Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Bức thư của một công dân Việt Nam bị xúc phạm trên RFA

Kính gửi: Bà Libby Liu, Tổng Giám đốc Đài RFA tại 2025 M Street NW, Suite 300, Washinton DC 20036, USA.

Ngày 19/2/2014, Đài RFA Việt ngữ đăng bài báo "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?" của tác giả có bút danh là "Cánh Cò". Tôi cực lực phản bác bài báo mà Quý Đài RFA đăng nói trên và yêu cầu Quý Đài RFA gỡ bỏ bài đăng nói trên vì những lý do mà tôi nêu trong hai luận điểm sau đây:

Luận điểm 1. Trước hết, bài viết nói trên đã bịa đặt và vu khống tôi, cụ thể qua những câu, chữ sau đây có mặt trong bài viết:

-“xuất hiện một ông trùm dư luận viên, …”
- “miệng nồng mùi rượu…”
- “khi nghe qua người đứng chung quanh không thể không che miệng để tránh mùi nồng nặc của rượu, của món nhậu đã ôi và cả cái luận cứ đầy bẩn thỉu của Đảng mớm cho hòa tan vào nhau nôn ra một thứ mùi hố xí không thể diễn tả”.
- “lớn tiếng sai thuộc hạ quay video clip để post lên mạng
- “Đảng và nhà nước kích động người dân chống lại Trung Quốc vì đã cho đàn em như ông Trần Nhật Quang chửi…Đảng công khai trước nhân dân…”
- “Trần Nhật Quang chửi Đảng thậm tệ không kém …”
(Cánh Cò, Việt Nam 19/02/2014)

Tôi hoàn toàn bác bỏ những bịa đặt và vu khống nêu trên, vì những lý do sau đây:

1. Tôi không phải là dư luận viên, việc viết tôi là “trùm dư luận viên” là hoàn toàn vô căn cứ, bịa đặt và vu khống.

2. Tại thời điểm và địa điểm nêu trong bài viết, tôi không hề uống rượu, việc mô tả tình trạng say rượu ở tôi là bịa đặt và vu khống trắng trợn.

3. Tôi hành động từ lòng căm phẫn những kẻ lợi dụng sự hy sinh của các Liệt sĩ làm công cụ chống phá đường lối ngoại giao và quốc phòng của Đảng và Nhà nước Việt Nam, là đường lối mà bản thân tôi cùng gia đình, họ hàng, bạn bè quen biết tôi, đều tin tưởng và ủng hộ. Vì vậy nhận định của bài viết rằng, Đảng “mớm” lời, Đảng “cho đàn em như ông Trần Nhật Quang chửi…” là hoàn toàn vô căn cứ và bịa đặt trắng trợn.

4. Tôi không hề có “thuộc hạ” nào và tôi không “lớn tiếng sai thuộc hạ quay video clip để post lên mạng”. Sự thật là tôi đã nói những lời thách thức với những kẻ đã xúm vào tôi để quay phim, chụp ảnh. Vì vậy bài viết đã bịa đặt và vu khống trắng trợn.

5. Tôi chưa bao giờ và không bao giờ chửi Đảng như bài viết xuyên tạc, bóp méo.

6. Bên cạnh đó, tôi rất phẫn nộ trước những suy diễn, sự xuyên tạc về Đảng và Nhà nước Việt Nam trong bài đăng nói trên, mà tôi không phải là chủ thể, nên tôi không thể thay mặt các chủ thể để bác bỏ trong thư này theo ý muốn của mình. Với những lý do nêu trên, tôi cực lực bác bỏ những nội dung bịa đặt vô căn cứ xúc phạm sự thật và xúc phạm danh dự cá nhân tôi của bài đăng "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?" đăng trên RFA.

Luận điểm 2. Tiếp theo, tôi bày tỏ sự bất bình với RFA đã cố tình đồng lõa, tiếp tay cho sự bịa đặt, vu khống cá nhân tôi vì những lý do sau đây:

1. Trước khi bài "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?" được đăng trên RFA, tất cả các bài đăng (Statuss), bình luận (comments), clips...trên các diễn đàn facebook, youtube, blogs...về tôi, tất cả các tin nhắn (inbox) đến tôi, cả từ hai phía chỉ trích - chửi bới - đe dọa và ủng hộ, đều không có từ khóa nào là "say" hay "rượu".

2. RFA có nhiều cộng tác viên trong nước Việt Nam, nắm bắt rất nhanh nhạy và đa dạng, nhiều chiều về các sự kiện, thông tin báo chí, thông tin internet, thông tin blog...ở Việt Nam. Trong thực tiễn, RFA đã từng đăng tải bài viết, ảnh, clip...ngay trong khi các sự kiện trong nước Việt Nam đang diễn ra, đặc biệt các sự kiện biểu tình "chống" Trung Quốc, "dân oan", bắt giữ các tội phạm chính trị. Với các lý do nêu trên, RFA không thể chối cãi không biết sự thật trước khi đăng bài "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?" ngày 19/2/2014, tức 3 ngày sau khi sự kiện diễn ra.

Với 2 lý do vừa nêu trên, tôi cực lực phản đối RFA đã đăng tải bài báo "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?". Việc làm này của đài RFA đã xúc phạm nghiêm trọng tới danh dự và gây ra nhiều thiệt hại cả về thể chất, tinh thần của tôi. Hành động này không chỉ đi ngược với “Quy tắc đạo đức nghề nghiệp” được chính RFA đưa ra là “phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích, không tuyên truyền, không bè phái, không đả phá một chính phủ, cá nhân hay bất kỳ quốc gia nào”, mà còn là minh chứng rõ ràng về sự xâm phạm nhân quyền. Việc làm này không chỉ vi phạm pháp luật Hoa Kỳ (Tội phỉ báng) mà còn vi phạm các văn bản luật - chuẩn mực pháp lý chung, cơ bản của quốc tế về quyền công dân.

Từ hai luận điểm nêu trên, thông qua thư này, tôi yêu cầu Quý Đài RFA:

1. Gỡ bỏ bài đăng "Ông Trần Nhật Quang chửi ai ?" ngày 19/2/2014.

2. Đăng thư cải chính và lời xin lỗi tôi với số chữ tối thiểu dài bằng bài báo “Trần Nhật Quang chửi ai” để khôi phục lại danh dự cho người bị hại là công dân Việt Nam Trần Nhật Quang.

Tôi kiên nhẫn chờ đợi sự đáp ứng của Quý Đài RFA trong 30 ngày, kể từ ngày thư này được tôi gửi đến Quý Đài theo địa chỉ vietweb@rfa.org. Nếu yêu cầu này không được đáp ứng tôi sẽ gửi đơn kiện về “Tội phỉ báng” đến Tòa án sở tại của Hoa Kỳ.

Xin gửi Bà và Quý Đài RFA lời chào trân trọng
Trần Nhật Quang
Thư điện tử: trannhatquang0309@yahoo.com.vn
Số điện thoại: +84 0902 289 044
=========
Dear Ms. Libby Liu,
President of RFA
2025 M Street NW, Suite 300, Washington DC 20036, USA.

On Febuary 19th 2014, RFA Vietnamese posted the article "Who did Mr. Tran Nhat Quang insult?" (hereinafter referred to as the article) by an author whose pseudonym was "Canh Co". I strongly refute this article and request the RFA to remove the post above for the reasons which I state in the following two points:

Point 1: First of all, the article mentioned above fabricated and slandered me, specifically through these following questions and words which were presented in the article:

- "appears a public opinion shaper kingpin, ..."

