Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Ông Diện có thấy nhục không ?



Cứ đến hẹn lại lên, cứ đến 17/2 là các nhà “dân chủ” lại hò hét kéo nhau ra tượng đài Lý Thái Tổ để tham dự cái mà họ gọi là lễ “tưởng niệm” chiến tranh biên giới phía Bắc 1979. Người người lớp lớp, quần quần áo áo, cười cười nói nói. Họ đi tưởng niệm mà đông vui cứ như đi hội. Và đã thành thông lệ, năm nào cũng thế, họ ra bờ hồ Hoàn Kiếm để “tưởng niệm” liệt sĩ hy sinh trên biên giới. Họ mang theo băng rôn, khẩu hiệu y như đi cổ vũ bóng đá. Cũng đúng thôi, liệt sĩ thì hy sinh tận trên biên giới còn họ thì đi tưởng niệm ở bờ Hồ. Không treo băng rôn, không mang khẩu hiệu thì ai biết là họ đi “tưởng niệm”.

Năm nay cũng trong cái sự “tưởng niệm” ấy, ông tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện – người được giới “đấu tranh” ở Việt Nam coi như một cây đại thụ, được giới chống cộng cực đoan coi như một nhà trí thức cấp tiến đã viết trên blog của mình rằng “Này ông Trọng, xin hãy nhắc đến họ một câu” với hàm ý cho rằng chính phủ Việt Nam đã và đang lãng quên những người đã chiến đấu, đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ biên giới năm ấy. Minh họa cho bài viết là bức hình chụp các bác cựu chiến binh sư đoàn 356 cùng vò đất Vị Xuyên dâng lên Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, chèn lên bức hình là dòng chữ “Chỉ mong tổ quốc 1 lần nhắc tên họ công khai”. Ông Diện cho rằng chính quyền đã lãng quên những người lính này nên ông đang khóc thuê cho họ. Nhưng tiếc rằng những người đã từng vào sinh ra tử, cầm súng chiến đấu với giặc để giành từng tấc đất biên cương ấy không cần thứ nước mắt cá sấu của ông.  



Mình cũng có biết một số bác cựu chiến binh sư đoàn 356 trong đó có bác Nguyễn Đình Thắng, là một người có mặt trong tấm hình của ông Xuân Diện. Mình tò mò hẹn gặp bác để nói chuyện về bức ảnh cũng như bài viết của ông Diện. Nghe mình nói xong, bác bảo với mình đấy rặt là một lũ bố láo, chỉ có lũ mất dạy đấy mới lãng quên sự hy sinh của những người đã ngã xuống để giành độc lập dân tộc chứ nhà nước nào lãng quên. Bác bảo báo chí, ti vi phỏng vấn các bác, rồi làm phóng sự, làm phim tài liệu đầy ra đấy. Còn cái bọn kia chỉ biết ăn tục nói phét, suốt ngày lê la lên mạng chửi bới chính quyền nên cố lờ đi coi như không biết để có cớ chửi tiếp. Rồi bác kể trong cuộc gặp mặt với chủ tịch nước Trương Tấn Sang hồi năm ngoái, chủ tịch nước đã thăm hỏi các bác, đề nghị tỉnh Hà Giang tu bổ, nâng cấp và mở rộng nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên – nơi an nghỉ của hơn 1700 liệt sĩ, đồng thời xây dựng nhà tưởng niệm, đài tượng niệm để ghi nhớ công ơn của những người con ưu tú đã hóa thân mình vào đất đá biên cương. Bản thân những người còn sống như các bác cũng được nhận những chính sách ưu đãi của Đảng và Nhà nước: tiền trợ cấp, thẻ bảo hiểm y tế,… Rồi bác kể chuyện ngày 17/2 năm ngoái, thấy bảo có cựu chiến binh đánh biên giới cũng tham gia “tượng niệm”, thế là bác dù bận công việc cũng sắp xếp để ra gặp đồng đội. Ai dè là cựu chiến binh rởm, bị bác vạch mặt giữa chốn đông người nên năm nay không thấy có vị nào tự xưng là cựu chiến binh đánh biên giới ra “tưởng niệm” nữa.

