều yếu kém, cần phải cải cách. Mà nhóm Cánh Buồm là một nhóm đi tiên phong, bao gồm nhiều bạn trẻ có tâm huyết, say mê nghiên cứu về giáo dục với mong muốn đem lại những điều tốt đẹp cho nền giáo dục Việt Nam. Đó là những điều quý giá, đáng trân trọng. Tuy nhiên, những nỗ lực của họ cũng mới chỉ nằm trên giấy, chưa đi vào cuộc sống và nói thẳng ra là chưa được kiểm nghiệm trên thực tế để khẳng định rằng nó là sự "cải tiến" hay "cải lùi". Hơn nữa những vấn đề của cuốn sách do nhóm Cánh Buồm soạn thảo đã vấp phải nhiều phản biện của các nhà khoa học. Vì vậy để nói "Giáo dục Việt Nam có thể đi theo đường lối của nhóm Cánh Buồm" thì e rằng hơi sớm.

Đất nước cần những người dám mạnh dạn phát biểu ý kiến như em. Ý kiến của em cần được lắng nghe và tiếp thu, nhưng tung hô thì có lẽ là hơi quá. Những trường hợp như em không thiếu. Và người ta mượn lời các em để ném đá giấu tay cũng nhiều. Trước em còn có rất nhiều em khác làm cả vlog, clip,... với lời lẽ rất hùng hồn. Nhưng khi gạch đầu dòng liệt kê ý, thì những nội dung tuyên bố đó gần y chang nhau. Tệ hơn là cái được cho là giải pháp ấy, chỉ là những mẩu thông tin vụn vặt tìm hiểu qua loa đại khái. Các em có tâm, điều ấy rất đáng hoan nghênh nhưng nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại. Bên cạnh cái tâm, các em cần có kiến thức về những thứ mình sẽ nói. Phê phán rất dễ, ai cũng có thể làm được, nhưng tìm giải pháp để khắc phục thì đâu có dễ.

Tôi tin rằng những người làm trong ngành giáo dục thừa biết những vấn đề nội tại của ngành. Và cũng nhiều người đang loay hoay tìm giải pháp lâu nay rồi. Từ việc đầu tư sách, vở, dành thời gian đọc tài liệu, kinh nghiệm giảng dạy thực tế, chia sẻ trong cộng đồng sư phạm,... Những người làm trong ngành biết nhiều hơn những gì họ nói. Họ biết được những ràng buộc nào khiến cho việc triển khai ý tưởng này thì không được, triển khai ý tưởng khác thì ổn hơn. Và khi phê phán thì họ phê phán đúng trọng điểm và chỉ ra được cách khắc phục. Có lẽ cách phê phán của họ không làm người ta cảm thấy "sướng cái lỗ tai" nên dù là giáo sư, tiến sĩ có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành nhưng lại không được quan tâm và biết đến bằng một cậu học sinh lớp 8.

Như chia sẻ của nhà báo Đức Hiển: "Mình xem cái clip về cậu học trò lớp 8 nói về giáo dục vì nhiều người share nó quá. Có bạn còn bảo: "đến trẻ con nó còn nhìn ra sự thối nát của ngành giáo dục mà sao quan chức không nhìn ra?", "Đất nước về đâu khi quan chức ấu trĩ và đầu đất như thế?".Mình không share vào đây vì mình ớn ghê cả răng. Mình ghê răng không phải vì cái ngành giáo dục "thối nát". Mình ghê bởi sự hả hê đầy cơ hội của người lớn. Họ hân hoan khi một cậu học trò nhỏ hơn con nhà mình nói một điều hợp khẩu vị chửi của họ và dùng nó làm đá, làm đạn để bắn ném vào nơi họ cần công kích."

Sau những phát ngôn của em, có lẽ ông Phạm Toàn, ông Nguyễn Huệ Chi (đồng chủ trang Bauxite Việt Nam - trang blog đăng tải nhiều bài viết chống phá nhà nước Việt Nam) cùng một vài vị "nhân sĩ trí thức" hoạt động trong "Làng dân chủ Việt là những kẻ ha hê nhất. Đây cũng là những người luôn mơ ước về một cuộc cách mạng màu nhằm biến Việt Nam trở thành một Ukraina, bất ổn như Lybia hoặc bạo loạn như Ai Cập. Còn gì hả hê hơn khi một cậu nhóc đứng lên nói về "cách mạng", với sự chia sẻ chóng mặt của cộng đồng mạng, họ có căn cứ để tin rằng đây sẽ là tiền đề cho một cuộc cách mạng màu sắp tới ở Việt Nam.