- "mouth full of alcohol smell ..."

- "while listening to him, people around couldn’t help but cover their mouths in order to avoid the odor of alcohol, the smell of rancid grub and also the dirty arguments that the Communist Party fed into his mouth. All of those were dissolved into each another then vomitted out with indescribable smell of toilet ".

- "loudly command his subordinates to record video-clips to post online”

- “The Party and State stirred up people’s anger against China because they had their subordinates like Tran Nhat Quang publicly insult the Party”

- "Tran Nhat Quang equally insulted badly the Communist Party ..."
(Canh Co, Vietnam Feb 19th 2014)

I totally confute the slander and fabrications above, for the following reasons:

1 . I'm not a public opinion shaper, writing about me as a " public opinion shaper kingpin" means a totally baseless, fabricated and slanderous fact.

2 . At the time and place which stated in the article , I did not drink alcohol, describing me under influence of alcohol is fabricated and blatant slanderous.

3 . My actions came from the indignant toward the people who took advantage of the sacrifice of the martyrs as a tool against foreign and defense policy of the Communist Party and State of Vietnam, in which I myself and my family, relatives, friends have trust. That’s why by judging that the Party "fed" the words, or “had their subordinates like Tran Nhat Quang publicly insult…" are merely baseless and blatant fabrications .

4 . I do not have any "subordinates" and did not “loudly command his subordinates to record video-clip to post online”. The truth is that I did say those challenging words for those who gathered around me to filmed and took photographs. And so, the article was balant fabricated and slanderous.

5 . I have never ever insulted the Communist Party as the article distorted.

6 . Besides, I truly angry at the inferences, distortions of the Communist Party and the State of Vietnam mentioned in the above citation, however I’m not in the right position to represent these two subjects in order to refute in this letter as my wish. For the reasons stated above, I strongly refute the fabricating and baseless content that insulted real facts and my personal honor in the article posted on RFA.

Point 2: I express my dissatisfaction with RFA’s deliberately conniving and abetting fabrications and slander on me for the following reasons:

1. Before the article was posted on RFA, no “drunk” or “alcohol” keyword had appeared in all the status, commnents, clips… about me on Facebook, Youtube, personal blogs, and all the inbox messages sent to me from both sides – insulting, threatening and supporting.

2. RFA has many collaborators in Vietnam, so RFA could grasp diverse and multidimensional information quickly about events, on newspapers, internet and blogs… In fact, RFA has posted articles, photos and clips at the same time the events in Vietnam were happening, espescially the ones about protests “againts” China, “petitioners”, capture of political criminals. So RFA can not disclaim that RFA hadn’t known the truth before posting the article on Feb 19th 2014 – 3 days after the mentioning event.

For the 2 reasons stated above, I strongly object to RFA’s posting the article, which seriously insulted my honor and caused damages to my physical and mental situation. This deed is not only against the RFA’s Rules of Professional Conduct that claims “publish accurate, honest and useful news, broadcast no propaganda, provide non-sectarian service and make no heavy criticism of any governments, persons or states”, but also a clear evidence of human right violation. This deed violates not only the Law of the United State of America (U.S Defamation law) but also legal documents – international general norms on civl rights.

According to the 2 points stated above, through this letter I highly request the RFA:

1. To remove the article “Who did Mr. Tran Nhat Quang insult?” posted on Feb 19th 2014.

2. To post a correction and an apology to me with the minimum number of words equal to the one in the article to restore honor to the victim – Tran Nhat Quang, Vietnamese citizen.

I would patiently wait for the RFA’s response in 30 days, counting from the moment when I send this letter to RFA at vietweb@rfa.org. If my request is not fulfilled, I will file a sue for defamation to the U.S local court.

I would like to send my warmest greetings to you and RFA.
Tran Nhat Quang
Email: trannhatquang0309@yahoo.com.vn
Cellphone: +84 0902 289 044

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

NHỮNG GÓC NHÌN KHÁC NHAU VỀ ĐÀI Á CHÂU TỰ DO - RFA



Lịch sử: Đài Á Châu tự do hay còn được biết đến với cái tên đài RFA. Đài này là cơ quan truyền thông được thành lập trong thời gian Chiến tranh lạnh (1950), dưới sự quản lý của CIA, với mục tiêu chính là tuyên truyền đường lối của Mỹ bằng tiếng địa phương đến các quốc gia Mỹ xem là kẻ thù, tức các nước xã hội chủ nghĩa thời đó. Năm 1971 CIA chuyển quyền điều hành đài RFA sang cơ quan có tên là Board of International Broadcasting (BIB) do tổng thống Mỹ bổ nhiệm và chỉ đạo. Đến năm 1994, Quốc hội Mỹ thông qua dự luật truyền thông quốc tế, và RFA chính thức trở thành một công ty tư nhân.

Hiện tại: Dù đứng trên danh nghĩa là một công ty tư nhân, nhưng ngân sách của đài Á châu Tự do lại được tài trợ bởi một quỹ hàng năm của liên bang do Hội đồng quản trị Phát thanh điều hành (Broadcasting Board of Governors hay BBG). Hội đồng quản trị này phục vụ như ban giám đốc của Đài Á châu Tự do, trao và giám sát quỹ cho Đài Á châu Tự do.

Kỳ vọng: "Thúc đẩy và nâng đỡ tự do và dân chủ bằng phát thanh các thông tin và tin tức chính xác và khách quan về Hoa Kỳ và thế giới đến bạn nghe đài tại hải ngoại.

Thực tế: Tính chính xác của đài này được thể hiện ở chỗ khi viết bài về một quốc gia ngoài nước Mỹ như Việt Nam chẳng hạn, đài này không cần phóng viên, cũng chẳng cần cộng tác viên những vẫn biên tập được những bài viết tường thuật về tình hình của đất nước đó. Nếu như những thông tin hành lang kiểu như ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bị chặt tay khi đang thụ án trong tù được RFA tung hô bằng một loạt bài nhằm khẳng rằng Việt Nam không có nhân quyền thì việc lính Mỹ hành hạ, ngược đãi những tù nhân ở nhà tù Goantanamo rất “có nhân quyền” nên không được đài này đề cập đến.
Đài Á Châu Tự Do được quảng cáo rằng: “thành lập với mục đích cổ vũ cho quyền tự do bày tỏ ý kiến và quan điểm, đồng thời tạo dựng một diễn đàn cho những tiếng nói khác nhau.” Và “quy tắc đạo đức nghề nghiệp” được chính RFA đưa ra là “phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích, không tuyên truyền, không bè phái, không đả phá một chính phủ, cá nhân hay bất kỳ quốc gia nào”. Nhưng sự thật thì: Quyền tự do bày tỏ ý kiến chỉ dành cho những cá nhân có cùng quan điểm với nhà đài còn những cá nhân khác không cùng quan điểm, đương nhiên không có quyền tự do bày tỏ ý kiến. Thậm chí những cá nhân “khác biệt” với nhà đài không những bị đả phá mà còn bị xúc phạm danh dự một cách trắng trợn dưới những bài viết “không phản ánh quan điểm của RFA” nhưng lại được ung dung ngồi lên trang chính như bài “Ông Trần Nhật Quang chửi ai” vừa được đăng cách đây vài ngày.

