Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Phi chính trị hóa quân đội – cái bẫy lật đổ


Nhằm xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Quân đội Nhân dân Việt Nam, tiến tới vô hiệu hóa vai trò của Quân đội là chỗ dựa vững chắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, các thế lực thù địch ráo riết tuyên truyền quan điểm “cần phải phi chính trị hóa Quân đội. Lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị”…. Vậy phi chính trị hay trung lập quân đội là gì ? Đúng hay sai chúng ta sẽ cùng nhau phân tích.
1. Xuất xứ của luận điệu “phi chính trị hóa quân đội:
Phi chính trị hóa Quân đội” là luận điểm đã có từ lâu, mà các đảng chính trị đối lập ở những nước đi theo chế độ đa đảng thường sử dụng, để hạn chế quân đội “can dự” vào những tranh giành chính trị của các đảng phái. Trong những thập niên cuối của thế kỷ XX, khi thấy rằng phương thức chống phá chủ nghĩa xã hội bằng biện pháp gây chiến tranh xâm lược không hiệu quả, chủ nghĩa đế quốc đã đẩy mạnh chống phá bằng chiến lược “Diễn biến hòa bình.” Và một trong các thủ đoạn mà chúng sử dụng là đưa khẩu hiệu “quân đội phải duy trì tính trung lập về chính trị” vào các nước xã hội chủ nghĩa; nơi chỉ có một đảng (Đảng Cộng sản) lãnh đạo, nhằm thực hiện “phi chính trị hóa” lực lượng vũ trang cách mạng; mà thực chất là nhằm tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, vô hiệu hóa vai trò của quân đội là công cụ của Đảng, Nhà nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.
Thủ đoạn này đã được chúng áp dụng thành công ở Liên Xô trước đây, khi mà những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội Liên Xô đã tự rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của chủ nghĩa Marx-Lenin, mắc những sai lầm rất nghiêm trọng, như tự xóa bỏ cơ chế lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với quân đội, làm cho Quân đội Liên Xô bị “phi chính trị hóa” và bị vô hiệu hóa. Dẫn đến tình trạng chỉ trong khoảng hai năm 1987-1989, gần 50% cán bộ chiến lược của quân đội và khoảng 30% tướng lĩnh bị cho ra quân, hơn 100 cán bộ lãnh đạo chính trị cấp chiến lược - chiến dịch bị cách chức với lý do “không ủng hộ cải tổ.” Đây là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến việc Liên bang Xô Viết tan rã năm 1991.
Đối với Việt Nam, từ nhận định rằng, hiện nay Đảng Cộng sản Việt Nam còn nắm chắc Quân đội, Công an, nên chưa thể xóa bỏ được vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội; chưa thể xóa bỏ được chế độ xã hội chủ nghĩa, nên các thế lực thù địch với cách mạng Việt Nam ráo riết thực hiện chiêu bài “Lực lượng vũ trang phải duy trì tính trung lập về chính trị.” Họ hy vọng rằng, một khi lực lượng vũ trang đã bị mê hoặc bởi khẩu hiệu đó, đội ngũ cán bộ quân đội đã dao động, mất phương hướng chính trị, họ sẽ ra tay lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam và thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam theo đúng kịch bản “không đánh mà thắng” bằng những cuộc cách mạng màu. Và trong một tương lai không xa, Việt Nam sẽ trở thành một Syria, Lybia, Ukcraina…
2. “Phi chính trị hóa quân đội”. Đúng hay sai ?
Đầu tiên cần khẳng định rằng, trên thế giới không có một quân đội của một quốc gia nào “trung lập về chính trị” hay “đứng ngoài chính trị” vì quân đội là công cụ bạo lực vũ trang của chính quyền. Đối với những nước theo chế độ đa đảng ví dụ như Hoa Kỳ, tổng thống đồng thời là tổng tư lệnh quân đội, tổng thống có quyền chỉ định bộ trưởng bộ quốc phòng, hay nói cách khác là khiến quân đội phục vụ đảng cầm quyền.
Lịch sử đã chứng kiến hàng nghìn vụ đảo chính trên thế giới từ xưa đến nay và có những giai đoạn, đảo chính quân sự xảy ra như cơm bữa ở châu Phi. Chỉ tính riêng ở Thái Lan, trong hơn 70 năm qua, quân đội đã thực hiện 19 lần đảo chính và âm mưu đảo chính. Trong khoảng hơn một thập kỷ, từ cuối những năm của thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 (1990 - 2003), quân đội Mỹ và đồng minh đã tiến hành bốn cuộc chiến tranh quy mô lớn chống lại các nước độc lập có chủ quyền, bất chấp dư luận, luật pháp quốc tế và Hiến chương Liên hợp quốc (chiến tranh vùng Vịnh 1990-1991; chiến tranh Nam Tư 1999; chiến tranh Afghanistan 2001 và chiến tranh Iraq 2003). Gần đây nhất là việc quân đội Mỹ và NATO tiến hành các cuộc chiến tranh hoặc can thiệp quân sự ở Trung Đông - Bắc Phi nhằm lật đổ các chế độ “cứng đầu” và thiết lập chế độ mới theo Mỹ và phương Tây. Vậy sao lại cho rằng quân đội “trung lập về chính trị” hoặc “không can thiệp về chính trị”!
Một điều nữa là quân đội bao giờ cũng mang bản chất giai cấp. Quân đội là một thành phần của nhà nước, là công cụ bạo lực vũ trang của nhà nước để bảo vệ thành quả mà lực lượng chính trị cầm quyền có được qua các cuộc đấu tranh giành quyền lực. Và thực tiễn lịch sử cách mạng Việt Nam đã cho thấy, Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời từ các phong trào đấu tranh chính trị của quần chúng, được Đảng ta và Bác Hồ kính yêu sáng lập và rèn luyện để giành và giữ chính quyền cách mạng, nên quân đội ta là một lực lượng chính trị tin cậy của Đảng và Nhà nước. Quân đội là lực lượng nòng cốt của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, là đội quân từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ, sẵn sàng chiến đấu hy sinh “vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân”. Vì vậy phi chính trị hóa quân đội là cách nhanh nhất để phủi sạch lịch sử và phá vỡ sự yên bình của đất nước.
Những người trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình - độc lập, chúng ta không phải chứng kiến sự đau thương của chiến tranh để hiểu hết giá trị của hòa bình. Độc lập ngày hôm nay chúng ta hưởng được trả bằng xương máu của hàng triệu người. Lịch sử đã có rất nhiều đảng phái, rất nhiều tổ chức đứng lên làm cách mạng kháng Pháp, chống Mỹ nhưng chỉ có Đảng cộng sản Việt Nam thành công và cũng chỉ Quân đội Nhân dân Việt Nam mới có thể bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và nên độc lập tự do của tổ quốc.