Nhân dân không bao giờ quên tên của các bác, chiến công của các bác, sự hy sinh của các bác. Báo đài có những phóng sự, phim tài liệu ghi lại đầy đủ và chân thực cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, Đảng và nhà nước luôn quan tâm thăm hỏi động viên, nên chẳng có lý do để ông Xuân Diện nói rằng “Chỉ mong tổ quốc 1 lần nhắc tên họ công khai”. Có chăng thì cũng là ông tự nói nhằm phục vụ những mục đích đê hèn của bản thân ông mà thôi.  Ông Diện, ông có thấy nhục không ? Ông khóc thuê cho người ta mà người ta đâu có muốn. Dù gì bản thân ông cũng là 1 tiến sĩ mà giờ ông nhét chữ vào miệng người khác, để phục vụ cho mục đích của cá nhân mình mà ông lợi dụng cả những người từng vào sinh ra tử, cầm súng chiến đấu với quân thù để cho gia đình ông được sống trong hòa bình. Khi họ sống mái với quân thù trên biên giới, ông mới chỉ là cậu bé 9 tuổi còn đang cắp sách đến trường. Nhờ có sự hy sinh của họ nên giờ ông mới có được cái học hàm “tiến sĩ Hán Nôm”. Ấy thế mà ông lợi dụng cả họ. Ông có thấy bản thân mình đê tiện lắm không ?

P/s: Ngày mai mình sẽ đăng clip trò chuyện cùng bác Thắng để mọi người thấy phong thái của người lính từng vào sinh ra tử khác hẳn với đám trí thức nửa mùa. 

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Câu chuyện của sách giáo khoa lịch sử về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc


[ Bài viết có biên tập lại từ ý kiến của facebook Nguyễn Vũ Sơn, bình luận trên fanpage Đơn vị tác chiến điện tử ( Comrade Commissar ) ]

Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc nói riêng và câu chuyện về sách giáo khoa (SGK) lịch sử là những đề tài gây tranh cãi muôn thủa. Người ta liên tục ca thán rằng chương trình dạy lịch sử trong SGK là quá nhiều, kiến thức quá nặng nên học sinh không có hứng thú với môn học. Người ta kêu gọi giảm tải đủ các thể loại, thậm chí có ý kiến cho rằng SGK lịch sử nhắc quá nhiều đến những cuộc thảm sát của bè lũ đế quốc – thực dân là đang khơi gợi thù hằn, cần giảm tải để “khép lại quá khứ, hướng đến tương lai”. Nhưng cứ đến hẹn lại lên, cứ đến những ngày đầu năm, khi mà báo chí liên tục đăng tải những thông tin về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc thì lại điệp khúc cũ “sao không đưa vào SGK”, “SGK viết về cuộc chiến tranh này quá ít”, “chính quyền bưng bít thông tin”, bla…bla…bla.

Sau đây là ý kiến của một facebooker, mình thấy khá hay và hợp lý nên biên tập lại (chỉ thay thế một số từ ngữ để phù hợp hơn chứ không thay đổi nội dung)

Trước hết, cần phải hiểu SGK là loại sách phổ thông, mục đích biên soạn là phổ biến kiến thức tổng quát, kiến thức chung cho mọi người. SGK nhắm vào hướng truyền bá rộng rãi, càng nhiều người biết càng tốt (phát triển theo bề rộng). SGK tuyệt nhiên không được biên soạn nhằm vào việc tạo ra nhiều chuyên gia (cái này là nhiệm vụ của Sách chuyên ngành, tạp chí chuyên ngành, các báo cáo và luận văn chuyên sâu,...)
Do đó, các thông tin mà SGK đưa ra sẽ mang tính GIỚI THIỆU NÉT CHÍNH là chủ yếu. Người đọc, tùy theo định hướng và nhu cầu tìm hiểu sẽ lấy những "nét chính" đó làm từ khóa mà tìm kiếm thêm những kiến thức sâu hơn, chi tiết hơn, thậm chí những kiến thức mà chỉ dân nghiên cứu lâu năm mới biết.
Như vậy, thay vì ngồi đếm SGK có bao nhiêu dòng viết về chiến tranh biên giới thì các anh chị nên dành thời giờ để hỏi lại chính mình xem "Các anh chị muốn biết thêm cái gì về cuộc chiến ấy? Nên tìm kiếm chúng ở đâu? Kiểm chứng thông tin thế nào? Rút ra bài học gì để ứng xử cho phù hợp với thời thế hiện nay?...". Đó mới là những việc cần làm và rất có ích thay vì các anh chị cố gắng phanh phui nhiều càng tội ác của Trung Quốc càng tốt để phục vụ cho mục đích tuyên truyền, kích động tâm lý bài Tàu cực đoan của mình. Hiện tại google vẫn chưa tính phí nên các anh chị có thể thỏa mái tìm hiểu và tra cứu để thỏa mãn sự “ham học hỏi” của mình.