 VÀ NHỮNG NHẬN XÉT VỀ RFA

 Nói về RFA, bà Catharin Dalpino thuộc Viện Brookings, từng phục vụ trong Bộ Ngoại giao của Clinton với tư cách phụ tá Phó Bộ trưởng đặc trách về nhân quyền, đã gọi Đài Á châu Tự do là "một sự lãng phí tiền bạc". Bà cũng nói "Bất cứ nơi đâu chúng ta cảm thấy có một kẻ thù tư tưởng, chúng ta sẽ có ngay một Đài Gì đó Tự do". Bà đã đọc qua các bài viết phát thanh của Đài Á châu Tự do và thấy cách tường thuật của đài là không cân bằng. "Họ dựa quá nặng vào các tường thuật bởi và về các người bất đồng chính kiến sống lưu vong. Nó không giống là tường thuật những gì đang xảy ra tại một quốc gia. Thường thường nó đọc giống như là một sách giáo khoa về dân chủ, điều đó cũng được đi, nhưng thậm chí đến cả một người Mỹ cũng nghĩ đó là tuyên truyền không hơn không kém."

Khi đài Âu châu tự do, một cơ quan tuyên truyền chị em với đài Á châu tự do – RFA đóng cửa, một bình luận gia Hy Lạp viết như sau: "Đây là một tin vui và cũng là một tin buồn.  Vui là vì người Macedonia không phải bị tra tấn bằng những bản tin chống Macedonia qua chính ngôn ngữ của họ từ một tổ chức có mục tiêu chính là yểm trợ lật đổ chế độ và làm phân hóa tình đoàn kết dân tộc.  Buồn là vì một số người phải mất công ăn việc làm, không còn cơ hội làm tôi tớ cho ngoại bang nữa.  Tôi luôn nghi ngờ động cơ của đài Âu châu tự do, vì nó thể hiện quyền lợi của CIA và Bộ ngoại giao Mỹ".
…..
Và nếu Đài Á châu tự do – RFA bị đóng cửa, tôi sẽ ăn mừng.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

NHẬT KÝ CHÉM GIÓ (phần 2)



Để khẳng định cho luận điểm đã nêu ở phần một (1), dưới đây là một trong những loạt bài mang tính “chém gió” rất cao của trang fanpage NHẬT KÝ CHÉM GIÓ. Lần này admin không phải Fili mà “hẳn” là AH.

TÀU NGẦM VỪA MUA ĐÃ RỈ ?

Bài đăng ngày 01/01/2014 được minh họa bằng tấm hình được chụp từ hồi tháng 5/2013, bạn admin AH của trang NHẬT KÝ CHÉM GIÓ đã cho ra lò một bài đăng dù chữ không nhiều nhưng sức gió thì không gì có thể cản nổi (2). Sau đây là nội dung bài đăng đã thu hút được 773 lượt like, 18 lượt chia sẻ cùng 374 bình luận:

‘‘ Đây là chiếc tàu ngầm Hà Nội. Tàu ngầm lớp Kilo đầu tiên về VN trong hợp đồng 6 chiếc mua của Nga ( 333,3 triệu USD mỗi chiếc). Các bạn có thấy nội thất rỉ sét của nó không ? ’’

Bạn nghĩ sao khi người ta dùng một bức ảnh chụp từ ngày 13/05/2013 trong khi tàu đang lắp ráp tại Nga (3) để đánh giá về sự kiện ngày 31/12/2013 là lúc tàu đã hoàn thiện và về đến Việt Nam ?

Chưa kể đến việc blog tranhung09 đã cố công chứng minh cho thiên hạ thấy nội thật ‘‘rỉ sét’’ của chiếc tàu ngầm Kilo phi hạt nhân đang lắp ráp giá 333,3 triệu đô khi so sánh nó với tàu ngầm hạt nhân Virginia đã hoàn thiện có giá 2,4 tỉ USD của Mỹ. Có lẽ blogger này không biết rằng khi chưa hoàn thiện thì chiếc nào cũng ‘‘rỉ sét’’ cũng thế cả. (4)

Sau khi bị cư dân mạng vạch mặt, admin AH đã chữa thẹn bằng việc thay đổi nội dung bài viết. Thay vì cho rằng nó rỉ sét bạn ấy lại đặt ra một câu hỏi ‘‘khó’’: Theo bạn, tàu Kilo Hà Nội mà VN vừa nhận có giúp được gì nhiều trong tranh chấp biển đảo hay không ?

VẬY ‘‘ĐỨNG TRƯỚC SỰ BÀNH TRƯỚNG CỦA TÀU CHÚNG TA NÊN LÀM GÌ’’ ?

Để trả lời cho câu hỏi này, tôi đã lục lại một số bài viết trước kia của trang, trong đó phải kể đến một bài viết được đăng vào ngày 23/04/2010 với cái tít bên trên. Bài viết này của ông Nguyễn Trung Lĩnh được một admin nào đó đăng lại đã nói rõ: đứng trước sự bành trướng của Trung Quốc chúng ta nên ‘‘đảo chính quân sự hoặc huy động nhân dân kéo xuống đường biểu tình’’. Bài Nghĩ về những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc đăng ngày 10/08/2011, bài ‘‘Biểu tình chống Trung Quốc’’ đăng ngày 02/06/2013 cũng phản ảnh nội dung tương tự. Trước đó là bài ‘‘Lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược’’ ngày 09/12/2012 cũng có đoạn ‘‘Đồng bào hãy cùng nhau đứng lên xuống đường đả đảo Trung Quốc xâm lược, phản đối đường lưỡi bò, bảo vệ máu thịt Việt Nam, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và biển đảo quê hương, và chứng tỏ danh dự của dân tộc thông qua từng người biểu tình.’’ Có vẻ như tinh thần ‘yêu nước’ = biểu tình của trang NHẬT KÝ CHÉM GIÓ này rất cao nên suốt 4 năm liền (từ 2010 đến 2013) trang này vẫn chỉ trung thành với một kiểu đấu tranh duy nhất – biểu tình, mặc cho những cuộc biểu tình được tổ chức đều cho thấy tinh thần ‘‘yêu nước’’ thì ít mà gây rối thì nhiều.

Qua những bài viết của trang này, ta dễ dàng nhận ra rằng trong tranh chấp biển đảo hay chống lại sự bành trướng của Trung Quốc thì chúng ta cũng chỉ cần biểu tình. Biểu tình = yêu nước, biểu tình = bảo toàn chủ quyền lãnh thổ, người biểu tình = nhà yêu nước. Thế nên việc bắt giữ những phần tử lợi dụng cái mác biểu tình yêu nước để gây rối (Chí Đức,…) = bán đảo cho Tàu, bắt luật sư trốn thuế Lê Quốc Quân = đàn áp người yêu nước…. Ô ! Thế hóa ra quân đội, hải quân là thừa, vũ khí, tàu ngầm mua về để trang trí à ? Có lẽ nhà nước nên thức thời hơn, mang 6 chiếc tàu ngầm (2 tỉ USD) ấy ra mua cơm, mua nước tổ chức cho cả nước biểu tình thì Trung Quốc sẽ ‘‘ngoan ngoãn’’ trả lại quần đảo Hoàng Sa đã mất từ thời VNCH.