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

ĐẶNG BÍCH PHƯỢNG – LƯỠI KHÔNG XƯƠNG



Đặng Bích Phượng - một nhà rân chủ nửa mùa sống bằng nghề chống cộng cực đoan. Ở cái tuổi tiền mãn teen, không nhan sắc, không tài năng, cái tên Đặng Bích Phương như chìm nghỉm trong đám nữ lưu dân chủ trẻ trung phơi phới. Mình chỉ biết đến cô này sau cái vụ tâm thư lâm li ướt át của cổ. Và giờ đây là màn chém gió kinh thiên động đậy về một ông chủ cửa tiệm không biết có thật hay không. 

Ban đầu cô viết Hôm nay lần đầu tiên nghe một ông dân, chủ một cửa hiệu, nghiến răng nghiến lợi chửi ĐM thằng HCM. Nhà em kinh ngạc hỏi, sao lại chửi thế? Ô ấy vẫn nghiến răng nghiến lợi chửi, bảo ĐM, năm 72 "thằng" này giết 81 sư đoàn ở Quảng Trị.... và gọi lăng HCM là cái mả! Thằng ku thanh niên ngồi cạnh im re, có vẻ sợ. Nhà em cười hỏi, sao bác biết là 81 sư đoàn? Hóa ra khách hàng thân thiết của ô ấy là một vị đại tá, sống sót từ cái đận ấy kể, và chính bản thân ô chủ cửa hiệu cũng là lính phục viên. Ô ấy mải chửi, chả giải thích rõ ràng gì cả. Mà nhà em cũng ko hỏi kỹ, chỉ quan tâm 1 điều, hóa ra trong dân không phải ai cũng tôn kính ông Hồ. Về kể cho cụ nhà em. Cụ đang ốm mà cũng cười khùng khục."

Chắc cô này không biết rằng quân số của một sư đoàn dao động từ 8.000 - 10.000 người. 81 sư đoàn sẽ tương đương với 648.000 đến 810.000 - gấp từ 6 đến 8 lần so với thống kê của Mỹ. 


Được bạn đồng chấy nhắc bài, cô vội vàng sửa ngay:



Stt sửa xong, cô và các bạn đồng rận lại tiếp tục lên đồng chửi bới. Có lẽ hăng say quá nên rặt một đám "nhân sĩ trí thức" mà không ai phát hiện ra rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời năm 1969. Thế là cô ngụy biện ngay “chắc em nghe nhầm”, thế rồi cô lại sửa "81 đại đội năm 1972" thành "81 sư đoàn năm 1968".  



 Và đây là một câu chuyện cô Bích Phượng kể sau 4 lần sửa chữa:


Chỉ 1 câu chuyện mà phải sửa đến 4 lần. Liệu là nghe nhầm hay bịa đặt ? Hơn nữa nhắc đến năm 1968, người ta sẽ nghĩ đến Huế - Mậu Thân chứ không ai nghĩ đến Thành cổ Quảng Trị và con số 81. Cô Bích Phượng ạ, cuối tuần này chúng tôi sẽ tới gặp cô, mong cô có thể bớt chút thời gian vàng ngọc đưa chúng tôi đến gặp ông chủ cửa hiệu cùng ông đại tá phục viên mà cô nhắc đến. Biết đâu chúng tôi có thể "mở mang tầm mắt" mà nhanh chóng "phản tỉnh" như cô. 





Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

ĐOAN TRANG - ẢNH SEX VÀ DLV



Đoan Trang  - một blogger lâu nay vốn được tiếng là “con nhà lành” hiếm hoi trong lòng rân chủ xô bồ đầy những scacdal tiền - tình. Nhưng có những thứ nhìn như vậy, hóa ra lại không phải như vậy. Đầu xuân năm mới, nếu không đọc được những dòng tự thú của chính Đoan Trang chắc không ai có thể ngờ rằng một blogger có trình độ học vấn như cô lại có lúc đi theo vết xe đổ của các nữ lưu rân chủ đàn chị - Mẹ nấm gấu, Huỳnh Thục Vi, Trần Thị Nga…..

Trong “Lời tự thú trước đêm giao thừa” của mình, cô viết: Đó là những bức ảnh ghi lại cảnh quan hệ của tôi – vào cái thời mà tôi cho là mình lãng mạn nhất, và cũng ngây thơ nhất. Thời mà tôi quan niệm “yêu là phải hết mình”. Thời mà tôi như sống trong một thế giới đầy những hình ảnh đẹp đẽ, những giai điệu huyền ảo: làm báo, yêu anh, và nghe guitar cổ điển, nghe nhạc Beatles. Tôi đi đâu, trong đầu cũng rực sáng những hình ảnh ấy: bóng nụ cười của anh, ánh mắt của anh, đôi môi, bàn tay…Tôi đã nghĩ về tình yêu (và tình dục) như cái gì đó thật sự thiêng liêng, rất đỗi thiêng liêng." Cá nhân tôi cho rằng đây là chuyện riêng của mỗi người, bây giờ cũng đã là năm 2015, chuyện này nọ trước hôn nhân cũng không có gì là quá ghê gớm. Cô Đoan Trang là người sớm tiếp xúc với văn hóa phương Tây nên việc cô này nọ rồi chụp hình lại là điều dễ hiểu và có thể thông cảm được. Tuy nhiên việc cô tự gọi mình là “con gái nhà lành” khiến nhiều chị em DLV chúng tôi cảm thấy không hài lòng. Như cô mà “lành” thì chắc nhiều chị em chúng tôi là “thánh” mất (!)

2 người yêu nhau rồi có cái gì gì với nhau là chuyện của 2 người, mắc mớ gì đến công an và DLV mà cô lôi chúng tôi vào ?

“Cứ lâu lâu nó lại bị đánh thức bởi những tin nhắn đe dọa nặc danh, những lời lẽ của dư luận viên bóng gió trên mạng. Tôi hiểu rằng, không sớm thì muộn, những bức ảnh ấy cũng sẽ bị tung ra, chúng có thể bị rò rỉ trên một trang mạng “chống phản động” nào đấy, và/hoặc sẽ được gửi đến những người mà tôi không muốn họ biết đến chúng nhất. Tệ hơn nữa, chúng có thể được xử lý, được chỉnh sửa, được công bố kèm những thông tin thêm thắt, nhào nặn và bịa đặt khác (giống như cách mà dư luận viên lâu nay vẫn làm đối với người đấu tranh dân chủ) để cố tình tạo ra những câu chuyện kinh khủng về tôi.”

Ở đây tôi hiểu rằng, có kẻ nào đó đang giữ ảnh nóng của cô và đang dùng nó để đe dọa cô. Đối với một cô gái chưa chồng, chuyện bị tung ảnh nóng lên mạng đúng là ác mộng thật. Nhưng cô Đoan Trang này, có gan ăn cắp thì phải có gan chịu đòn. Chẳng ai lên án việc cô này nọ trước hôn nhân, chẳng ai ép cô phải chụp ảnh sau khi…Tất cả đều là do cô tự nguyện, giờ cô đi tìm người đổ lỗi là sao ? Lúc ở bên người tình, sao cô không đổ lỗi cho chúng tôi mà giờ chuyện sắp sửa vỡ lở cô mới tự thú rồi lôi chúng tôi vào ? Đây là chuyện riêng tư tế nhị, đâu có ai “khảo” đâu mà sao cô đã vội “xưng” lên thế ? Và theo như những gì tôi được biết về blogger Đoan Trang thì cô là người khá cẩn thận và kỹ tính. Vậy nên ảnh nóng của cô chỉ cô và tình cũ có, mắc mớ gì đến chúng tôi mà cô lôi chúng tôi vào. Đám DLV không lương chúng tôi tuy học không cao bằng cô, cũng không đi Tây nhiều như cô nhưng chúng tôi sống có tình người, dù chẳng ai ưa cô nhưng chúng tôi hiểu danh dự của một người con gái chưa chồng quan trọng nhường nào, chúng tôi không thể cạn tàu ráo máng như đám rân chủ các cô được đâu. Mà những tưởng người có học như cô thì thế nào chứ hóa ra cũng chỉ là họ hàng của Chí Phèo mà thôi. Cô tính đổ vấy cho công an và đám DLV chúng tôi để bảo vệ cái hình ảnh “con nhà lành” của cô chứ gì ?