Mà tôi rất lấy làm lạ, từ lớp 1 đến hết lớp 12 SGK ra rả nhai đi nhai lại mười mấy cuộc kháng chiến thần thánh của cha ông chống Trung Quốc xâm lược mà các anh chị còn chê ít, còn nhầm Quang Trung với Nguyễn Huệ thì hà cớ chi cứ đòi ghi chi tiết trận đánh vỏn vẹn 1 tháng trời năm 1979. Mỗi lần đất nước tổ chức kỷ niệm chiến thắng Điên Biên Phủ, chiến thắng 30/4, kỷ niệm các vụ thảm sát do lũ thực dân - đế quốc đã gây ra cho hàng triệu đồng bào thì các anh chị mồm oang oang rằng: "Hãy khép lại lịch sử, hãy hướng tới tương lai, hãy dũng cảm vượt qua quá khứ để hợp tác đưa đất nước phát triển".

Xem ra nhu cầu tìm hiểu lịch sử của các anh chị nó cũng hot theo thời thế y như showbiz. Căn bệnh "bỗng dưng yêu nước", "bỗng dưng ghét Tàu" ngày càng trầm trọng” – Hết trích.

Phải chăng đọc lịch sử cũng phải có chọn lọc ? Lịch sử đánh Trung Quốc đáng đọc còn lịch sử đánh ngoại xâm, giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước thì không cần phải đọc ?  Nếu ai đó nói rằng chính quyền bưng bít thông tin về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc thì có thể tự google cụm từ “Chiến tranh biên giới phía Bắc” để tìm hiểu xem báo chí đã viết về cuộc chiến tranh này như thế nào. Nhân tiện tìm hiểu luôn xem Nguyên chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã gặp gỡ các cựu chiến binh sư đoàn 356, nói chuyện, trao tặng kỷ niệm chương ra sao. Ai có điều kiện thì hãy một lần lên nghĩa trang Vị Xuyên, ghé qua Thanh Thủy lên điểm cao 468 để xem nhà nước đã “lãng quên” cuộc chiến này như thế nào.

Hiện tại các cựu chiến binh từng vào sinh ra tử, thuộc từng mỏm đá, điểm cao nơi biên giới đang sinh sống ở Hà Nội rất nhiều. Bạn có thể liên hệ với họ thông qua fanpage “Về đây đồng đội ơi”. Nếu ai có lòng, có tâm, thực sự muốn tìm hiểu về cuộc chiến này hãy đến tìm họ, nghe họ kể về lệnh tổng động viên, về những ngày cả nước hướng lên biên giới và hỏi họ xem “chính quyền có bưng bít thông tin” hay “lãng quên” cuộc chiến này hay không.


Chuyện của những “tưởng niệm viên”.


Giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam được coi là một xã hội thu nhỏ vô cùng phong phú với đủ các thể loại người, đủ thể loại nghề. Tuyệt thực viên, ăn vạ viên, biểu tình viên, giờ có cả tưởng niệm viên.

“Tưởng niệm viên” là gì ? “Tưởng niệm viên” là những người chuyên hành nghề tưởng niệm. Tại sao nói vậy ? Tại vì những người này coi việc đi tưởng niệm là một nghề. Họ có thể đi “tưởng niệm” bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu. Họ có thể đi “tưởng niệm” dù không biết mình đang “tưởng niệm” ai hay đang “tưởng niệm” sự kiện nào. Nói một cách chính xác nhất thì họ là những kẻ chuyên núp bóng “tưởng niệm” để làm trò. Họ là những con kền kền bẩn thỉu, kiếm ăn trên xương máu của những người đã ngã xuống cho độc lập ngày hôm nay. Họ “tưởng niệm” một cách có chọn lọc. Có nghĩa là họ chỉ “tưởng niệm” những sự kiện mà có thể dựa vào đó để xuyên tạc chống chính quyền. Họ chỉ “tưởng niệm” những sự kiện mà có thể chụp hình gửi là nước ngoài nhận đô la. Họ đi “tưởng niệm” nhưng không bao giờ quên những băng rôn khẩu hiệu có nội dung xuyên tạc, kích động chống phá chính quyền. Những người đàn ông to cao đen hôi luôn núp sau lưng phụ nữ và trẻ em. Họ mang những đứa trẻ miệng còn hôi sữa, nửa chữ lịch sự không biết những chửi tục thì không ai bằng. Họ đi “tưởng niệm” bằng cách khua chiêng múa trống, cố tình gây sự chú ý thu hút người dân để gây mất trật tự công cộng, ách tắc giao thông, khiến cảnh sát giao thông, trật tự phường phải ra tay dọn dẹp, và thế là họ có những bức ảnh để ăn vạ rằng “chính quyền ngăn cấm người dân yêu nước tưởng niệm nọ kia”. Họ thể hiện sự tưởng nhớ của mình bằng những tấm băng rôn to đùng để cho thiên hạ biết rằng “à những người này đi tưởng niệm”.  Họ kết thúc buổi “tưởng niệm” bằng những bức hình tươi không cần tưới trên khắp các diễn đàn, trang mạng, bằng cách dành cho nhau những lời có cánh và không quên “Chính quyền Hà Nội hèn nhát cố tình bưng bít thông tin…bla…bla…bla”