KẾT

Lâu nay một số ‘‘anh hùng bán phím’’ vẫn cho rằng nhà nước ‘‘yếu, hèn’’ khi hải quân Việt Nam ‘‘không dám’’ cầm súng bằn đòm một phát rồi về phát lệnh tổng động viên đưa cả nước sang trang thái chiến tranh, đánh nhau với Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Nào là nhà cầm quyền bán đảo cho Tàu, nào là hèn với giặc, ác với dân…. Họ thuộc lòng những khẩu hiệu kiểu này và chỉ biết hô như những con vẹt được lên dây cót. Ừ thì nhà nước ‘hèn’ nên chỉ dám mua vũ khí để nâng cao sức mạnh hải quân chứ không ‘dám’ tổ chức biểu tình chống Trung Quốc. Có lẽ họ không biết theo như xếp hạng của GFP - Tổ chức xếp hạng sức mạnh quân sự toàn cầu thì sức mạnh quân sự Việt Nam đứng thứ 25 thế giới còn Trung Quốc đứng thứ 3, thế nên để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra thì trang bị vũ khí là chuyện đương nhiên. Giờ chắc bạn AH đã hiểu nhà nước mua Kilo để làm gì rồi chứ ?

P/s : Quan điểm cá nhân: Ai cũng chọn việc biểu tình/ Ra đảo biết dành phần ai ?


Chú thích :
(1) https://www.facebook.com/photo.php?fbid=475249019251547&set=a.313090178800766.67588.100002993594224&type=1&comment_id=1125724&offset=0&total_comments=16&ref=notif&notif_t=photo_comment
(2) https://www.facebook.com/nhatkyyeunuoc1/posts/143847478971038
(3) http://thethaovanhoa.vn/gallery/xa-hoi/toan-canh-hanh-trinh-tau-ngam-kilo-ha-noi-ve-toi-cam-ranh-n20140101104830326.htm#ad-image-0
(4) http://kienthuc.net.vn/vu-khi/can-canh-qua-trinh-dong-tau-chien-dat-nhat-the-gioi-248221.html

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

NHẬT KÝ CHÉM GIÓ (Phần 1)



Ngày nay ngày nay trên mạng xã hội “phây sờ búc” (facebook) có một trang fanpage đã từng làm khuynh đảo cả bầu trời “phây búc” trong suốt một thời gian dài với tốc độ gió đạt hàng trăm cmt/phút mang tên NHẬT KÝ CHÉM GIÓ. Thật ra ngày xửa ngày xưa trang nay vốn có cái tên mỹ miều – nhật ký yêu nước. Cũng vì cái tên rất “lừa tềnh” này mà không đã có khiến không ít người nhấn nút like, làm cho ban admin trang này rất lấy sung sướng.  Tuy nhiên sau một thời gian theo dõi cư dân mạng đã phát hiện ra trang này “yêu nước” thì ít mà chém gió thì nhiều. Sau đây là một trong số hàng ngàn bài viết gây bão đã thu hút được một lượng độc giả” vô cùng nhớn.

ÔNG KIM JONG UN XỬ TỬ CHÚ MÌNH BẰNG 120 CON CHÓ ĐÓI ?

Trang NHẬT KÝ CHÉM GIÓ đã không chỉ dẫn nguồn mà con khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng ông Kim Jong Un xử tử chú mình bằng 120 con chó đói trong một bài viết ngày 02/01/2014. Sau đây là nội dung bài viết: (1)

“Các bạn có biết nhà lãnh đạo Bắc Hàn, Kim Jong-Ủn đã xử tử người dượng của mình bằng cách nào không? Ông Jang Song-Thaek đã bị xử tử bằng ... chó.”

“Báo Straits Times dẫn nguồn tin từ Wen Wei Po (cơ quan ngôn luận chính thức của chính quyền Trung ương Trung Quốc tại Hồng Kông) cho biết, không giống như việc xử tử các tù nhân chính trị trước là xử bắn bằng súng máy, ông Jang bị lột trần truồng và bị ném vào một cái lồng, cùng với 5 phụ tá thân cận nhất. Sau đó, có 120 con chó săn, bị bỏ đói trong 3 ngày, được đưa vào chuồng ... Cách xử tử này gọi là “quan jue”, tức là xử tử bằng chó. Toàn bộ quá trình kéo dài 1 giờ, dưới sự quan sát của nhà lãnh đạo Kim Jong-Un cùng với 300 quan chức cấp cao.”

Chúc mừng Bắc Hàn xây dựng thành công CNXH!
Búa liềm quang vinh, búa liềm vĩ đại, búa liềm vạn tuế
Nguồn: http://www.baomoi.com/He-qua-tu-bien-dong-chinh-tri-Trieu-Tien/119/12762355.epi0
http://www.straitstimes.com/the-big-story/asia-report/china/story/jangs-execution-bodes-ill-china-20131224 ”

 Bài viết này ngay lập tức đã thu hút được sự chú ý lớn từ các “độc giả” trung thành. Chỉ một thời gian ngắn sau khi đăng, bài viết đã gây bão lớn với 809 người nhấn nút like, 55 lượt chia sẻ kèm theo hơn 200 bình luận. Kiểu thứ 1 là những bình luận rất “đúng ý” của admin như bình luận của “độc giả” Tuấn Anh Nguyễn với 22 like: “ Chưa biết thật hư thế nào nhưng nếu đúng thì cũng rất bình thường thôi ! Chế độ CS kiểu Á Đông về bản chất là chế độ phong kiến vì có 3 đặc điểm cơ bản : Cha truyền con nối , sùng bái cá nhân và đàn áp các lực lượng đối lập ! Tổng bí thư , chủ tịch hay tên gọi gì khác là vua ! Mà chế độ phong kiến thì đàn áp và triệt tiêu lực lượng đôí lập bằng những cách dã man nhất như tùng xẻo , phanh thây , luộc chín ... nên cho chó ăn cũng thích hợp với bản chất cuả nó thôi ! Chơi với vua như đùa với cọp ! Chú của Ủn lão luyện về chính trị chắc cũng phải đoán được phần nào chứ !”. Kiểu thứ 2 là những bình luận cung cấp thông tin đính chính như bình luận của Tình Thơ “Nhật Ký Phi Lí tiếp tục dẫn tin từ nguồn lá cải và theo đó 1 số thành phần nghĩ mình là nhất tung hô ở dưới. Chuyện bịa như thật cứ tin đi:http://infonet.vn/bao-my-kim-jong-un-khong-xu-chu-bang...” thì chẳng có like nào, và có lẽ link báo mà bạn ấy đưa ra cũng chẳng có ai đọc.

Sự khác nhau nằm ở đâu ?

SỰ THẬT Ở ĐÂU ?

Tờ Washington Post mới đây đã có bài phân tích rất rõ ràng nhằm chỉ ra những điểm vô lý trong câu chuyện điên rồ nhưng đã khiến “người ta” tin sái cổ trên. (2)

+ Thứ 1. Về mức độ tin cậy của thông tin thì tờ Wen Wei Po - tờ báo đầu tiên giật tít về vụ việc này chỉ đứng thứ 19 trong số 21 tờ báo ở Hồng Kông. Chưa kể đến việc tờ báo này chỉ đưa tin theo kiểu “nghe nói thế” chứ không hề đưa ra một nguồn cụ thể đáng tin cậy nào.

