Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

Đinh Nhật Uy – hãy ngưng ảo tưởng



Đinh Nhật Uy là anh trai của Đinh Nguyên Kha, 2 anh em Uy – Kha là những “nhà dân chủ” có tiếng cùng thời với cô Phương Uyên. Cách đây vài năm, anh em nhà này đã được mời đi ăn cơm tù ít bữa vì  đã “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Có vẻ như thời gian ăn cơm tù, mặc áo kẻ chưa đủ để khiến 2 anh em nhà này tỉnh ngộ nên sau khi ra tù Uy tiếp tục con đường đấu tranh kiếm cơm trên facebook. Mới đây, anh này được công an tỉnh Long An gửi giấy mời lên gặp mặt cho đỡ nhớ. Đáp lại tấm ân tình của công an tỉnh Long An, anh Uy đã viết hẳn 1 lá thư dài mà đọc từ đầu đến cuối vẫn chưa hiểu anh muốn nói cái gì.

Đầu tiên anh viết: “Trưa ngày 18/07/2014 tôi rất bất ngờ khi nhận một giấy mời của phòng an ninh điều tra công an tỉnh Long An với lý do là “Làm việc về việc sử dụng trang Facebook cá nhân”. Tôi nghĩ anh Uy không nhất thiết phải giả vờ “bất ngờ” vậy đâu. Bản thân anh và nhiều xuyên tạc viên khác thừa biết anh chị chém cái gì trên faceboo. Bản thân đã là một tờ giấy bẩn thì đừng cố tỏ ra sạch sẽ anh Uy ạ.

Anh viết tiếp Facebook là một trang mạng xã hội phổ biến trên thế giới nói chung và ở Việt Nam nói riêng. Luật pháp Việt Nam không có điều nào cấm người dân tham gia Facebook, do đó việc đăng ký và sử dụng trang Facebook cá nhân không phải là một cái tội để cơ quan an ninh gọi lên làm việc.” Anh nói câu này chuẩn cơm mẹ nấu luôn. Pháp luật Việt Nam không cấm anh dùng facebook cũng chẳng cấm chúng tôi dùng facebook. Nhưng dùng như thế nào mà để công an gọi lên thì anh phải tự xem lại cách ăn ở của mình thôi. Hàng chục triệu đồng bào của anh dùng facebook, chỉ một vài thành phần nổi bật được mời lên, ắt hẳn phải có lý do. Nhiều thanh niên đã được mời đi ăn cơm tù từ những hành vi trên facebook. Kính link để anh coi cho đỡ quên.

Theo anh Uy thì Trên một khía cạnh nào đó nó (facebook của anh) mang tính riêng tư như thư tín cá nhân, và vì thế được bảo vệ theo Điều 21 của Hiến Pháp nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam: “Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình.” Nói cách khác, cơ quan an ninh điều tra không có quyền kiểm tra trang Facebook cá nhân của tôi.” Nhưng chắc anh Uy chưa biết khoản 2 điều 140 chương XII Bộ luật tố tụng hình sự có viết rằng “Khi cần phải thu thập tài liệu, đồ vật liên quan đến vụ án thì có thể khám thư tín, điện tín, bưu kiện, bưu phẩm”. Vậy nên cái bí mật cá nhân của anh chẳng là cái dẹo gì đâu mà tinh tướng.

Anh tiếp tục chém gió rằng “Việc chia sẻ trên trang Facebook cá nhân những suy nghĩ và nhận định cá nhân về các đề tài kinh tế, chính trị hay xã hội là hoàn toàn phù hợp với quyền tự do ngôn luận, tự do thông được quy định rõ trong Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam, cũng như trong Tuyên ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết.” Luật Việt Nam chưa thạo mà đã bày đặt trích Công ước Quốc tế. Nói để anh Uy hay nhé, ở khoản 3 Điều 19 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị viết “Việc sử dụng quyền tự do phát biểu quan điểm đòi hỏi đương sự phải có những bổn phận và trách nhiệm đặc biệt. Quyền bị giới hạn bởi:
a.     Tôn trọng những quyền tự do và thanh danh của người khác.
b.     Bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, sức khỏe công cộng hay đạo lý.
Chẳng có nhà nước nào cho phép anh mở mồm nói tất cả những gì anh thích đâu. Không tin ư ? Hỏi Edward Snowden để biết thêm thông tin chi tiết nhé.