Họ tự phong và tự gọi mình là “nhà đấu tranh”, “nhà dân chủ cấp tiến”, “trí thức”, “người yêu nước”,…bla…bla…. Cứ đến hẹn lại lên. Họ rủ nhau đi biểu tình, họ rủ nhau đi “tưởng niệm”. Người người lớp lớp, quần quần áo áo, băng rôn, khẩu hiệu. Đông vui như đi hội. Họ cười cười, nói nói thể hiện sự “xót thương”. Trong số những người cầm hoa đi tưởng niệm ấy có mấy người thực sự biết và hiểu về cuộc chiến tranh biên giới, hay là đi cho vui ? Những cựu chiến binh vào sinh ra tử trong cuộc chiến bảo vệ biên giới năm ấy, họ vẫn còn sống. Họ ở ngay Hà Nội chứ chẳng phải đâu xa. Sao những “người dân yêu nước” ấy không tới thăm hỏi họ, nghe họ kể chuyện ngày xưa ? Những “người dân yêu nước” ấy không phải là không biết đến những cựu chiến binh kia. Họ biết đấy, bởi chính những cựu chiến binh ấy đã từng vạch mặt đám lưu manh đội lốt ‘”tưởng niệm viên” này nên dĩ nhiên chúng không dám tới để nghe họ kể về lệnh tổng động viên, về những ngày cả nước hướng lên biên giới.


Những kẻ chưa từng biết đến chiến tranh, những kẻ chưa bao giờ đặt chân lên nghĩa trang Vị Xuyên, những kẻ chưa bao giờ dám lên những điểm cao để nhìn thẳng vào lịch sử, những con kền kền bẩn thỉu kiếm ăn trên sự hy sinh của người khác thì không có tư cách để tưởng niệm những người đã hòa thân mình vào đất đai biên giới. 

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Khi tay nhanh hơn não


Nhanh tay hơn nhanh não là cụm từ ám chỉ những anh hùng bàn phím có tốc độ gõ phím nhanh hơn tốc độ của noron thần kinh não, có nghĩa là não chưa kịp nghĩ thì tay đã viết xong bình luận. Lực lượng này chiếm phần lớn cộng đồng mạng Việt Nam. Họ là những chuyên gia “trên thông thiên văn dưới tường địa lý”. Họ có thể chém gió về mọi lĩnh vực, từ những chuyện nhỏ nhỏ như an toàn vệ sinh thực phẩm, vắc xin đến những chuyện to to như an ninh quốc gia. Về mấy chuyện nhỏ nhỏ, thôi nhỏ quá thì bỏ qua, ở đây chúng ta sẽ bàn đến những chuyện to to.

Nhớ lại hồi tháng 6/2015, khi báo chí đăng tin về việc tàu dầu khí Trung Quốc đi vào vùng đặc quyền kinh tế EEZ của Việt Nam. Các anh hùng bàn phím nhà ta nhanh như cắt, lao vào bình luận, chửi bới chính quyền, yêu cầu nhà nước phải cử quân đội ra đánh đuổi, nào là “tàu tên lửa chỉ để cho oai, mua tàu ngầm về làm cảnh à mà sao không ra bắn tàu Trung Quốc, hay “sợ Trung Quốc nên không dám làm gì”, bla…bla… Toàn những thanh niên ỉa lên đầu luật pháp, mà không chỉ luật pháp Việt Nam, các thanh niên còn sẵn sàng ỉa luôn lên đầu luật pháp quốc tế. Bất cần biết luật biển quốc tế nó quy định cái gì. Ghét thì đánh. Không đánh là hèn. Chiến tranh ư ? Chuyện nhỏ, quân đội chết trước mà.

Bây giờ khi máy bay Trung Quốc xâm phạm vùng thông báo bay của Việt Nam cũng thế. Không chỉ anh hùng bàn phím mà ngay cả phóng viên, nửa chữ về luật hàng không dân dụng quốc tế không biết những vẫn cứ viết như đúng rồi. Nào là “máy bay Trung Quốc xâm phạm không phận Việt Nam”, nào là “cho tiêm kích lên ép hạ cánh, không hạ cánh thì bắn luôn không cần nói nhiều”, “bắn chết cmn đi”, “Thổ Nhĩ Kỳ máy bay Nga rồi đấy, có thấy chiến tranh đâu. Việt Nam sợ cái gì mà không dám bắn Trung Quốc”….