+ Thứ 2. Vụ xử tử ông Jang Song – Thaek có thể coi là một dấu hiệu xấu trong mối quan hệ Trung  - Triều, vậy nên chẳng có lý do gì để chính phủ Trung Quốc phải giấu nhẹm vụ việc này. Hơn nữa các thông tin về Triều Tiên luôn là một trong những chủ đề thu hút được nhiều người đọc nhất nên chắc chắn những tờ báo lớn như Tân Hoa Xã, Nhân dân nhật báo hay Thời báo Hoàn cầu không dại gì mà lại bỏ qua một tin sốt dẻo như vậy.

Thứ 3. Tình báo Hàn Quốc có một đội ngũ cung cấp thông tin đông đảo ngay trong lòng Triều Tiên, nếu việc này có thật thì có lẽ không đến lượt Wen Wei Po mở hàng mà truyền thông Hàn Quốc sẽ là người lên tiếng đầu tiên.

Thứ 4. Câu chuyện này đã “lang thang” cả tháng nay và nó không được xác nhận bởi bất cứ nguồn nào.

Thứ 5. Truyền thông Hàn Quốc vẫn “trung thành” với câu chuyện ông Jang bị xử tử bằng súng máy chứ không phải bằng chó như tờ báo vốn được các bạn admin trang NHẬT KÝ CHÉM GIÓ gọi là “cơ quan ngôn luận chính thức của chính quyền Trung ương Trung Quốc tại Hồng Kông” đã đưa tin.

Thứ 6. Nếu câu chuyện này là thật, có lẽ chúng ta phải vinh danh người phóng viên/người đưa tin bởi không hiểu họ làm thế nào để đếm chính xác là 120 con chó chứ không phải 119 hay 121 con và những con chó bị bỏ đói 3 ngày chứ không phải 2 hay 4 ngày.

6 gạch đầu dòng này đã trả lời cho câu hỏi ông Kim Jong Un có xử tử chú mình bằng chó hay không.

CÂU VIEW LÀ CHÍNH, ĐẢ PHÁ LÀ CHỦ YẾU.

Triều Tiên vốn là một quốc gia khép kín và có thể coi là bí ẩn nhất Thế Giới đến mức mà người ta còn có một cái gọi là “Thuyết bảo đảm của Stone Fish” bởi “các nhà báo Mỹ có thể viết bất cứ thứ gì họ muốn về Triều Tiên mà không cần nguồn tin vì độc giả chỉ có một cách duy nhất là chấp nhận nó”. Chính vì Triều Tiên khép kín nên mọi câu chuyện về đất nước này đều rất được chú ý, có lẽ đây là lý do mà dù không cần biết đúng hay sai thì câu chuyện ông Kim xử tử chú mình bằng chó được đăng lên trang nhất nhiều báo.

Nếu như các tờ bào “giật tít” chỉ đơn thuần nhằm câu view thì NHẬT KÝ CHÉM GIÓ sâu hơn nhiều bậc - đả phá theo kiểu mượn gió bẻ măng. Ai cũng biết Triều Tiên là một quốc gia đi theo con đường Chủ nghĩa Xã hội (CNXH) và NHẬT KÝ CHÉM GIÓ là một trong những trang đả phá CNXH nhiều nhất, đương nhiên ban admin sẽ không bỏ qua một “cơ hội” tốt như thế. Chẳng thế mà cuối bài viết, dù admin không nói thẳng nhưng dám đảm bảo bất kỳ người bình thường nào đọc xong đều nhận ra rằng bạn admin này muốn “vơ đũa cả nắm”, dựa vào câu chuyện không có thật ấy để kết luận về CNXH.

KẾT

Dựa vào một câu chuyện không có thật để giật tít câu view, có lẽ các nhà làm báo cần học thuộc câu “Uy tín quý hơn vàng”. Dựa vào một thông tin không được kiểm chứng, bạn admin có lẽ cũng nên xem xét lại bản thân mình. Mong rằng khi thấy người ta nói chân bạn dài thì bạn cũng đừng vội tin não bạn cũng dài.

[Hoàng Thị Nhật Lệ]

Chú thích:
(1) https://www.facebook.com/photo.php?fbid=802015613158521&set=pb.114731331886956.-2207520000.1388814456.&type=3&theater
(2) http://www.washingtonpost.com/blogs/worldviews/wp/2014/01/03/no-kim-jong-un-probably-didnt-feed-his-uncle-to-120-hungry-dogs/

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

MỘT NĂM “DÂN CHỦ” BUỒN



2013 vốn được rào trước đón sau với cái tên gọi mỹ miều - năm của “dân chủ và nhân quyền”. Mặc dù được tung hô như vậy nhưng “dân chủ và nhân quyền” không thấy đâu chỉ thấy làng “dân chủ” năm qua nổi đình nổi đám với những vụ “xì căng đan” nóng hơn Showbiz. Và giờ đây khi năm sắp hết, tết sắp đến, chúng ta cùng điểm lại những sự kiển nổi bật trong năm vừa qua.

Đầu tiên phải kể đến màn khai pháo đầu năm của “chị” Tiến sỹ Hán Nôm Xuân Diện khi tố “hoa hậu” Bùi Hằng là “kẻ vô ơn” và ngay lập tức “người Phụ nữ của năm 2011” nã pháo: sẽ chứng minh chị Tiến sỹ Hán Nôm đạo mạo kia mới “chính là kẻ vô ơn và láo xược mà ai cũng thấy như thế nào” ? Thế là từ đây “thiên hạ” chia đôi, một bên là các phe phái theo nàng Xuân Diện còn một bên là vây cánh của “hoa hậu” Bùi Hằng. Một cuộc chiến “kinh thiên động địa”, “trời long đất lở” đã diễn ra và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Sự kiện tiếp theo là việc nhà “dân chủ” Nguyễn Phương Anh cho ra mắt series truyện hài – kinh dị gồm 3 bài viết “Mặt thật Việt Tân”. Trong bộ truyện này, ngoài việc lật tung hết các chiêu trò đốt người, kiếm tiền, anh này còn công khai một số lượng không nhỏ đội hình Việt Tân trong nước, tiêu biểu Ủy viên Trung ương Việt Tân Lê Quốc Quân, gạo cội Việt Tân Nguyễn Thanh Giang, nhóm luật sư Việt Tân (Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Vũ Hải, Lê Trần Luật,Nguyễn Bắc Truyển, Lê Nguyên Sang,…), cò mồi Việt Tân Nguyễn Khắc Toàn, cánh tay nối dài của Việt Tân Đỗ Nam Hải và một số người khác được Việt Tân phát triển, lôi kéo từ tổ chức khác như Phạm Văn Chính, Vi Đức Hồi (là người của Thông luận nhưng bị Việt Tân lôi kéo), Nguyễn Hùng Anh, Nguyễn Tiến Nam, Toản sinh viên, Ngô Quỳnh (em chồng của Lê Thị Công Nhân), …, chưa kể đến hàng loạt “dự bị viên” đang ở trong tù! Với đội ngũ đông đảo này, có thể thấy phần lớn những nhà đấu tranh “dân chủ” có chút tiếng tăm trong nước đều bị Việt Tân xài sạch. Đây được xem như quả bom làm nổ tung bộ mặt thật của các nhà đấu tranh “dân chủ” quốc nội, thực chất đều là thành viên tổ chức khủng bố Việt Tân. Vậy mới thấy các nhà “dân chủ” của chúng ta đấu tranh vì “dân” thì ít mà vì thích làm “chủ” thì nhiều.