Anh tự tin khẳng định rằng việc anh sử dụng facebook là hoàn toàn phù hợp với pháp luật Việt Nam và công ước quốc tế. Thế thì việc quái gì anh phải sợ người ta mời anh lên làm việc. Anh khẳng định mình đúng thì cứ lên gặp người ta đi, uống cho thật nhiều nước chè vào cho họ tốn chè, tốn nước, đòi luôn cả tiền xăng xe đi lại nữa. Không có tật thì sao phải giật mình, anh Uy nhỉ ?

Thứ Tư, ngày 10 tháng 8 năm 2016

Những luật sư “dân chủ” cái gì cũng giỏi ngoại trừ luật


Chiều 8/8, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã có cuộc thị sát bất ngờ phố cổ Hội An, trò chuyện thân mật với bà con nơi đây. Hình ảnh về chuyến thăm bất ngờ của Thủ tướng nhanh chóng tràn ngập báo chí và mạng xã hội, trong đó có những bức ảnh về dàn xe Chính phủ trong phố cổ Hội An. Có rất nhiều ý kiến vào ra xung quanh những hình ảnh này. Dân thường không rõ luật nên hiểu lầm đã đành, đằng này có những luật sư, mà còn hẳn là luật sư “dân chủ” nhưng những điều cơ bản của Luật giao thông đường bộ cũng không nắm rõ, xem ra họ rất giỏi trong nhiều lĩnh vực: từ quyền con người, bảo vệ môi trường, cho đến đấu tranh đòi “tự do – dân chủ”…. họ đều giỏi, ngoại trừ luật.

Trên trang facebook của mình, Ls Hải đã đặt câu hỏi: Liệu Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có nộp phạt như Thủ tướng Hun Sen ? Ý của luật sư muốn so sánh rằng trước đây, thủ tướng Campuchia khi đi đường không đội mũ bảo hiểm (vi phạm luật giao thông) đã nghiêm chỉnh chấp hành việc nộp phạt như công dân bình thường. Còn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi trên đoàn xe vào phố đi bộ, như vậy có chấp hành việc nộp phạt hay không ? Ở tường nhà mình, Ls Luân giật tít bài khẳng định luôn là Thủ tướng phạm luật. Ông này còn cho rằng, người đứng đầu Chính phủ cũng là công dân bình thường và phải chấp hành luật Giao thông như công dân khác, nếu sai phải chấp nhận bị xử phạt.


“Điều 22  -  Luật giao thông đường bộ hiện hành quy định: Đoàn xe ưu tiên, trong đó có xe hộ tống cảnh sát dẫn đường không bị hạn chế tốc độ, được đi vào đường ngược chiều và các loại đường khác, kể cả khi có tín hiệu đèn đỏ và chỉ phải tuân thủ theo hiệu lệnh của CSGT.”

Như vậy có thể thấy, việc đoàn xe của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (có xe hộ tống của cảnh sát dẫn đoàn) đi vào phố đi bộ Hội An là hoàn toàn không vi phạm Luật Giao thông đường bộ. Hơn nữa, đây là chuyến thị sát, công cán của Thủ tướng và đoàn tùy tùng, hoàn toàn không phải hoạt động cá nhân nên việc so sánh với lỗi vi phạm giao thông của Thủ tướng Hun Sen hay các công dân tham gia giao thông bình thường khác là hoàn toàn lố bịch, khập khiễng.

Như vậy 2 Ls trên có ý đồ gì khi viết ra những điều trên? Đừng nói luật sư mà lại không biết luật nhé. Tôi thì không nghĩ rằng 2 vị luật sư "danh tiếng" của làng "dân chủ" này không biết những điều khoản đơn giản ấy. Còn mục đích của họ khi viết những điều trên thì chắc hẳn ai cũng hiểu.