Ở trong chăn mới biết chăn có rận. Cô này nọ với người yêu rồi chụp ảnh lại là việc của cô. Đám DLV không lương chúng tôi không rảnh và cô cũng không hot đến mức chúng tôi phải chui vào chăn để xem cô đang làm gì, cô ngủ với ai và cô có bao nhiêu cái ảnh sex. Nói điều này cô đừng giận nhé, cô có ảo tưởng thì cũng vừa phải thôi, tôi dám chắc chắn rằng dù cô có khỏa thân đứng trước mặt đám đàn ông con trai DLV thì họ cũng chẳng thèm nhìn chứ đừng nói là ảnh sex của cô.


Có gan ăn cắp thì có gan chịu đòn nhé Đoan Trang !

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

MỘT ĐÁM MA “HẠNH PHÚC” !



“Hạnh phúc của một tang gia” – một câu chuyện tưởng chừng như chỉ có trong văn họa nay đã bước ra ngoài bởi đám tang của bà cụ mẹ blogger Anh Ba Sàm. Trước sự ra đi của cụ, gia đình blogger này vui hay buồn tôi không rõ nhưng có vẻ như các nhà rân chủ bạn bè anh đang rất hớn hở, vui mừng.

Trước cửa nhà tang lễ, một đám đông láo nháo, toàn là nhân sỹ trí thức” tai to mặt nhớn như Dương Trung Quốc, Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Xuân Diện… đua nhau tạo dáng trước ống kính, thật chẳng khác nào người đẹp đi thi hoa hậu. Họ quần là áo lượt, tóc tai bóng mượt, họ hẹn hò nhau xếp hàng chụp ảnh, họ cười tươi như chưa bao giờ được SUNG SƯỚNG đến vậy. Họ đi dự đám tang nhưng thời gian đứng chụp ảnh bên ngoài còn nhiều hơn thời gian ở trong nhà tang lễ. Họ tạo dáng để các nhà nhiếp ảnh gia bấm máy. Sau đó, họ VỘI VÀNG chuyển bức ảnh QUÝ GIÁ về tang lễ lên mạng xã hội để thiên hạ thấy rằng họ đang BÀY TỎ NIỀM THƯƠNG TIẾC với sự ra đi của cụ. Tình anh em, đồng nghiệp thật cảm động biết bao. Họ đã vượt qua quãng đường mấy km trong cái giá lạnh của mùa đồng Hà Nội, đến đây để lên án chế độchính quyền đã bắt giam Anh Ba Sàm.



Trong nhà tang lễ, vòng hoa với những tờ giấy nguệch ngoạc dòng tên của hội này nhóm kia chen nhau được đưa vào. Nhóm nào cũng muốn vòng hoa của mình được đặt cạnh quan tài của cụ. Có vậy mới chụp được ảnh và sự TỒN TẠI của họ mới được bà cụ CHỨNG NHẬN.



Đám “rân chủ” như Trương Văn Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Bích Phượng, JB.Nguyễn Hữu Vinh dù không quá thân thiết nhưng cũng cố gắng ló mặt mình vào trong ảnh như để chứng minh sự tồn tại của mình.



Các đại diện “tổ chức xã hội dân sự độc lập” giành nhau ghi sổ tang rồi chụp ảnh tung lên “phây” nhằm MINH CHỨNG cho sự ủng hộ Ba Sàm, khoe khoang CHÍNH KIẾN của bản thân đã được hiện diện và được cụ bà nơi chín suối chứng giám (?)

Ở nhà tang lễ thì vậy, về đến nhà họ kéo nhau lên mạng kể lể, tường thuật. Văn phong của họ hay quá, hay tới mức khiến người đọc cảm thấy nghẹt thở vì nó hồi hộp, gay cấn như phim hành động Mỹ, mà trong đó, các nhà rân chủ của chúng ta mưu sâu kế hiểm, tài giỏi hơn 007. Và cũng từ tang lễ của cụ về, người ta lại có cớ để ca tụng nhau, tung hô nhau, khen ngợi nhau.

Một đám tang thật nhiều cảm xúc. Không biết trên trời cao, anh linh cụ cảm thấy vui hay buồn ?


Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

NGUYỄN NGỌC GIÀ NHẬP KHO



Ngày 28/12/2014, báo Công an nhân dân đưa tin: Cơ quan An ninh Điều tra Công an TP Hồ Chí Minh đã bắt, khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Đình Ngọc, 48 tuổi, hộ khẩu thường trú tại khu phố 6, phường Tân Phong, quận 7, TP Hồ Chí Minh.

Ngay khi thông tin này vừa xuất hiện, nhiều nhà rân chủ đã đặt nghi vấn, liệu Nguyễn Đình Ngọc có phải là blogger Nguyễn Ngọc Già nổi danh trên dân làm báo và RFA hay không ? Mặc dù cơ quan công an chưa công bố chính thức nhưng dựa vào bài viết “Nguyễn Ngọc Già vượt lằn ranh đỏ” đăng trên RFA vừa qua cùng với sự khẳng định của blogger Huy Đức thì Nguyễn Đình Ngọc chính là cây bút Nguyễn Ngọc Già nổi tiếng cực đoan.