Xếp hạng 3 trong top 10 sự kiện năm nay này là việc nhóm No-U (hay còn được biết đến là đội quân biểu tình viên khu Bờ Hồ) đã thanh trừng nội bộ, đấu đá, triệt hạ lẫn nhau dẫn đến chia tách già - trẻ thành 2 nhóm No-U FC và Hoàng Sa FC. Đây được xem là nguyên nhân cơ bản dẫn đến đội quân biểu tình viên khu Bờ Hồ tổn hại lực lượng nghiêm trọng, không thể phục hồi được bất cứ cuộc diễu hành nào, chính vì vậy nên giờ đây dù là dã ngoại hay hội họp, nhóm này cũng chỉ lèo tèo vài thành viên, thảm cảnh nhìn đến thê lương, tội nghiệp.

Đoạt vị trí thứ 4 là sự kiện hàng loạt nhà “đấu tranh dân chủ” bị bắt, xử lý vì các tội phạm hình sự “đáng nguyền rủa” như Lê Quốc Quân phạm tội trốn thuế (không chỉ trốn thuế Nhà nước, anh này còn biển thủ khối tài sản không lồ nhờ tháng ngày hành nghề dân chủ với nhiều nhà/đất giá tiền tỉ), Trương Văn Tam bị bắt, khởi tố về tội cưỡng đoạt tài sản, Nguyễn Văn Dũng aduku thủ lĩnh Hoàng Sa FC bị bắt vì tội giao cấu với trẻ vị thành niên kèm theo đó là rất nhiều “xì căng đan” về tình dục, lối sống, tư cách đạo đức của những nhà “dân chủ”. Mà gần đây nhất là việc anh Lã vào khách sạn “họp chi bộ” với cô Trang rồi bị bố cô ấy bắt được đánh cho te tua. Việc này đã làm tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh phong trào dân chủ trong nước, khiến ai nhìn vào cũng ngao ngán vì sự xuống cấp và tệ hại của những người “yêu nước” này.

Vị trí thứ 5 thuộc về sự kiện cô Đoan Trang cho ra đời nhóm “Tuyên bố 258” cũng các màn “đu tường” nhằm đưa Tuyên bố 258 đến các ĐSQ, tổ chức nhân quyền quốc tế. Những tưởng đây sẽ là luồng sinh khí thổi vào “thị trường dân chủ” vốn đang ảm đạm và èo uột nhưng rất tiếc, sự kiện này đã thất bại thảm hại vì không thể phủ nhận được ưu điểm/vai trò của Điều 258 BLHS với lợi ích kinh tế, xã hội, chính trị. Tội nghiệp thay, nhóm này không chỉ bị dư luận lên án mà còn bị chính thành viên của mình “phát giác”, dẫn đến đã phải thay hình đổi dạng, từ bỏ mục tiêu ban đầu, quay sang đấu tranh theo phương thức “hổ lốn”, ù xọe như hàng trăm các nhóm khác. Một sự thất bại quá đau đớn cho thế lực đã bỏ ngân lượng không nhỏ để các nhà “dân chủ” đi du hí, làm công tác ngoại vận.

Đứng thứ 6 là thất bại của làng “dân chủ” trong việc ngăn cản Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc (UNHRC), biết bao Tuyên bố, Kiến nghị, biết bao bản tố cáo, danh sách tù nhân lương tâm, làm nhân chứng nọ kia …đều đổ sông đổ bể hết khi Việt Nam trở thành thành viên với số phiếu cao nhất, gần như tuyệt đối, một tỷ lệ ủng hộ hiếm có được ví như “cú tát trời giáng” với lực lượng “dân chủ” cả nội lẫn ngoại!

Dù rất cố gắng nhưng nhơn sỹ Nguyễn Quang A chỉ có thể đứng thứ 7 với sự kiện công khai tấn công Bùi Hằng đấu tranh, biểu tình “vô văn hóa”, họ Lã cũng phụ họa theo thầy khi lên án Thúy Nga, Bùi Hằng như kiểu “Giặc Khăn vàng” đã làm bùng nổ cuộc chiến giữa “dân chủ bình dân” và “dân chủ trí thức” đồng thời cũng châm ngòi cho cuộc tẩy chay,chửi bới nhóm nhân sỹ trí thức chưa từng có trong lịch sử “vài năm” của làng “dân chủ” , việc này khác hẳn với sự tôn vinh, chào đón hân hoan những vị này như những năm 2011, 2012. Có lẽ nào trong làng “dân chủ”, “trí thức” đã hết thời ?

Bon chen ở bậc 8 là Phong trào chống phá bản dự thảo Hiến pháp sửa đổi 1992 của các nhà “nhân sĩ trí thức”. Mặc dù đã nỗ lực (gần) hết mình nhưng phong trào này cuối cùng vẫn thảm bại. Với hàng chục bản ký tên tập thể do đủ thể loại nhóm khởi xướng, với đủ chiêu trò hạ bệ, tấn công vào Đảng, các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện nay, nhưng bản Hiến pháp sửa đổi thông qua với số phiếu gần như tuyệt đối (chỉ có ông Dương Trung Quốc và một vị đại biểu nữa là không biểu quyết) gây ra một cơn lên đồng “điên dại” của các nhà “dân chủ” Việt.

Xếp thứ 9 là sự kiện làng “dân chủ” rầm rộ cho ra đời các hoạt động “chào mừng ngày Nhân quyền Quốc tế”. Quảng cáo nghe có vẻ hot nhưng thực tế thì cũng chỉ là thùng rỗng kêu to. Giống như sự ra đời của “Mạng lưới Blogger Việt Nam”, những phong trào này đã thất bại ngay từ khi ra mắt. Không chấp nhận sự thật về một năm thất bại thảm hại, làng “dân chủ” đã tung ra đủ chiêu trò bằng việc khoe khoang quy mô các cuộc ăn nhậu, đầu tư áo, phương tiện... Không chỉ vậy, nhà “dân chủ” Việt Tân Nguyễn Văn Đài còn chấp nhận “hy sinh”, đổi giới tính để chính thức bao thầu Hội Phụ nữ Nhân quyền, mở đường cho Hội Anh em dân chủ xâm nhập vào nữ giới và mở đường cho ái nữ Lê Thị Công Nhân quay trở lại hành nghề sau nhiều năm trốn tránh dư luận về những tố cáo cả về tư cách, tiền bạc lẫn tình ái từ chính người yêu cũ của chồng.

Sự kiện cuối cùng của năm có lẽ là cú tát đau đớn nhất vào mặt làng “dân chủ” khi trước Giáng sinh mấy ngày, Lê Thăng Long – thủ lĩnh sáng lập “Phong trào Con đường Việt Nam” đã xin gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự kiện này đã làm phá sản dự án “thế kỷ” của các bạn “dân chủ” khi bầu chọn anh này phát động phong trào bỏ đảng, đoàn, hội. Đồng thời phê phán những người “đồng hành dân chủ” với anh ta lâu nay là “một kiểu cực đoan kiểu mới”. Sự kiện đang gây bão lớn trên mạng xã hội, dự đoán sức gió lên tới hàng trăm cmt/phút, báo hiệu kết thúc một năm đầy chán nản, thất vọng cho làng “dân chủ” Việt.