P/s: Nếu là Tổng thống Obama chắc hẳn chúng ta sẽ lại thấy những mĩ từ như “giản dị”, “gần gũi” y như đợt ông ấy đến thăm Việt Nam và 30 con phố bị cấm sẽ được xem là “chuyện thường ngày ở huyện”.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 7 năm 2016

Chửi văn minh



Chửi văn minh – khái niệm nghe có vẻ lạ nhưng không hề mới. Thời đại này Chửi không có nghĩa là dùng những từ ngữ thô thiển kiểu đầu đường xó chợ để đánh hội đồng đối phương. Giờ đây chửi được nâng cấp lên một tầm cao mới, người ta chửi nhau bằng chữ nghĩa, bằng kiến thức, bằng từ ngữ lịch sự. Chửi là cả một nghệ thuật, người chửi dĩ nhiên là một nghệ sĩ.

Chửi như thế nào thì được coi là văn minh ? Chửi văn minh có nghĩa là chửi bằng kiến thức, chửi có căn cứ (có đường link dẫn chứng đáng tin cậy hoặc bản thân có kinh nghiệm thực tế), sử dụng ngôn từ lịch sự… sao cho khi đọc câu chửi người ta có thể nhận định rằng người chửi là một người có văn hóa, có kiến thức và phải coi trọng câu chửi ấy. Chửi để nó nể mình, phục mình chứ không phải chửi để nó coi thường mình.

Ờ….mà tuôi đang lan man cái quái gì ấy nhỉ ? Thôi quay vào nội dung chính mà bài viết này muốn truyền tải. Đó là “Chửi văn minh”. Nhưng mà chửi ai ? Có rất nhiều người để chửi. Chửi thằng hàng xóm nẹt pô, chửi bà cô mặc như ninja đi xe Lead rẽ không xi nhan, chửi trời, chửi đất, chửi bất cứ thằng nào mình ghét. Cơ mà nhìn chung thì cái thằng bị chửi nhiều nhất, có nhiều cái để chửi nhất tên là Trung Quốc. Nó làm hàng giả, hàng nhái, nó là nguồn cung cấp hóa chất độc hại, nó là thằng đang chiếm giữ trái phép đảo của Việt Nam…..cho nên dĩ nhiên là phải chửi nó rồi. Nhưng tại sao lại phải “chửi văn minh” ? Ờ thì bây giờ mình ghét nó, mình muốn vượt nó, muốn thắng nó thì phải hơn nó. Nó là cường quốc thứ 2 thế giới, nhà nó rộng, dân nó nhiều, mình chưa đọ được với nó bằng kinh tế thì phải vượt nó bằng văn hóa, phải lịch sự hơn nó nên dĩ nhiên có chửi nó thì cũng phải chửi sao cho thật văn minh.  

Chúng ta chửi nó suốt ngày nhưng phần lớn là chửi đổng, chửi cho bõ ghét. Chửi vậy nó mà biết nó lại cười cho thối mũi. Dạo gần đây đi đâu cũng thấy chửi Trung Quốc về việc nó dỡ Học viện Phật giáo Larung Gar. Chúng ta chửi nó đàn áp tôn giáo, phá hoại di tích….các kiểu. Chửi Trung Quốc nhưng lại sử dụng hình ảnh cảnh sát Nepal giải tán cuộc biểu tình hồi năm 2008. 



Thậm chí có bạn còn dùng hẳn ảnh hậu trường của phim The Touch để chửi. (Nguồn cho bạn nào lười search: https://www.savetibet.org/photos-of-soldiers-monks-on-movie-set-claimed-to-be-from-lhasa-unrest/. Link phim cho bạn nào muốn xem: https://www.youtube.com/watch?v=QE8qA3XAfUQ


Chửi như vậy là chưa văn minh và không có thuyết phục. Muốn chửi nó hãy search google tìm hình ảnh chính xác, như vậy chửi mới có giá trị.



Các bước chửi văn minh: Trong khi lướt facebook, thấy 1 thằng nào đó đang chửi về 1 vấn đề nào đó mà mình cũng muốn chửi theo nó thì đầu tiên ta phải tìm hiểu xem cái vấn đề mà nó đang chửi là gì, phải biết vấn đề ấy tròn méo ra sao thì mới chửi được chứ. Bước 2: search goole hoặc đọc sách báo để xác minh lại thông tin, xem cái mình định chửi nó có đúng như thế không. Bước 3: nếu đúng thì chỉ cần nhấn nút share, còn chưa đúng thì tự tìm bằng chứng đúng rồi share, còn tìm không ra thì tốt nhất đừng share. Đơn giản thế thôi.