Sự kiện Nguyễn Đình Ngọc bị bắt đã làm dấy lên một làn sóng nghi ngờ trong làng rân chủ. Bởi lẽ blogger này là một kẻ khá khôn ngoan và biết cách ẩn mình. Trước khi bị bắt vài tháng, trong một bài viết của mình, blogger Nguyễn Ngọc Già đã tự hào nói rằng 6 năm qua ông ta chưa bị bắt bởi ông ta chọn con đường cô độc, chỉ lặng lẽ viết chứ không ham thứ danh tiếng ảo, ông ta luôn hạn chế kết bạn và ít để lộ thông tin cá nhân.

Vậy nên khi blogger này bị bắt, nhiều nhà rân chủ đã dồn sự nghi ngờ vào ông chủ dân làm báo Vũ Đông Hà là người đã bán thông tin của Nguyễn Ngọc Già cho công an bởi chỉ có Vũ Đông Hà mới có thông tin cá nhân, địa chỉ Email và facebook của Nguyễn Ngọc Già. Không rõ phải là một cuộc mua bán đổi chác hay không nhưng xem ra giá trị của những blogger chống Cộng như Nguyễn Ngọc Già thật rẻ mạt.

Về sự kiện blogger này bị bắt, cá nhân tôi cho rằng đây chỉ là chuyện một sớm một chiều bởi cái tên Nguyễn Ngọc Già đã quá nổi danh với văn phong cực đoan, thậm chí là có phần ảo tưởng. Tôi đã đọc nhiều bài viết của blogger này trên RFA và dân làm báo. Không khó để nhận ra đâu là tác phẩm của Nguyễn Ngọc Già bởi ông này có lối hành văn rất độc đáo, những bài viết của ông thường không có bố cục rõ ràng, còn nội dung thì nhiều mâu thuẫn. Vì chỉ sử dụng bút danh, hiếm người biết tên tuổi thật nên Nguyễn Ngọc Già không hề dấu diếm sự biết ơn đối với chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đồng thời không ngần ngại thể hiện mình là một kẻ chống cộng cực đoan. Bất kể vấn đề gì được ông nhắc đến đều nhắm một mục đích duy nhất đó là chống phá chế độ. Ngoài ra ông cũng rất tích cực phỉ báng lãnh tụ, vu khống và bôi nhọ những người không cùng quan điểm với mình. Cá nhân tôi và bạn bè của mình cũng được blogger này nhắc đến nhiều lần với những mĩ từ như “khôn lỏi”, “tẩy não” hay “nhồi sọ” vì chúng tôi không cùng quan điểm với ông ta. Có thể nói blogger Nguyễn Ngọc Già đã dành một sự quan tâm đặc biệt đến những người trẻ như chúng tôi, tôi tin rằng ông ấy đã đọc hết tất cả những bài viết của chúng tôi, sau đấy còn cất công phản biện lại. Chỉ tiếc rằng khi chúng tôi viết bài trao đổi thì blogger này thường lờ đi. Dù không thể khẳng định ai là người đã bán đứng blogger này nhưng xem ra họ cũng chỉ là một món đồ trong tay người khác mà thôi.


Qua sự kiện một người nổi tiếng cẩn thận và kỹ tính như Nguyễn Ngọc Già bị bắt, tôi muốn nhắn nhủ tới các nhà rân chủ nửa mùa hãy cẩn thận, tự do – dân chủ hay nhân quyền không phải tấm kim bài miễn tội cho các vị đâu. 

Tổng kết năm nhân quyền 2014

Năm 2014 được các nhà rân chủ đặt cho cái tên mỹ miều “năm nhân quyền” với hy vọng về một năm bùng nổ, bùng cháy, bùng phát… nhưng năm mới đã sang, nhìn lại năm cũ người ta chỉ thấy một đám bùng nhùng đang đấu đá lẫn nhau. Dưới đây là 10 tiết mục đặc sắc mà làng rân chủ đã cống hiến cho khán thính giả suốt một năm vừa qua.

1.     Chơi trội đầu năm

Đầu xuân năm mới khi người người đang vui tết, nhà nhà đang sum vầy thì mùng 4 tết Giáp Ngọ (03/02/2014), ngài “chính vương” tự xưng Nguyễn Doãn Kiên cùng 3 vị “đại hộ pháp” lấy danh nghĩa đệ tử pháp luân công đã lăm lăm cầm búa tiến về phía Lăng chủ tịch Hồ Chí Minh với mục đích…phá Lăng. Sự kiện “kinh thiên động địa” trên đã khiến tên tuổi của Nguyễn Doãn Kiên nổi như cồn, từ BBC, RFA cho đến các nhà rân chủ cuội đều hết lời ca ngợi. Thậm chí người ta còn vin vào đấy để kết luận rằng “nhân dân đang mất niềm tin”, bla…bla…bla. Không rõ Kiên đã “ảo tưởng sức mạnh” hay cố tình làm trò để đánh bóng tên tuổi nhưng bản án 6 năm tù đủ để khiến cho sự nghiệp “đấu tranh” của Kiên sụp đổ.