Cuối cùng tác giả xin trích ý từ bài viết của bác Nguyễn Biên Cương đánh giá về phong trào “dân chủ” năm 2013: “Lực lượng dân chủ không thu hút được người có trình độ, nhân cách, rặt toàn “chuyển hóa” từ những người mang máu “tội phạm hình sự”, số được xem là nhân sỹ trí thức không có năng lực, không có đóng góp sản phẩm trí tuệ cho xã hội nhưng bất mãn, muốn kiếm danh bằng con đường chính trị. Số trẻ phần lớn bỏ học hay học hành không tới nơi tới chốn, lười lao động, thích làm anh hùng bàn phím, suốt ngày chăm chăm xem các tổ chức Việt tân, Họp mặt dân chủ… tổ chức khóa học, huấn luyện kỹ năng làm cách mạng lật đổ qua Internet, xã hội dân sự ở các nước loanh quanh như Thái Lan hay Philippine để mong sẽ có ngày chụp giựt “thành quả”. Lực lượng nòng cốt là kẻ sa đọa nhân cách, lối sống như Bùi Hằng, Xuân Diện đòi dẫn dắt dân khiếu kiện, giáo dân xuống đường…Cả thành phần dân chủ đã, đang xây dựng từ những kẻ lưu manh thì lấy đâu thực lực và chính nghĩa ? Những người ngộ nhận dân chủ từ xã hội phương Tây đang dần dần tỉnh ngộ và vỡ mộng về cái gọi là “phong trào dân chủ”

TẠM KẾT

Khép lại một năm “dân chủ” buồn, Blogger Mẹ Nấm Gấu sau thất bại tổ chức biểu dương lực lượng đòi trả tự do cho tội nhân trốn thuế Lê Quốc Quân ngày 2/10 đã nhắn gửi một thành viên khác trong nhóm Tuyên bố 258 là Gió Lang Thang một câu thơ đậm mùi bất lực “Nội lực không có, ngoại lực tùy theo hướng gió. Chúng ta sống thua con chó” (Hiện câu này đã bị Gió Lang thang xóa).
Kết cục đó liệu có khiến họ nhìn sự thấy sự thê thảm khi đi ngược lợi ích của dân tộc?

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHÚ NGUYỄN LÂN THẮNG



Được biết hôm nay là sinh nhật lần thứ 38 của chú, lời đầu tiên cháu xin gửi tới chú lời chúc mừng sinh nhật, chúc chú và gia đình sức khỏe, nhiều niềm vui và may mắn. Mặc dù chúng ta không cũng quan điểm cũng như suy nghĩ nhưng cháu xin nhấn mạnh, cháu chỉ là một con bé sinh viên bình thường, cháu không có khả năng cũng không có ý định làm hại chú và đây cũng chỉ đơn giản là lời chúc mừng sinh nhật. Vậy nên cháu nghĩ chú không cần phải đề phòng mà coi đó là một “âm mưu nguy hiểm” đâu ạ.

Nhân dịp sinh nhật cháu xin chúc chú ĐỦ


Chúc chú tuổi mới đủ SỨC KHỎE để tiếp tục “chiến đấu”. Không đơn giản chỉ là 100 công an và cảnh sát các loại đâu, lần này chú sẽ phải đối mặt với một lực lượng hùng hậu hơn nhiều, cháu và các bạn của mình sẽ không dừng lại khi đất nước vẫn còn những người như chú.

Chúc chú tuổi mới đủ DŨNG CẢM để nếu như sau này, nếu như thôi chú nhé, một đảng cù bất cù bơ nào đó về Việt Nam nắm quyền lãnh đạo đất nước như Việt Tân chẳng hạn, chưa biết họ có giúp Việt Nam phát triển hay không nhưng cháu đảm bảo, ngay sau khi lên lãnh đạo đất nước họ sẽ cắt đứt quan hệ ngoại giao và đem quân đi đánh Trung Quốc để “bảo toàn lãnh thổ”, cháu hy vọng với cương vị là một người tích cực kêu gọi đa đảng, chú sẽ đủ dũng cảm cầm súng bảo vệ quê hương.

Chúc chú tuổi mới đủ NHIỆT HUYẾT để thổi lửa vào thị trường “dân chủ” vốn đang vô cùng ảm đạm.

Chúc chú tuổi mới đủ KIÊN NHẪN để lãnh đạo mạng lưới blogger Việt Nam đang chết dần.

Chúc chú tuổi mới đủ DẺO DAI để tiếp tục đu tường vào các tổ chức quốc tế.

Chúc chú tuổi mới đủ XẤU HỔ để biết hổ thẹn trước ông bà tổ tiên.

Chúc chú tuổi mới đủ SÁNG SUỐT để biết mình đang làm gì và nói gì.

Chúc chú tuổi mới đủ TIỀN để không phải nhận ĐÔ từ hải ngoại.

Chúc chú sinh nhật vui vẻ !

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

“MẠNG LƯỚI BLOGGER” VÀ CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG



“Mạng lưới blogger Việt Nam” là một “tổ chức” được thành lập vào cuối tháng 7 năm 2013 với 103 thành viên đều là những người có “thâm niên” chống Cộng lâu năm. Sự ra đời của “tổ chức” này xuất phát từ việc cô Đoan Trang – một phóng viên đã từng có tiền án khi còn làm cho Vietnamnet đã “tối tạo” ra cái gọi là “Tuyên bố 258”. Trong bản tuyên bố này cô Đoan Trang cho rằng điều 258 Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã vi phạm Công ước Nhân quyền Quốc tê, đồng thời khẳng định Việt Nam không thể tồn tại cái gọi “dân chủ” hay “nhân quyền” khi Nhà nước còn sử dụng điều luật này để “bắt bớ” những “công dân yêu nước”. Cô cũng cho rằng Việt Nam phải bãi bỏ điều 258 trước khi ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc. Bản “Tuyên bố” của cô đã được các “nhà dân chủ” bạn bè cô ủng hộ hết sức nhiệt tình, sau 2 tháng lăn lộn “kêu gọi”, cuối cùng bản tuyên bố cũng thu được 103 chữ ký và sau đó nó nghiễm nhiên được đưa đến một số đại sứ quán trong nước dưới cái tên mỹ miều: Tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam (?). Không chỉ vậy, cô và bạn bè của mình còn cất công sang tận Thái Lan để “leo tường” vào Cao Ủy Liên Hợp Quốc trong những nỗ lực nhằm ngăn cản Việt Nam ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc.