Mỗi cmt trên facebook đều có thể được dịch ra đủ thứ tiếng, điều này có nghĩa là bạn bè thế giới có thể thấy chúng ta viết những gì, chửi những gì. Vì vậy hãy là một Chửi-er có kiến thức để thế giới phải nể phục.

P/s 1: Mọi thứ đều có ngoại lệ, “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc giấy”. Chửi nhau kiểu solo mà gặp phải bọn mất dạy, chỉ biết chửi đổng thì không nhất thiết phải văn minh với chúng nóa, mà tốt nhất là không nên phí thời gian với bọn ý.

P/s 2: Mấy dòng này được viết ngẫu hứng trong một ngày Hà Nội trời phải gió.


Thứ Ba, ngày 28 tháng 6 năm 2016

Đã từng có một Vũng Áng như thế !


Những đầu ngày tháng 5 năm 2014, cả đất nước nóng lên cùng chảo lửa biển Đông khi Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan HD – 981 vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Chính phủ căng mình trên mặt trận ngoại giao; còn quân đội, kiểm ngư thì căng mình trên biển. Những thông tin về tàu kiểm ngư Việt Nam đâm va với tàu kiểm ngư Trung Quốc được đăng tải liên tục khiến lòng người nóng hơn bao giờ hết. Để rồi sau đó, những cuộc biểu tình chống Trung Quốc nổ ra, ban đầu là tuần hành ôn hòa, rồi chuyển sang bạo động, đốt phát nhà máy, xí nghiệp; thậm chí là xô xát, hôi của, đánh nhau.

Tại Vũng Áng, 6000 người xô xát chỉ vì 1 câu nói:  khoảng 6h ngày 14/5, chừng 40 người mặc quần áo công nhân, đội mũ bảo hiểm màu xanh đi trên 20 xe máy từ hướng xã Kỳ Long tiến đến cổng chính dự án Formosa tại khu công nghiệp Vũng Áng, Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Họ giơ 2 băng rôn có in ảnh Hồ Chủ tịch với nội dung: "Tôi yêu Việt Nam", "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam" và cầm cờ Tổ quốc.  Đám đông người Việt Nam bỗng lớn dần lên, ước chừng tới 5.000 người và gây gổ với 1.000 người Trung Quốc sau câu nói “có lao động Việt Nam bị đánh chết”. Kết quả của cuộc chiến không cân sức ấy là 1 người chết (người Trung Quốc) 149 người bị thương (cả người Việt Nam lẫn người Trung Quốc). Bệnh viện đa khoa huyện Kỳ Anh bị bao vây, hầu hết các trường hợp bị thương tại Vũng Áng phải đưa thẳng lên Bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh. Trong số này, có 2 ca phải mổ cấp cứu ngay trong đêm, một bị dập phổi, một gẫy xương đòn cánh tay. Nhiều nhà máy bị đốt, phá, cướp tài sản.


Trước đó vài ngày tại khu công nghiệp Việt Nam - Singapore ở Bình Dương cũng đã xảy ra những cuộc tuần hành lớn rồi dẫn tới bạo động, đốt phá xí nghiệp khi công nhân vừa ra khỏi nhà máy đã được phát áo, phát tiền, thậm chí được phát cả bản photo vị trí doanh nghiệp Trung Quốc, Đài Loan. Cao trào của các cuộc diễu hành, một số công nhân còn nhận được tin nhắn kêu gọi biểu tình sẽ được cho 200.000-300.000 đồng/ ngay. Hậu biểu tình, 169 nhà máy bị đập phá, 14 công ty có nhà máy bị đốt, giám đốc người Hàn Quốc của công ty Apex, lúc 10 giờ đêm ngày 13-5-2014 bị truy đuổi phải nhảy từ lầu 2 xuống bị thương. Nhiều doanh nhân HongKong sợ hãi đã mua vé máy bay về nước, một số cố thủ ở tại các khách sạn để lẩn trốn.