Dường như cộng đồng mạng Việt Nam cứ động đến Trung Quốc mà nhất là những vấn đề liên quan đến chủ quyền lãnh thổ thì máu đổ dồn hết lên não. Ai cũng biết là dân Việt Nam yêu nước. Nhưng có yêu nước thì cũng phải tuân thủ luật pháp quốc tế. Việt Nam chưa đủ mạnh để một mình cân cả thế giới đâu.

Quả thật, nếu có một cuộc thi quốc tế về tốc độ gõ phím thì chắc chắn các anh hùng bàn phím của Việt Nam mà đứng 2 thì không ai dám đứng thứ 1.

Xem thêm về việc tại sao không thể bắt giữ tàu dầu khí cũng như bắn hạ máy bay Trung Quốc:


Về việc máy bay Trung Quốc “xâm phạm không phận” Việt Nam.

Khi đưa tin về việc máy bay Trung Quốc đi vào vùng thông báo bay TP.HCM mà không thông báo, một số tờ báo đã giật tít "máy bay Trung Quốc xâm phạm không phận Việt Nam" khiến cho dư luận thắc mắc sao ta không cho chiến đấu cơ lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ. Các sửu nhi thì phán 1 câu xanh rờn "quan ngại nhưng dân không ngán", một số khác nhai lại luận điệu của bọn phản động "Việt Nam hèn với Trung Quốc"....bla....bla.... khi chính phủ Việt Nam chỉ phản đối và cảnh báo phía Trung Quốc đồng thời gửi thông tin cho ICAO để xử lý theo Luật Hàng không Dân dụng Quốc tế chứ không có những "động thái quyết liệt" như cho tiêm kích lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ giống như Thổ Nhĩ Kỳ bắn máy bay Nga.

Về việc này chúng ta cần phải hiểu rõ vùng thông báo bay (FIR) và không phận (airspace) là hai chủ thể hoàn toàn khác nhau. Cụ thể như sau:

1. Vùng Thông tin bay hay Vùng Thông báo hướng dẫn bay (Flight Information Region - FIR) là khoảng không bao trùm toàn cầu được Tổ chức Hàng không dân dụng Quốc tế ( International Civil Aviation Organization - ICAO) vạch ra, chia thành nhiều vùng khác nhau và phân bổ lại cho các quốc gia để quản lý và khai thác thương mại. Bản chất của FIR là một khu vực để khai thác quyền thương mại, theo đó quốc gia được giao FIR sẽ cung cấp dịch vụ thông báo bay và điều tiết hàng không dân dụng trong vùng FIR mà mình quản lý, mọi phương tiện bay hàng không dân dụng đều phải thông báo và trả phí sử dụng dịch vụ thông báo bay của quốc gia quản lý FIR.

Máy bay đi qua FIR cần phải cung cấp thông tin để trạm điều khiển không lưu điều tiết đường bay nhằm tránh va chạm với các máy bay khác. Ngoài ra máy bay khi bay qua FIR còn được cung cấp dịch vụ thông tin bay và dịch vụ báo động khi cần thiết. Đây là những mức dịch vụ cơ bản cho máy bay nhằm cung cấp những thông tin cần thiết cho việc điều hành những chuyến bay một cách an toàn và hiệu quả, cũng như để báo động cho các cơ quan có trách nhiệm khi một máy bay cần cứu trợ hay bị tai nạn để tìm kiếm cứu nạn.

Nhìn trên bản đồ, các bạn sẽ thấy rõ FIR Hà Nội bao trùm lên lãnh thổ phía Bắc Việt Nam và phần Vịnh Bắc Bộ thuộc về Việt Nam. FIR TP.HCM bao trùm lên lãnh thổ phía Nam Việt Nam bao gồm cả vùng hải phận quốc tế cũng như cả một phần vùng trời Lào và một phần vùng trời Campuchia.



2. Không phận là bầu trời do một quốc gia kiểm soát bao phủ lãnh thổ và lãnh hải của quốc gia đó. Theo luật quốc tế thì không phận chủ quyền ăn khớp với lãnh thổ, lãnh hải và nội hải của một quốc gia, tức không gian trên đất và 12 hải lý dọc bờ biến. Không phận nằm ngoài vùng lãnh hải và lãnh thổ được coi là không phận quốc tế, tương đương với hải phận quốc tế.