Cuối cùng, xin mượn lời của nhà báo Đức Hiển thay cho lời kết "Giáo dục của ta đầy khiếm khuyết, không có nghĩa là một ông oắt có thể nói vơ đũa như đúng rồi rằng nó thối nát. Nếu đó là suy nghĩ thật của cậu bé, thì những người lớn bình tĩnh và có trách nhiệm với trẻ con cần nói cho cậu hiểu nói thế là vội vã, là không được. Vì còn quá nhiều điều cậu chưa đủ hiểu để mà nói với nội dung ấy, thái độ ấy. Vỗ tay, trước tiên là sự thoả mãn hằn học của người lớn, thứ nữa là "giết chết" trẻ con. Khi nó không hiểu hết mà vẫn quen phán xét cả hệ thống giáo dục và được cổ vũ, thì nó không thấy cần phải học hành gì ở cái nền giáo dục "thối nát" ấy. Mà khi học trò không thèm học cũng không muốn nghe thầy cô, chưa nói đến kiến thức, nó đã tự cho mình cái quyền đứng ra ngoài các quy chuẩn và quy luật ứng xử chung và văn minh. Thế thì đời nó về đâu ?"

Ảnh của Tôi yêu Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

ĐIỂM CỘNG !


Kỳ thi tuyển sinh đại học đang ở vào giai đoạn nóng hơn bao giờ hết khi vị trí trên bảng xếp hạng thay đổi từng ngày, từng giờ. Thí sinh hồi hộp, người nhà lo lắng còn cộng đồng mạng thì rực lửa với những luồng quan điểm trái chiều về cái gọi là điểm cộng hay còn gọi là điểm ưu tiên.
Như chúng ta đã biết, học sinh nông thôn, miền núi, vùng đặc biệt khó khăn, con thương bệnh binh, liệt sĩ, gia đình chính sách…được cộng điểm khuyến khích khi thi đại học, số lượng điểm cộng tùy thuộc vào điều kiện và hoàn cảnh của từng thí sinh. Tôi khẳng định đây là một chính sách nhân đạo của Đảng và nhà nước. Đây không phải là “điểm ban ơn”, hay “lễ hội tri ân, event ban phát ân huệ với SỐ LƯỢNG LỚN”, nó là đạo lý uống nước nhớ nguồn, là lá lành đùm lá rách.
Bạn bảo rằng kỳ thi đại học là để tuyển chọn nhân tài vì vậy cần phải công bằng. Nhưng có công bằng không khi bạn nhìn vào một vài thành phần tiêu cực để đánh giá toàn bộ thí sinh được cộng điểm. Bạn có công bằng không khi lấy khó khăn của thành phố rồi mang ra so sánh với khó khăn của vùng cao. Rất đồng ý với bạn rằng không có con đường nào trải thảm đỏ, học sinh thành phố cũng có khó khăn, cũng có học sinh nghèo vượt khó, cũng có người phải lăn lộn mưu sinh, nhưng số ấy chiếm bao nhiêu phần trăm. Thành phố cũng có khó khăn, nhưng có khó khăn bằng những học sinh vùng cao không ? Bạn có trung tâm này, lò luyện kia, có gia sư này, có học thêm kia, còn họ có gì ? 14 tuổi rời gia đình đi học nội trú ở những căn chòi dựng tạm, với một buổi đi học, một buổi vào rừng kiếm măng. Những em bé đi 4 tiếng đồng hồ đường rừng núi (nếu trời mưa thì…ôi thôi) với cái cặp lồng toàn cơm trắng với măng rừng. Những thầy cô giáo mỗi tuần 1 lần băng rừng vượt núi, đi cả ngày đường xuống xuôi để mua gạo, mua thịt cho học sinh. Những phòng học lớp lá trống huơ trống hoác vài bộ bàn ghế cũ mèm cùng những bộ sách vỏ được tặng giờ đã không thể nát hơn vì đã trải qua không biết bao nhiêu đời học sinh. Vào mùa đông, những tấm phên nứa không ngăn được những gió lạnh vùng sơn cước len lỏi vào từng lớp học, thầy trò phải đốt lửa giữa lớp để sưởi ấm…. Chất lượng dạy và học ở đó so với thành phố như thế nào chắc bạn đã tự hình dung ra được.