NHỮNG TUYÊN NGÔN VÔ LÝ

Ngày 20 tháng 7 năm 2013, Trong một bài viết, “Mạng lưới blogger” (tôi xin phép bỏ từ Việt Nam bởi xét thấy mạng lưới 103 người này không thể đại diện cho cộng đồng mạng hay nhân dân Việt Nam) đã mạnh miệng Tuyên bố rằng : “Việt Nam phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc”, đồng thời “Việt Nam phải chứng minh các cam kết của mình nhằm hợp tác với HĐNQ và duy trì “những chuẩn mực cao nhất trong việc xúc tiến và bảo vệ nhân quyền” trước khi ứng cử vào Hội Đồng này. “Những nghĩa vụ và trách nhiệm này không chỉ được áp dụng trên bình diện quốc tế, mà còn trong nội bộ Việt Nam. Chính quyền Việt Nam cũng cần xem xét lại tình trạng vi phạm nhân quyền trên đất nước họ và nhân dân Việt Nam cũng phải có quyền tự do tư tưởng và biểu đạt, kể cả các vấn đề nhân quyền”. Nói một cách dễ hiểu thì Mạng lưới blogger này cho rằng Việt Nam không đủ tư cách (hay điều kiện) để ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền. (1)

Trong bản Tuyên bố ngày 24 tháng 10 năm 2013, "Mạng lưới blogger” đã nói: “Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc coi sự kiện truy tố và xét xử Đinh Nhật Uy là một trong những vấn đề cần xem xét trong việc Việt Nam ứng cử để trở thành thành viên của Hội đồng.” (2)

Đồng thời một số thành viên của mạng lưới này đã từng phát biểu rằng :Việc Việt Nam tham gia Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc sẽ làm giảm uy tín của tổ chức. Thậm chí một tổ chức mang tên “Việt Nam canh tân cách mạng đảng” hay còn gọi là Việt Tân có trụ sở tại Mỹ, đảng viên mang quốc tịch Mỹ lập hẳn một cái “kháng thư” phản đối.
 Sau tất cả những tuyên bố, tuyên ngôn hay phát biểu này, Đinh Nhật Uy vẫn bị kết án và Việt Nam vẫn trúng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất (184/192). Việt Nam trúng cử là bằng chứng thuyết phục nhất, khẳng định những thành tựu về nhân quyền mà Việt Nam đã đạt được. Đồng thời cũng là cú tát trời giáng vào những nỗ lực của “Mạng lưới blogger” trong công cuộc ngăn cản Việt Nam ứng cử Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc.

KHI CON NGƯỜI KHÔNG CÒN LÒNG TỰ TRỌNG

Để chữa thẹn cho việc Việt Nam hiên ngang vào Hội đồng Nhân Quyền, cô Đoan Trang – người “tối tạo” bản “Tuyên bố 258” đã viết trên facebook của mình rằng: “vì đã là thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ rồi cho nên Nhà nước sẽ khó mà ngang nhiên đàn áp, cũng như khó ăn khó nói với cộng đồng quốc tế lắm đấy." Nếu thực sự việc Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền đồng nghĩa với việc “nhân quyền” sẽ được thực thi tốt hơn thì tại sao cô và bạn vè mình lại phải tìm mọi cách làm khó Việt Nam, nếu những lời cô nói là đúng thì sao cái “Mạng lưới blogger” của cô không ủng họ nhiệt tình cho Việt Nam để chính quyền đỡ “ngang nhiên đàn áp (?)

Còn nhớ lúc Việt Nam mới ứng cử thì ông Nguyễn Tường Thụy – một thành viên của “Mạng lưới blogger” trong nhóm cô Đoan Trang đã chia sẻ một bài viết từ đài RFI với nội dung cho rằng việc “Việt Nam đặt một chân vào vòng chung kết của Hôị đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc phụ thuộc vào quan điểm của Mỹ và phương Tây”. Đồng thời bài viết cũng khẳng định “Việt Nam vẫn có khả năng vào, nhưng vào một cách khó khăn” (3) bởi Việt Nam không đủ “nhân quyền”, có chẳng chỉ có thể vào qua đường “ngoại giao”. Ấy thế mà đùng một cái, Việt Nam hiên ngang vào với số phiếu cao nhất thì ngay lập tức ông này cho rằng “vào Hôi đồng Nhân quyền không phải là tiêu chí đánh giá sự tiến bộ về nhân quyền của Việt Nam” (4)

LƯỠI KHÔNG XƯƠNG NHIỀU ĐƯỜNG LẮT LÉO

Ngay sau khi Việt Nam hiên ngang bước vào Hôi đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất thì họ - cô Đoan Trang và bạn bè trong nhóm “Mạng lưới blogger” – những người đã nỗ lực hết mình nhằm ngăn cản Việt Nam đã ra ngay một bản Tuyên bố mới. Và cũng như những lần trước, bản tuyên bố của “Mạng lưới blogger” này lại mang danh đại diện cho nhân dân Việt Nam yêu cầu chính phủ thực hiện theo những yêu sách của họ. (5)

1. “Đồng ý với 7 yêu cầu từ Liên Hiệp Quốc - nhưng chưa được đáp ứng bởi chính phủ Việt Nam”. Thật lạ khi Việt Nam không đáp ứng yêu cầu của Liên Hợp Quốc mà vẫn trúng cử vào Hội đồng Nhân quyền. Họ bịa đặt hay bản thân Hội đồng này cũng như một số “nhà dân chủ” từng nói: “chỉ là thứ bù nhìn” ?

2. “Chấm dứt mọi hành vi tra tấn, trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm đối với mọi công dân Việt Nam”. Vâng, chính phủ Việt Nam rất “vô nhân đạo” khi để phạm nhân Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực suốt mấy tháng trời khiến phạm nhân này “chỉ còn” 92kg.

3. “Trả tự do cho những công dân đang bị giam giữ chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận và các quyền con người khác dựa trên những nền tảng giá trị, tiêu chuẩn phổ quát từ các công ước của Liên Hiệp Quốc”. Không biết trong số những “công dân” này có luật sư trốn thuế Lê Quốc Quân hay yêu râu xanh Dũng Aduku không nhỉ ?

4. Hủy bỏ những điều luật có nội dung mơ hồ và bị diễn giải tùy tiện như Điều 258, Bộ luật Hình sự với nội dung:“Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân...” Câu này làm tôi nghĩ đến viễn cảnh một Việt Nam trong tương lai trở thành một nơi mà bạn có quyền làm tất cả những gì bạn muốn, vu khống tất cả những ai mà bạn ghét.

5. “Chấm dứt tình trạng độc quyền trong các lĩnh vực báo chí, xuất bản, đảm bảo quyền tự do thành lập các cơ quan báo chí, cơ quan xuất bản của mọi cá nhân, tổ chức…” Vì không có tự do báo chí nên Việt Nam mới chỉ có hơn 700 tờ báo, nhà xuất bản hợp pháp mà thôi. Có lẽ nào họ muốn lập một tờ báo “bất hợp pháp” chăng ?
Quả đúng là các cụ mình nói cấm có sai, lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, thôi thì ta cùng đón xem thời gian tới, cái lưỡi không xương của cô Đoan Trang và “Mạng lưới blogger” của mình còn định lắt léo kiểu gì. Chỉ mong cô và các bạn của mình đừng thêm danh từ Việt Nam vào sau tên nhóm, bởi cộng đồng mạng Việt Nam đông lắm, không chỉ có 103 người như cô và bạn bè của cô đâu.

Chú thích:
(1):http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/07/tuyen-bo-cua-mang-luoi-blogger-viet-nam.html
(2):http://tuyenbo258.blogspot.ca/2013/10/tuyen-bo-cua-mang-luoi-blogger-viet-nam.html
(3)http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/11/13/hoi-dong-nhan-quyen-lien-hiep-quoc-se-chap-nhan-viet-nam/#comment-24349
(4):http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/11/13/vao-hoi-dong-nhan-quyen-khong-phai-la-chi-tieu-danh-gia-su-tien-bo-ve-nhan-quyen-cua-viet-nam/
(5): http://tuyenbo258.blogspot.ca/2013/11/thong-bao-cua-mang-luoi-blogger-viet.html

[Hoàng Thị Nhật Lệ]