Khi những cuộc biểu tình qua đi, những cái đầu nóng dần nguội lại người ta mới nhận ra rằng vì nghe theo lời kích động của những đối tượng xấu mà họ đã tự tay đập vỡ nồi cơm của chính gia đình mình. Những cuộc biểu tình, bạo loạn ấy luôn có dấu răng của tổ chức khủng bố Việt Tân khi 3 nhà “dân chủ” đã bị bắt trong vụ gây rối ở Bình Dương năm 2014. Đã từng có một Bình Dương, một Vũng Áng như thế, bây giờ khi chính phủ sắp công bố nguyên nhân và thủ phạm gây ra hiện tượng cá chết hàng loạt tại các tỉnh miền Trung hồi đầu năm nay, liệu bài học 2014 có giúp chúng ta tỉnh táo trước những lời kích động biểu tình, bạo loạn của giới “đấu tranh dân chủ” ?


Hơn bao giờ hết, chúng ta cần những trái tim nóng và những cái đầu lạnh, để đảm bảo quyền lợi và nồi cơm cho đồng bào mình và cho cả chính bản thân mình.


Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2016

Xin đừng hả hê trên sự hy sinh của người khác


Khi Su – 30MK2 cùng với 2 phi công mất tích trong lúc đang làm nhiệm vụ huấn luyện trên biển, cả nước ngóng chờ tin tức từ đội cứu hộ. 2 ngày sau đó Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường được tàu ngư dân cứu và đưa vào bờ. Anh Cường khẳng định mình cùng Thượng tá phi công Trần Quang Khải đã kịp bung dù khi máy bay gặp nạn, đã tiếp thêm hy vọng phi công Khải sẽ bình an vô sự trở về. Trong khi nhân dân cả nước hồi hộp chờ tin anh thì có một số người – những người tự nhận mình là “nhà đấu tranh dân chủ”, những người tự gọi nhau bằng những ngôn từ mĩ miều là “trí thức cấp tiến” lại nhân sự vụ này buông ra những lời hả hê, hoan hỉ.

Họ là những “trí thức” có bề dày thành tích chống chính quyền, có kinh nghiệm lâu năm trong việc suy diễn, xuyên tạc và bịa đặt. Họ cũng là những “nhà yêu nước” chống Trung Quốc bằng mồm rất quyết liệt, luôn cổ xúy bạo lực, kích động chiến tranh. Nhân vụ việc máy bay rơi, họ bịa ra đủ thứ chuyện. Ờ… Nào là “Trung Quốc dằn mặt Việt Nam trên biển Đông”. Rồi thì “Tổ chức R.H tại Hoa Kỳ cho VietPress USA biết rằng, chiến đấu cơ Su – 30MK2 chuyến bay 8585 của Không quân VN bị mất tích trên biển Đông vào sáng Thứ Ba ngày 14/6/2015 không phải do “sự cố kỹ thuật” như Hà Nội công bố, mà do bị tên lửa Trung Quốc bắn từ một tàu ngầm dưới đáy biển tại vùng sát đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Trong khu vực hiện nay Trung Quốc có 4 tàu ngầm đang hoạt động ngày đêm.”

Dòng trạng thái trên được chia sẻ bởi facebook Nguyễn Văn Đề - một nhà “dân chủ” có thâm niên chống chính quyền nhiều năm. Dòng trạng thái này nhận được khá nhiều lượt thích, bình luận và chia sẻ. Những bình luận chủ yếu xoay quanh việc kết tội Trung Quốc đã bắn hạ chiến đấu cơ của Việt Nam (nếu tên lửa của tàu ngầm hạ được chiến đấu cơ bay với vận tốc tối đa 2000km/giờ ở độ cao 17.300m thì có lẽ Mỹ còn phải học hỏi Trung Quốc dài dài). Dường như những “trí thức cấp tiến” ấy không ai đọc báo để cập nhật tình hình và cũng không có ai phân biệt nổi số hiệu máy bay với số hiệu chuyến bay nên tất cả đều đồng tình với chi tiết “chiến đấu cơ Su – 30MK2 CHUYẾN BAY 8585 của Không quân VN”. Thật đáng quan ngại với tầm hiểu biết của những trí thức này. Các bình luận -  hoặc nhằm đổ tội cho Trung Quốc, hoặc nhằm kết tội chính quyền Việt Nam “hèn với giặc”. Không có bất kỳ bình luận nào quan tâm đến sự sống còn của 2 phi công. Có vẻ như các “nhà dân chủ” quan tâm đến việc làm thế nào để lôi bằng được Trung Quốc vào việc này (thông qua đó chửi chính quyền Việt Nam) hơn là sự sống còn của các phi công – những người đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của đất nước để cho các vị được sống trong hòa bình mà ngồi gõ bàn phím chửi chính quyền. Một số còn thể hiện khả năng đánh hơi của mình bằng việc suy diễn “đầu não bay nhảy có tình báo, gián điệp của Trung+ nên lịch trình bay nhảy nó báo về nhà nó”, vân vân và mây mây….