Vùng cao cũng có “đại gia phố núi”, vậy tôi hỏi bạn, số lượng đại gia ấy được mấy người mà bạn mang ra so sánh ? Bạn bảo rằng khi bố A cầm súng ra chiến trường, bố bạn cũng ở nhà lao động, đóng góp nuôi tiền tuyến. Không ai quên công sức đóng góp của hậu phương nhưng bạn có biết để bố bạn ở nhà yên tâm lao động (và rồi sau này sinh ra bạn) thì bố A đang hứng đạn ở ngoài kia, rất có thể bác ấy sẽ không bao giờ về nữa, hoặc về với thân thể không còn lành lặn. Sống với một người cha khỏe mạnh, đầy đủ hạnh phúc hay sống cảnh mồ côi hạnh phúc ? Rồi bạn so sánh cùng được 23 điểm, nhưng bạn trượt, người ta đỗ vì bạn không có điểm cộng còn người ta có. Nói thật với bạn, ở thành phố, dù là nhà bạn nghèo nhưng với cơ sở vật chất và chất lượng giáo dục ở thành phố mà đi thi chỉ bằng điểm của những đứa học sinh vùng cao phải vừa học vừa làm trong điều kiện không thể tồi tàn hơn thì bạn cũng chẳng có cái tài cán gì.
Diện tích Việt Nam có ¾ là đồi núi, nhưng dân tộc Kinh chiếm tới hơn 80% dân số, và dĩ nhiên dân cư tập trung ở đồng bằng, đô thị, vùng núi, vùng cao, biên cương chỉ có dân tộc thiểu số. Vậy bạn dựa vào số liệu gì để khẳng định ¾ thí sinh đi thi được cộng điểm ? Thôi đừng tị nạnh với những người kém may mắn hơn mình, trong số những thí sinh bạn đang chỉ trích, có rất nhiều người là học sinh vùng cao, chính họ và gia đình họ đang góp phần ngày đêm bảo vệ biên cương tổ quốc. Trong số những thí sinh bạn đang chỉ trích, bố bạn ấy là thương binh 81%, bác ấy đã để lại nhiều phần cơ thể mình nơi chiến trường để cho bạn ngày hôm nay được sống trong hòa bình độc lập, còn bạn ấy vừa đi học, vừa kiếm tiền nuôi gia đình, làm trụ cột thay bố. Và biết đâu, nếu không cầm súng bảo vệ quê hương, không bị thương thì giờ này bác ấy đã là một doanh nhân thành đạt và bạn ấy cũng không phải khổ như bây giờ. Đừng so bì với những người kém may mắn hơn mình, nếu bạn thực sự giỏi với điều kiện học tập ở thành phố, bạn hãy xuất sắc hơn hẳn người ta, để người ta dù có được cộng vài điểm cũng đuổi không kịp bạn.
Tiêu cực là có, chuyển vùng, chuyển sang dân tộc thiểu số, làm giả giấy tờ chứng nhận thương binh cũng có, nhưng chính phủ, nhà nước mà cụ thể hơn là bộ giáo dục sẽ phải đề ra phương án để khắc phục để đảm bảo công bằng giữa thành phố, nông thôn và vùng cao. Và nếu không thể khắc phục được, tôi nghĩ bạn nên kiến nghị năm tới nên bỏ điểm cộng và chuyển địa điểm thi về vùng cao để các bạn "thành phố" nếm trải cảm giác chật vật đi thi, được cắm trại ngoài bờ ruộng, bìa rừng, rồi sáng sáng ăn củ mì đi thi vì ở đó có tiền cũng chẳng có đồ mà mua đâu. Ok vậy nha ?