2.     Sáng tạo không ngừng nghỉ

Rút kinh nghiệm từ những cuộc biểu tình thất bại trước đó, nay các nhà rân chủ đã sáng tạo ra một mốt mới mang tên tưởng niệm liệt sĩ hòng kiếm ăn trên sự hy sinh của người khác. Trong khi những người dân bình thường chọn cách tưởng niệm lặng lẽ thì các nhà rân chủ phải tổ chức nó thành sự kiện, phải mời phóng viên nước ngoài đến để quay phim. Trong buổi tụ tập được gọi là “Tưởng niệm Liệt sĩ biên giới phía Bắc” diễn ra vào ngày 16/02, một vài nhà rân chủ đã cao hứng cất giọng “tui là cựu chiến binh biên giới” nhằm kể lể tui có có công bảo vệ chủ quyền nhưng nhà nước không quan tâm tới tui… Tuy nhiên các vị “cựu chiến binh” rân chủ ấy lại cứng họng trước những câu hỏi đơn giản như tham gia trận đánh nào, thuộc đơn vị nào, chỉ huy là ai của bác Thạch Già và bác Thắng Còng – hai cựu chiến binh đã vào sinh ra tử trong cuộc chiến biên giới phía Bắc. Thật đúng là “Chuột chù đứng ở vườn hoa. Soi gương đánh phấn vẫn ra chuột chù”.


3.     Yêu nước kiểu “trốn thuế”

Nhắc đến kiểu “iêu nước – trốn thuế” này ta không thể không nhắc tới cái tên Lê Quốc Quân. Ông này là nhà rân chủ đầu tiên mở hàng cho lời kêu gọi “không nộp thuế” của Nguyễn Lân Thắng. Sự kiện ông Quân bị bắt là cái cớ tuyệt vời để tổ chức biểu tình. Nếu như ở phiên tòa sơ thẩm là cuộc biểu dương lực lượng do các nhà rân chủ khởi xướng vào ngày 2/10/2013 đã thất bại thảm hại, khiến Mẹ Nấm Gấu phải thốt lên một câu thơ đậm mùi bất lực: “Nội lực không có, ngoại lực tùy theo hướng gió. Chúng ta sống thua con chó”. Thì ở phiên tòa phúc thẩm lần này lại là màn trình diễn của các linh mục Giáo sứ Thái Hà. Lần này các giáo dân “tốt đời đẹp đạo” đã được huy động hết công suất vào một cuộc biểu tình trước cổng Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội. Tuy nhiên, bất chấp những nỗ lực của các nhà rân chủ và các báo chống cộng, Lê Quốc Quân vẫn được tuyên án 30 tháng cơm tù, truy nộp hơn 645 triệu đồng tiền thuế và nộp phạt 1,29 tỷ đồng. Nghe thì có vẻ lớn nhưng thực ra những con số này chẳng thấm vào đâu so với khối tài sản hàng chục tỷ đồng của ông Quân. Chắc hẳn đây là động lực lớn lao của nhiều người khi bước vào con đường rân chủ.


4.     Cảm ơn Trung Quốc

Sự kiện Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan vào vùng biển của Việt Nam đã khiến cả dân tộc như rực lửa. Nhân danh “iêu nước”, các nhà rân chủ lại tổ chức biểu tình. Tại miền Bắc, họ tổ chức biểu tình trước cửa đại sứ quán Trung Quốc với những bằng rôn, khẩu hiệu đòi thả Bùi Hằng, Lê Quốc Quân. Ở miền Nam, họ kích động công nhân biểu tình bạo lực, đập phá nhà máy…. Trên khắp các diễn đàn, trang mạng, họ rêu rao rằng đất nước đang lâm nguy bởi chính phủ đã bắt giam nhiều nhà rân chủ “nhà iêu nước” nên bây giờ không có ai… chống Trung Quốc. Thế rồi một ngày nọ khi Trung Quốc lặng lẽ rút giàn khoan về nước, họ ngậm ngùi, họ xót xa. Ông giáo sư  Tương Lai thì viết bài “Cảm ơn cái giàn khoan”, với hy vọng về một cuộc cách mạng nhung, trong đó, nước Mỹ sẽ chìa bàn tay hào hiệp và lẫm liệt để cưu mang dân tộc Việt Nam. Ông Nguyên Ngọc hào hứng với chủ đề Thoát Trung – Thoát Cộng – Thoát Á thì bày tỏ “tôi sợ nhất là nó….lẳng lặng rút đi”. Có lẽ ông cho rằng nó có rút cũng phải rùm beng, phải la làng lên rằng “dân Việt Nam biểu tình ghê quá, ngộ sợ, ngộ phải rút lui” để cho thiên hạ người ta thấy cái công lao biểu tình của các vị.

5.     Điều trần

Các nhà rân chủ đã rất nỗ lực phản đối việc Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân Quyền LHQ bằng những hành động như leo tường, đu cổng vào các tổ chức quốc tế nhằm chứng minh Việt Nam không đủ tư cách tham gia vào hội đồng này. Ấy thế mà khi Việt Nam trúng cử với số phiếu cao nhất, lưỡi của họ uốn thành “vì Việt Nam vi phạm nhân quyền nên mới trúng cử”. Và để chứng minh cho luận điều này, họ đã cất công tổ chức hẳn một đoàn tham gia vào phiên điều trần của Việt Nam trước Hội đồng Nhân Quyền LHQ. Tuy nhiên lại một lần nữa bản báo cáo của Việt Nam được thông qua, khiến các nhà rân chủ lại có cớ để ở lại Mỹ “vận động hành lang”.