Trưa hôm qua – 16/6, chiếc máy bay tuần thám CASA C212 số hiệu 8983 cùng phi hành đoàn 9 người đã mất liên lạc trên vùng biển gần đảo Bạch Long Vĩ. Thời tiết lúc ấy tại Hải Phòng rất xấu, nhưng phi hành đoàn vẫn bay vì có tín hiệu được truyền về, họ bay trong điều kiện thời tiết không đảm bảo an toàn với hy vọng mau chóng cứu được phi công Trần Quang Khải. Đến thời điểm hiện tại, số phận 9 quân nhân chưa rõ sống chết ra sao thì các “trí thức” ấy đã nhanh chóng chộp lấy tin này - hả hê - vui sướng - lấy đó làm căn cứ để khẳng định những phán đoán, suy luận của mình. Tất cả đều vui vẻ bàn luận, người tung kẻ hứng, rôm rả và ồn ào. Tựu chung lại là những niềm vui tột cùng khi có thêm 1 cái cớ để chửi chính quyền.


Khỏi cần nói thì ai cũng biết các vị chống chính quyền, nhưng đã mang danh là “trí thức” thì làm ơn hãy chống 1 cách có đầu óc, có đạo đức 1 tý. Kẻo nước ngoài mà biết họ lại cười cho thối mũi rằng “giới trí thức dân chủ ở Việt Nam đã không có tài lại còn thiếu luôn cả đức”. Ở thời điểm này, khi nhân dân cả nước đều ngóng trông tin tức từ các anh, đều hy vọng các anh bình an vô sự trở về, các vị, dù có căm ghét chế độ này đến tận xương tủy thì cũng đừng để phần con lấn át phần người, đừng tung tin đồn nhảm để hoang mang dư luận, đừng hả hê kiếm chác trước sự sống còn của người khác.

P/s 1: Theo fanpage Đơn vị tác chiến điện tử thì việc Su 30MK2 và CASA bị hạ do áp chế điện tử là điều không thể. Bởi hệ thống điện tử trên các máy bay được truyền tải qua dây dẫn nên bên ngoài không thể can thiệp vào quá trình truyền dẫn.


P/s 2: Các bài viết nhảm nhí kể trên đều nhận được hàng nghìn lượt like và chia sẻ, thế mới thấy cộng đồng mạng Việt Nam cả tin đến mức nào. Trên 1 số trang báo mạng đưa tin về sự việc này cũng bắt đầu xuất hiện những cmt kiểu như “có khi nào là do “nước lạ” dùng áp chế điện tử khống chế không”, “tôi nghĩ chắc bị bắn hạ rồi”,vân vân và mây mây…. Tôi biết các bạn đang rất lo lắng và khát thông tin nhưng cũng mong các bạn hãy thật bình tĩnh và tỉnh táo trước những thông tin không chính thống. Nghĩ trước khi share bất cứ thứ gì.