Như vậy các chuyến bay của Trung Quốc chỉ bay qua FIR TP.HCM nhưng là bay qua vùng trời quốc tế nên họ KHÔNG XÂM PHẠM VÙNG TRỜI của Việt Nam mà chỉ vi phạm nghĩa vụ thông báo bay trong Luật Hàng Không Dân dụng Quốc tế, thuộc thẩm quyền phán xử của ICAO. Vì vậy việc chính phủ Việt Nam gửi thông báo đến ICAO là hoàn toàn phù hợp.

3. Tại sao không cho tiêm kích lên ép hạ cánh hay bắn hạ như Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ chiến đấu cơ của Nga ?

Cần phân biệt rõ việc máy bay Trung Quốc xâm nhập FIR của Việt Nam hoàn toàn khác với việc chiến đấu cơ của Nga (chưa rõ có xâm phạm không phận Thổ Nhĩ Kỳ hay không) bị bắn hạ.

Thứ 1: Máy bay của Nga là chiến đấu cơ, còn máy bay Trung Quốc là máy bay dân dụng.

Thứ 2: Chúng ta có quyền cho tiêm kích lên ép hạ cánh hoặc bắn hạ bằng nhiều cách khác nhau khi máy bay nước ngoài vi phạm KHÔNG PHẬN của Việt Nam trong trường hợp đã cảnh báo nhiều lần mà không chịu ra. Nhưng nếu như máy bay nước ngoài chỉ xâm nhập FIR mà không thông báo, chúng ta chỉ có thể phát tín hiệu yêu cầu họ báo cáo, chứ không được sử dụng không quân và phòng không. Trong trường hợp này mọi động thái quân sự đều bị coi là gây hấn. Điều này hoàn toàn không có lợi cho Việt Nam trên trường Quốc tế.

Vụ việc này cũng giống như việc tàu dầu khí Trung Quốc di chuyển trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ở khu vực tây nam đảo Phú Quý (Bình Thuận), cách đảo vào khoảng 20 hải lý và bờ chừng 40 hải lý (nằm giữa bờ và đảo) hồi tháng 6/2015. Khi ấy chúng ta cũng chỉ có thể cử tàu ra giám sát và theo dõi vì tàu Trung Quốc di chuyển trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) - vùng tự do đi lại của quốc tế, chúng ta chỉ có quyền tài phán và tự do khai thác.

Tất nhiên, việc cho máy bay đi vào FIR mà không xin phép cũng là một hành động khiêu khích. Nhưng nó không đủ lý do để có thể sử dụng các lực lượng quân sự.

Chiến tranh không phải trò đùa.

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Đừng đùa với dân Ninh Hiệp


Những lùm xum liên quan đến vụ việc giải phóng mặt bằng tại chợ Ninh Hiệp - Gia Lâm – Hà Nội đang rất được dư luận chú ý trong những ngày vừa qua. Sự việc bắt đầu “nóng” lên khi Công ty TNHH Đầu tư Thương mại và Phát triển Vĩnh Phát gửi thông báo khởi công xây dựng Chợ và trung tâm thương mại (dự kiến vào ngày 22/12/2015). Trước thông tin trên, một bộ phận người dân tại xã Ninh Hiệp tập trung đông người tại trụ sở UBND xã, khu vực quanh chợ Nành để cản trở việc triển khai dự án. Từ ngày 13/12/2015, tại khu vực bãi xe chợ Nành, số người dân đã lập bàn thờ, quan tài, vòng hoa, di ảnh liệt sỹ, chuẩn bị gạch đã, gậy quấn vải (đuốc)… để sẵn sàng cản trở thi công. Đồng thời, huy động đông người, có cả trẻ em học sinh (Tiểu học, Trung học cơ sở) để gây áp lực đòi dừng thi công dự án trên.

Nguyên nhân của cuộc biểu tình này là do người dân phản đối việc xây dựng trung tâm thương mại trên bãi giữ xe của chợ. Khu chợ cũ cũng là chợ đầu tiên ở Ninh Hiệp có bãi xe sát đó thuận tiện cho người dân, khách hàng buôn bán. Nhưng xã lại bán cho tư nhân, giờ muốn giải tỏa để xây TTTM mới. Trong khi đó chợ có 3 TTTM lớn chưa ngồi hết chỗ. Bây giờ việc di chuyển bãi xe rất ảnh hưởng đến các hộ trong chợ cũ. Theo một số người dân tại đây thì “Bà con cùng các cháu cầm cờ đỏ sao vàng, chỉ hô hào và gõ chống chiêng. Không có ý đả kích. Mọi người chỉ nhằm nhận được câu trả lời thích đáng từ chính quyền."