6.     Nội chiến rân chủ

Mở đầu là cuộc khẩu chiến giữa ông Ngô Nhật Đăng và ông Phạm Chí Dũng trong hội nhà báo độc lập. Khi tiếng bấc ném qua, tiếng chì ném lại, mà ông nào cũng có một lượng fan hâm mộ hùng hậu đã dẫn đến một cuộc chiến phe cánh đẫm chữ. Dù chưa rõ kẻ thắng người thua nhưng thiên hạ cũng đã được một phen mãn nhãn với cái gọi là “văn hóa rân chủ”

Hội nhà báo độc lập chưa yên thì hội bầu bí tương thân đã có chuyện. Số là ông Nguyễn Tường Thụy trong lúc chi tiêu, làm sổ sách đã viết nhầm một con số 0 khiến cho số tiền chi cho mỗi dân oan chỉ là 200.000đ bị biến thành 2.000.000đ. Nghe thiên hạ kháo nhau, người cố tình phanh phui vụ “nhầm lẫn” này là vợ chồng nhà Nhân – Quyền hòng đá đít ông Thụy, độc chiếm hội bầu bí tương thân. Chắc hẳn đây là lý do khiến ông này phải vào Nam lánh nạn.

Tiếp đến là câu chuyện của ban admin “Nhật ký yêu nước” (Mỹ). Ở đây, cô Đoan Trang – một nhà rân chủ nhan hiểm có tiếng đã “dìm hàng” nhiều nhà rân chủ khác như Bùi Hằng, Nguyễn Lân Thắng, Người Buôn Gió…. Theo lý lẽ của cô thì những người này “thổ thiển thế nào ấy” nên không hợp để làm biểu tượng cho phong trào đấu tranh. Vụ việc này vỡ lở, Nguyễn Lân Thắng biết những đành nuốt cục tức vào trong vì anh ta hiểu động đến Đoan Trang – cục cưng của Trinh Hội Việt Tân thì đời anh ta coi như tàn.


7.     Bạch hóa….wiki.

Kể từ khi Trung Quốc rút giàn khoan, các nhà rân chủ không còn cớ gì để hô hào biểu tình iêu nước. Vậy nên khi vớ được bài viết mang tính chất giải trí trên trang Kami nguoiduatin, họ đã vội vàng đem về xào nấu, chế biến thành bản “Yêu cầu bạch hóa hội nghị Thành Đô” cùng phong trào “Tôi muốn biết” với lý do tại hội nghị Thành Đô năm 1990, chính phủ Việt Nam đã ký kết 1 hiệp ước bí mật với Trung Quốc: đến năm 2020 Việt Nam sẽ sát nhập vào Trung Quốc. Ở trên mạng, phong trào “Tôi muốn biết” đã được đông đảo các nhà rân chủ hưởng ứng, tuy nhiên khi chủ xị - cô Nguyễn Hoàng Vi, cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đưa nó ra thực tế bằng một buổi đi đưa kiến nghị thì chẳng có ai tham gia. Ở miền Bắc, ông Xuân Diện được bầu chọn những đã nhanh chân lủi mất, chỉ còn “con bò” Nguyễn Tường Thụy và “con ếch” Trương Văn Dũng (biệt danh mà các ông này tự đặt cho nhau) dẫn đầu 5, 6 bà “dân oan” đến đưa kiến nghị. Ở miền Nam thì đám rân chủ đã bỏ mặc mấy bà “dân oan” đứng chờ từ sáng đến trưa. Phong trào bạch hóa kết thúc với câu nói của ngài thủ tướng tâm thần Châu Xuân Nguyễn – đến trẻ con còn biết đây là trò đùa thế mà những kẻ lớn đâu như mẹ nấm lại cứ đâm đầu vào. Theo tôi thì tư duy của Mẹ Nấm Gấu chắc chắn là hơn hẳn trẻ con, vậy nên biết giả mà cứ đâm đầu vào thì chắc hẳn là phải có lý do, Mẹ Nấm nhỉ ?



8.     Xuất khẩu rân chủ

Năm 2014 đánh dấu sự lên ngôi của lĩnh vực xuất khẩu rân chủ. Nhiều nhà rân chủ tầm cỡ được biết đến với quá trình “đấu tranh” dài hơi đã được xuất khẩu theo đơn đặt hàng của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Đánh dấu một dấu mốc thành công trong sự nghiệp đấu tranh rân chủ của họ.

Đầu tiên là sự xuất ngoại của vợ chồng tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Chính phủ Mỹ đã rất quan tâm đến ông sau sự kiện ông tuyệt thực nhiều tháng trời trong tù mà vẫn nặng đến 92kg. Vì vậy, bằng nhiều cách, ngày 7/4 các nhà ngoại giao Hoa Kỳ đã đưa vợ chồng sang Mỹ nhằm phục vụ cho công cuộc nghiên cứu khoa học nhằm tìm ra cách để duy trì sự sống và sức khỏe mà không cần ăn.