Chủ Nhật, ngày 22 tháng 5 năm 2016

Không có mợ thì chợ vẫn đông



Vẫn như mọi khi – kiên quyết chống đối chính quyền đến cùng. Nhân dịp bầu cử quốc hội khóa 14, các thể loại “dân chủ”, “dâm chủ” ở Việt Nam thể hiện sự chống đối bằng cách viết “tuyên ngôn” lên thẻ cử tri hoặc xé bỏ thẻ cử tri, đồng thời hô hào, phát động phong trào tẩy chay bầu cử bằng băng rôn, khẩu hiệu, áo, mũ từ trước khi diễn ra bầu cử vài tháng. Phong trao nghe thì có vẻ rầm rộ nhưng kết quả thì cũng vẫn như mọi khi thôi. Vài trăm người tẩy chay bầu cử không là gì so với con số gần 70 triệu cử tri trên cả nước. Tỷ lệ bỏ phiếu không đạt chỉ chiếm 1,23% đã chứng minh phần nào câu nói “không có mợ thì chợ vẫn đông”. Các mợ tẩy chay bằng cách không đi bầu cử thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến kết quả bỏ phiếu hay tương lai của nước nhà.

Các vị là những người “hoạt động nhân quyền”, “đấu tranh dân chủ” để đòi quyền chính trị - dân sự cho xã hội nhưng chính bản thân các vị lại từ bỏ quyền chính trị quan trọng của mình. Chẳng khác nào bãi nước miếng vừa nhổ ra rồi lại tự liếm. Hóa ra cái trò mèo đấu tranh của các vị có nghĩa là chống không được thì phá, phá không được thì tẩy chay, tẩy chay không thành công thì đổ tại dân bị nhồi sọ. Hô hào tẩy chay bầu cử, không đi bỏ phiếu hoặc bỏ phiếu trắng, hoặc viết “tuyên ngôn” lên để phiếu không hợp lệ… Tất cả những hành động trên đều chứng tỏ sự bế tắc, mất phương hướng của bầy đoàn “dân chủ”. Ngoài việc hô hào phá hoại, những kẻ này còn làm được gì ? Liệu ai dám đặt cược tương lai đất nước vào tay những kẻ thất đức, bất tài vô dụng này ?

Nếu có “năng lực dân sự” đầy đủ, sao không khai thác triệt để cái “quyền cử tri” của mình và hướng dân chúng khai thác nó sao cho hiệu quả nhất để đạt được mục đích. Làm cách mạng nhưng lại chọn cái việc “dễ” làm nhất là “tẩy chay” chứng tỏ họ vừa (não) ngắn vừa bất lực. Mà thôi, có tẩy chay, có làm phiếu không hợp lệ, có phát động phong trào thì cuối cùng 98,77% cử tri đã thực hiện tốt quyền và nghĩa vụ công dân của mình. Nhà nước đã trao cho các vị quyền bầu cử, để các vị khai thác quyền cử tri của mình, nhưng chính các vị đã tự nguyện từ chối quyền công dân của mình. Đi bầu cử để sau này có gì không vừa lòng có thể túm cổ cái ông/bà mà mình đã bầu cho và nói rằng “Tui bầu cho ông/bà, giờ tui yêu cầu ông/bà phải truyền đạt đến quốc hội ý kiến này của tui”. Còn không đi bầu cử, thì có nghĩa là sau này các vị chả có quyền hành gì yêu cầu người ta phải thế này thế này. Tự mình không tôn trọng quyền công dân của mình thì đừng mở mồm ra hô hào đòi quyền cho người khác.


Mà thôi, không có mợ thì chợ vẫn cứ đông mà. 

Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

Những người không chịu lớn



“Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu, một dân tộc nghèo là một dân tộc hèn, một dân tộc ỷ lại vào nước ngoài thì không xứng đáng là độc lập tự do.”
---------------------------------------------------
Dân gian ta có câu “trẻ cậy cha, già cậy con” ý muốn nói khi ta còn bé, ta yếu đuối thì ta hay trông cậy vào người lớn. Những tưởng chỉ có “trẻ” mới cần “cậy cha”, nhưng ở Việt Nam, có nhiều người lớn rồi nhưng vẫn chưa thoát ra khỏi tư tưởng trông đợi, lệ thuộc vào người khác. Họ là những người không dám tự giải quyết các vấn đề của dân tộc mình, mà luôn mang trong mình tư tưởng ỷ lại, trông đợi vào sự chỉ đạo từ quốc gia khác.