Tuy nhiên do đã đánh hơi được sự mâu thuẫn giữa chính quyền và nhân dân,  những nhà “dân chủ” vốn là chân rết, “phóng viên” của các báo đài “phản động” và của tổ chức phản động “Việt Tân” như Phan Cẩm Hường, Trịnh Bá Phương, Bùi Tiến Hưng, Đoàn Trương Vĩnh Phước… đã ngay lập tức đã có mặt hiện trường để “tác nghiệp” đưa tin trái chiều, chia sẻ thông tin tràn ngập trên các báo mạng cho rằng “chính quyền cướp đất”, đồng thời tiếp xúc, móc nối với một số người dân xã Ninh Hiệp với mục đích “hiệp thông đấu tranh”.

Lợi dụng mâu thuẫn hiện tại giữa người dân và chính quyền xã Ninh Hiệp, những nhà đấu tranh này đã đưa ra chiêu bài đưa những thông tin “ủng hộ” người dân, phản đối chính quyền để tạo sự đồng thuận, lôi kéo người dân xã Ninh Hiệp tham gia vào các hoạt động chống đối hiện nay. Kịch bản trên đã được sử dụng nhiều lần, và đã thành công rực rỡ ở Văn Giang, Dương Nội. Cụ thể sự việc là ngày 22/12/2015, Phan Cẩm Hường khoe lên facebook rằng đã tiếp cận được người dân đang khiếu kiện ở chợ Ninh Hiệp trong vòng 4 phút, cùng những công cụ phản đối chính quyền, doanh nghiệp xây dựng trung tâm thương mại như “đã quấn vải vào đầu gậy chất thành đống lớn, bên cạnh có gần 20 cỗ quan tài, hương, vòng hoa, ban thờ…” cùng bình luận hướng tính chất sự việc đến một cuộc chiến quyết tử với chính quyền để giữ đất của người dân ở đây “Tất cả đều rất sẵn sàng cho 1 trận chiến có vẻ …cân sức?!”. 


Hình ảnh, thông tin thu thập được này, Cẩm Hường tag tên những “đầu nậu chuyên chăn dắt dân oan” nổi tiếng như Trịnh Du ở Mỹ, Trần Thị Nga (thành viên Hội Phụ nữ nhân quyền, công khai tuyên bố là người của Việt Tân) và đại gia đình thủ lĩnh “dân oan” Dương Nội – Cấn Thị Thêu khai thác nhiệt tình.

Tuy nhiên dân Ninh Hiệp không dễ bị dắt mũi như thế. Người dân xã Ninh Hiệp đã sớm nhận ra bản  chất thật sau bộ mặt bỗng dưng tốt bụng của những nhà “dân chủ” rởm. Họ thể hiện sự bức xúc của mình bằng việc phát động phong trào “tìm diệt phản động” như: “Anh em Ninh Hiệp thấy bọn Vịt Tân ở đâu bắt lại đập cho chúng một trận. Nó lợi dụng người dân Ninh Hiệp để gây bạo loạn đấy!”…  các bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi và nhận được sự ủng hộ đông đảo của quần chúng nhân dân.


Ngay sau khi bị dân Ninh Hiệp nhắn tin đe dọa, báo cáo facebook xóa ảnh của Hường, cô này liên tục viết hẳn bài “xã luận” cảm thán, lên án người dân có bức xúc, bất mãn với chính quyền nhưng quá hèn nhát, không dám chống lại và lật đổ chính quyền hiện tại. Ngoài ra cô này và đồng bọn tập trung vào lên án người dân chợ Ninh Hiệp còn “u mê”, “chưa tỉnh ngộ”, vẫn còn sử dụng lá cờ đỏ sao vàng, di ảnh lãnh tụ “cộng sản” để bày tỏ thái độ phản đối chính quyền. Xem ra dân trí càng cao thì càng khó dắt mũi, con đường “đấu tranh” càng dài thì phải.

Cuối cùng, xin trích lời của một người dân Ninh Hiệp thay cho lời kết “Mình và cả làng đều mong chính quyền chấm dứt việc phá bỏ nhà xe xây TTTM mới, phải có kí kết với bà con rõ ràng về việc này để hợp lòng dân.Dân có giàu nước mới mạnh! Còn những đối tượng gây kích động, có ý đồ xấu mình nghĩ là các bạn không có cơ hội làm điều đó đâu. Dân làng chỉ biểu tình lành mạnh đòi quyền lợi chứ không hề muốn bạo động, không đả đảo chính quyền. Chúng tôi tin vào Đảng và Nhà nước! Quyết thắng!”