Không rõ cô Phạm Đoan Trang có ích lợi gì cho khoa học hay không nhưng chỉ sau 2 chuyến quốc tế vận tại Hoa Kỳ và Thụy Sỹ, cô Đoan Trang đã nhanh chân xin được một xuất “nghiên cứu” ở một trường đại học Nam California. Tại đây, trong sự bao bọc của Việt Tân, cô Đoan Trang đã được sống trong một căn biệt thự xinh đẹp để tiện cho việc đấu tranh rân chủ tại Việt Nam.


Đơn hàng cuối cùng được xuất đi trong năm nay là ông Nguyễn Văn Hải hay còn gọi là Hải Điếu Cày, sau sự kiện “mất tay”, ông đổi tên thành Hải cụt. Sau này khi biết tin mình được đi Mĩ, ông Hải đã nhanh chóng “mọc tay” để…lên hình cho nó đẹp. Sự kiện này đã làm điên đầu các nhà khoa học, và cho đến nay người ta vẫn chưa thể tìm ra lời giải thích cho hiện tượng mọc tay và khả năng làm thơ khi chỉ số đường trong máu bằng 0 của Điếu Cày.



Trong thời gian chờ nghiên cứu, ông này đã được cưu mang bởi cộng đồng cờ vàng tại Mỹ, tuy nhiên ông lại tỏ ra khá cứng trong chuyện lá cờ. Nhưng tiếc rằng, chỉ vài ngày sau đó, trước làn sóng tẩy chay ngày càng lớn, Điếu Cày đã không thể giữ vững quan điểm khi ngoan ngoan đeo lên cổ chiếc khăn mang biểu tượng cờ vàng ba sọc đỏ. Đánh dấu ngày ông chính thức ra nhập binh đoàn chống cộng cực đoan.

9.     Tuyệt thực

Không rõ từ bao giờ tuyệt thực đã trở thành phương pháp đấu tranh được ưa chuộng nhất trong làng rân chủ. Khi các “đại tù nhân” đang ở trong tù nhưng Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Bùi Hằng, Lê Quốc Quân có phong trào “tuyệt thực cơm tù” và chỉ ăn đồ ăn do gia đình tiếp tế thì các nhà rân chủ bên ngoài có phong trào “tuyệt thực theo giờ” và “tuyệt thực tại gia”, thể hiện qua việc cầm một tờ giấy tuyên bố tuyệt thực rồi chụp ảnh. Đây quả là những sáng tạo kinh dị, không hiểu sau này, các vị ấy sẽ còn phát minh ra những chiêu trò gì.



10.         Rân chủ nhập kho

Cuối năm 2013, Việt Nam cùng số phiếu cao nhất đã bước chân vào Hội đồng Nhân Quyền LHQ. Vì vậy năm nhân quyền 2014, chính phủ Việt Nam đã rất vất vả trong việc dạy cho các nhà rân chủ một bài học về nhân quyền. Lần lượt các nhà rân chủ phạm tội, từ có số đến không số đều được mặc pijama kẻ sọc như nhau.

Đầu tiên là “Người đàn bà của năm” Bùi Thị Minh Hằng (cuộc thi Huê hậu do làng rân chủ tổ chức năm 2011) – người đã từng nhiều lần vào tù ra trại với nhiều tội danh khác nhau. Tuy nhiên với bản tính giang hồ vốn có, mới đây Bùi Hằng tiếp tục được “nhập kho” với tội danh “Gây rối trật tự công cộng”. Khác với những lần vào tù trước, lần này Bùi Hằng – một nhà rân chủ đã nhận được sự ủng hộ đông đảo từ anh em, đồng nghiệp. Những buổi café thỉnh nguyện thư liên tục được tổ chức với sự tham gia của gần chục người. Làng rân chủ cũng thường xuyên đưa ra những lời đe dọa sẽ làm “Hà Nội có biến” nếu không thả Bùi Hằng. Sự kiện này đã làm khuấy đảo cộng đồng mạng suốt một thời gian dài kể từ khi Bùi Hằng bị bắt cho đến lúc tuyên án. Nhờ có sự kiện này mà cậu con trai nghiện ngập Bùi Trung đã đặt được một chân vào làng rân chủ, sống dưới sự bao bọc của tổ chức Voice – một tổ chức made in Viet Tan.  

Tiếp đến là các blogger có tiếng như Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, blogger Hồng Lê, blogger Bọ Lập – Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa, blogger Nguyễn Đình Ngọc -  người được biết đến với cái tên Nguyễn Ngọc Già – một cây bút chuyên viết cho RFA và danlambao.

Sự kiện này cho thấy dường như chính phủ Việt Nam đang mạnh tay hơn với các nhà rân chủ. Điều này khiến không ít người lo lắng, những cuộc bình luận xem ai sẽ là người tiếp theo luôn sôi động, Nguyễn Quang A, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Xuân Diện Hán nôm ? Ai sẽ là cái tên tiếp theo được xướng ? Khó đoán nhưng có lẽ đã đến lúc các nhà rân chủ Việt Nam cần phải học cách chịu trách nhiệm về những lời nói của mình trên mạng xã hội.


Năm nhân quyền 2014 đã chính thức khép lại. Hy vọng năm mới, các nhà rân chủ sẽ không làm dân tình phát hoảng vì những “tối tạo” mới.