Chưa bao giờ tâm lý lệ thuộc lại nặng nề như bây giờ. Từ chuyện nhỏ như con cá, cái cây cho đến những thứ lớn lao như chủ quyền biển đảo. Thay vì tự mình giải quyết các vấn đề của đất nước mình thì một bộ phận không nhỏ chỉ thích ký thỉnh nguyện thư và trông đợi vào quốc gia khác. Có thể liệt kê ra cơ số những thỉnh nguyện thư hoặc những dạng tương tự như thế.
                                                                                                                            
-          “Tuyên bố 258” – một trò hề mang danh “dân chủ”. Những người tự xưng là “nhà đấu tranh” đã đẻ ra thứ tuyên bố này với hy vọng thông qua áp lực của nước ngoài để sửa đổi pháp luật của Việt Nam.
-         Thỉnh nguyện thư cho nhân quyền Việt Nam của giới chống cộng cực đoan.
-         Thỉnh nguyện thư phản đối Việt Nam gia nhập Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc.
-         Thỉnh nguyện thư kêu gọi quốc hội Mỹ thông qua Luật nhân quyền cho Việt Nam.
-         Thỉnh nguyện thư đòi thả tự do cho Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Viết Dũng – những đối tượng vi phạm pháp luật.
-         Thỉnh nguyện thư yêu cầu Nhà Trắng trừng phạt Trung Quốc.
-         Thỉnh nguyện thư kêu gọi Hoa Kỳ can thiệp, giải quyết vụ cá chết ở miền Trung trong khi chính nước này đang ngập chìm trong cá thối.
-         Thỉnh nguyện thư yêu cầu chính phủ Mỹ điều tra Formosa gây ô nhiễm môi trường trong khi bản thân Mỹ là một nước thải nhiều CO2 ra môi trường nhất. Trước đó nước này cũng từ chối ký hiệp định thư Kyoto nhằm cắt giảm khí nhà kính để bảo vệ môi trường.
-         Thỉnh nguyện thư kiến nghị Chính phủ Mỹ yêu cầu Chính phủ Trung Quốc ngừng ngay lập tức việc cải tạo và xây dựng trên quần đảo Trường Sa.
-         Và cơ số các thể loại thỉnh cầu khác nữa.

Xem ra đối với một số người thì khi đói, họ thích thỉnh cầu, chờ người khác nấu cho ăn hơn là tự thân vận động. Thỉnh nguyện thư mong ông tổng thống sắp mãn nhiệm ở tận bên kia đại dương chú ý đến tình hình môi trường ở Việt Nam trong khi bản thân mình thì vô tổ chức: rác thì tiện đâu vứt đấy, điện, nước xài thả phanh, chưa bao giờ có suy nghĩ phân loại rác chứ đừng nói đến tái chế. Bản thân sống không hòa thuận với xóm làng, tài đức không đủ để nhân dân tín nhiệm bầu làm người đại diện cũng thỉnh nguyện thư nhờ ông này, bà kia thay đổi luật bầu cử dùm. Những vấn đề liên quan đến chủ quyền biển đảo. Nói thì rõ hay nhưng tiếc chục nghìn tiền tin nhắn góp gạch xây Trường Sa. Miệng hô yêu nước nhưng đến nghĩa vụ quân sự cũng không dám đi. Mở mồm ra là đòi đánh nhau nhưng thấy mua vũ khí thì lên giọng dạy đời “sao không mang tiền đó đi làm từ thiện”. Biển nhà mình, chủ quyền đất nước mình nhưng cứ mở mồm ra là “chỉ cần làm đồng minh của Mỹ thì Mỹ sẽ bảo vệ Việt Nam”. Từ bao giờ mà tư tưởng nô lệ ngấm sâu vào máu của một bộ phận người Việt Nam đến vậy ?


Chúng ta đâu còn là con nít để hơi có tý chuyện cũng đi méc bố mẹ, huống chi nước Mỹ không phải bố mà cũng chẳng phải mẹ của Việt Nam. Ôi ! Những người Việt Nam nhiều tuổi mà mãi không chịu lớn. Muốn giàu như Nhật, đẹp như Hàn, văn minh như Mỹ nhưng lại không muốn đứng trên chính đôi chân của mình. Thích giàu nhưng không muốn lao động, nhà của mình nhưng lại thích cho thằng khác làm chủ. Khó hiểu thật !