Suy nghĩ đầu năm


Nhân bài phỏng vấn đầu năm của BBC Tiếng Việt với quan điểm cho rằng người Việt ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm có nghĩa là ăn tết “theo” Trung Hoa. Nói một cách khác thì bài phỏng vấn này đã ngầm cho rằng chừng nào người Việt còn ăn tết âm lịch nghĩa là còn “lệ thuộc” Trung Quốc. Vì vậy chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về lịch âm và việc người Việt Nam ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm có phải là ăn tết “theo” Trung Hoa như lời của nhà thơ Trần Tiến Dũng trả lời BBC Tiếng Việt hay không.

11.     Âm lịch là gì ? Âm lịch có từ bao giờ ?

Âm lịch là loại lịch được tính dựa trên các chu kỳ của mặt trăng. Âm lịch được cho là lịch cổ nhất được phát minh bởi loài người. Những người Cro-Magnon được coi là đã phát minh ra âm lịch vào khoảng 32.000 năm trước Công nguyên. Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch

22.   Âm lịch được sử dụng để làm gì ?

Cũng như lịch dương, lịch âm được dùng để xác định ngày, ghi chép sự kiện. Ngoài ra do được tính dựa trên chu kỳ của mặt trăng, lịch âm còn là cách để xác định triều cường, các mốc thời gian “Đông chí”, “Lập xuân”,…  từ đó có thể tính được ngày canh tác, rất cần thiết cho các hoạt động nông – lâm – ngư nghiệp…. Vì vậy âm lịch được dùng phổ biến tại các nền nông nghiệp lúa nước Đông Nam Á và phần lớn Châu Á. Lịch Âm còn được coi là một nét văn hóa đặc trưng của phương Đông.

33. Tại sao người Việt ăn tết Nguyên Đán theo lịch âm ?

Việc ăn tết theo âm lịch là một truyền thống ngàn đời của người Việt Nam, ăn tết như vậy là để phù hợp với việc trồng trọt và canh tác khi mùa xuân đến. Do đều xuất phát từ nền văn minh lúa nước nên Trung Quốc cũng sử dụng âm lịch và ăn tết Nguyên Đán theo âm lịch. Giống như việc A và B học chung 1 lớp, do 7h vào lớp nên cả hai cùng đi học lúc 6h30. Việc A và B đi học cùng 1 giờ là do cả hai học chung lớp, chung thời gian biểu chứ không phải A đi học lúc 6h30 là do đi học “theo” B. Tương tự như vậy, người Việt Nam ăn tết âm lịch là để phù hợp với lịch canh tác chứ không phải là ăn tết “theo” Trung Hoa như lời nhà thơ gì đó đã nói trên BBC. Hiện tại Việt Nam vẫn duy trì tết âm lịch bởi đó là một truyền thống lâu đời. Tết âm lịch không chỉ là khoảng thời gian đón năm mới, nghỉ ngơi chuẩn bị cho mùa vụ tiếp theo mà còn là dịp sum họp gia đình.

Mỗi quốc gia có một nền văn hóa, dù có tương đồng thì vẫn luôn tồn tại khác biệt. Cùng ăn tết Nguyên Đán theo âm lịch nhưng không có nghĩa là người Việt Nam “sao chép” hay “ăn theo” Trung Hoa. Văn hóa tết của người Việt Nam có bánh chưng tượng trưng cho đất, bánh giày tượng chưng cho trời, có cây nêu, dưa muối…. đây là những thứ mà tết Trung Quốc không có. Việc ăn tết âm lịch là một truyền thống văn hóa của người Việt Nam, kêu người Việt Nam ăn tết dương lịch, bỏ tết âm thật không khác gì bảo người Việt ăn bánh mì, humburger thay cơm gạo trắng. Không rõ từ bao giờ mà người ta cho rằng các giá trị văn hoá phương Tây mới là chân lý và xem thường văn hoá Á Đông ? Từ bao giờ mà người ta quan niệm rằng cứ cái gì của Trung Quốc, mà không cần “của”, chỉ cần có tý liên quan  hay có chút tương đồng với Trung Quốc thì đều là xấu? Càng không rõ dựa vào cái gì mà BBC Tiếng Việt lại mặc định rằng Tết Nguyên Đán là Tết Trung Hoa ? 

Thật khó hiểu, từ khi nào mà người ta lại để những kẻ hoàn toàn mù tịt về văn hóa và truyền thống dân tộc làm nhà thơ, phóng viên vậy ?