Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

DƯ LUẬN VIÊN HUYỀN THOẠI – HỌ LÀ AI ?



Ngày nảy ngày nay, các anh chống cộng cực đoan, các nhà rận chủ coi giời bằng vung luôn có những ám ảnh kinh khủng với cụm từ “Dư luận viên” (DLV). Mặc dù không có bất kỳ bằng chứng rõ ràng nào về sự tồn tại của lực lượng này nhưng theo như những khái niệm được định nghĩa ban đầu thì lực lượng này vô cùng đông và nguy hiểm, nói không ngoa thì “người người là dư luận viên, nhà nhà là dư luận viên”.

Các nhà rận chủ Việt Nam là những người đầu tiên đưa ra khái niệm DLV, theo họ thì:
-  Dư luận viên là những người có thân thế vô cùng bí hiểm, họ có thể ở bất cứ chỗ nào, là bất cứ ai bên cạnh bạn. Họ có thể là trẻ con, người già, đàn ông, đàn bà, cô, dì, chú, bác…. Bình thường họ sẽ sống dưới những vỏ bọc hết sức tinh vi như học sinh, sinh viên, công nhân, xe ôm, bán hàng rong (bún đậu mắm tôm, bán quán nước…) Chỉ khi đặt chân vào mạng xã hội họ mới hiện nguyên hình là những DLV của nhà nước.

-  Tại sao DLV lại là của nhà nước ? Bởi vì ban tuyên giáo là cơ quan tuyển dụng và trả lương cho họ. Theo một số nguồn tin không đáng tin cậy thì những DLV thường được nhận mức lương 3 củ su hào/tháng. Chỉ những DLV cao cấp mới được nhận mức lương 3 củ cà rốt/tháng. Tuy nhiên do lực lượng này quá đông mà su hào với cà rốt thì có vụ nên hiện tại 100% DLV đang bị nợ lương vô thời hạn. Một số DLV cam chịu ăn mì tôm không người lái sống qua ngày, một số khác đã lập hội Đấu tranh đòi lương cho DLV trên facebook. Theo linh mục Đinh Hữu Thoại thì đã có 50.000 DLV tham gia cuộc biểu tình đòi lương tại sân vận động Mỹ Đình ngày 13/09 vừa qua. Chưa kể đến hàng vạn DLV khác biểu tình trước tivi. Trả lời phỏng vấn của kênh Báo bắp cải, DLV cấp cao Minh Anh Đỗ nói rằng anh hy vọng sau cuộc biểu tình này anh sẽ nhận được số su hào và cà rốt đã bị nợ bấy lâu nay.


-  Đặc điểm nhận dạng kinh điển nhất của những DLV Việt Nam là áo cờ đỏ sao vàng. Tất cả những ai đã mặc/từng mặc/đang mặc hoặc sắp mặc thì dù lớn hay bé, già hay trẻ  thì cũng đều là DLV hết. Ngoài ra những người để avatar là cờ đỏ sao vàng hoặc ảnh Bác Hồ hoặc ảnh Đại tướng Võ Nguyễn Giáp hoặc những lời lẽ chống đối lại các nhà rận chủ cũng được coi là DLV.

-  Công việc chính của những DLV này là ngày ngày ngồi phòng máy lạnh, máy tính cấu hình cao để onl facebook. Trên đó họ sẽ vạch trần bộ mặt thật của các nhà rận chủ, họ phản biện lại những kẻ bôi nhọ lãnh tụ, xuyên tạc lịch sử. Họ công khai những mâu thuẫn tình – tiền bẩn thỉu trong các hội đoàn dân chủ. Có đôi khi họ giương những biểu ngữ “Đồng hành cùng chính phủ - bảo vệ biển Đông” làm át đi những khẩu hiệu đòi thả tự do cho Bùi Hằng. Nói cách khác thì công việc chính của các DLV là đối chọi lại các nhà rận chủ trên mặt trận truyền thông.

Cho đến nay, ngoài một bài báo duy nhất đăng trên một tờ báo điện tử duy nhất thì chưa có một bằng chứng thuyết phục nào chứng minh sự tồn tại của lực lượng này. Hiện tại DLV vẫn là một bí mật lớn làm đau đầu CIA bấy lâu nay.  Tuy nhiên mới đây blog bọ lập đã có một bài viết mang tựa đề “Tâm sự của một dư luận viên”, đây được cho là tiểu thuyết kinh dị của tác giả Loan Nguyễn  - một nhà rận chủ thứ thiệt thuộc hàng không quý cũng không hiếm.

Quy trình tuyển dụng lỏng lẻo của ban tuyên giáo đã khiến một nhà rận chủ như cô Loan có thể chui sâu vào hàng ngũ DLV bí ẩn nhất hành tinh. Trong cuốn tiểu thuyết kinh dị của mình, cô này đã tiết lộ rằng ban tuyên giáo đã vào tận trường đại học sau đó tập hợp các cô thành một nhóm nhỏ rồi đào tạo các cô trở thành DLV. Quy trình tuyển dụng này đã cho thấy thực trạng thiếu hụt nhân lực trầm trọng trong ban tuyên giáo dẫn tới việc phải cơ quan này phải quơ cả nắm người cho đủ quân số mà không màng đến năng lực hay đạo đức. Mới đây ông Châu Xuân Nguyễn cũng tiết lộ rằng ông cũng từng đến ban tuyên giáo xin ứng tuyển vào vị trí DLV nhưng rất tiếc chỉ sau một ngày thử việc, bệnh viện Trâu Quỳ đã đến tổng bộ DLV để mời ông về.

Một vụ án rùng rợn khác trong cuốn tiểu thuyết trên là việc các DLV thường sau một thời gian làm việc, muốn lên chức DLV cao cấp thì phải tự thiết lập một mạng lưới DLV cấp dưới. Đoạn này nghe có vẻ giống bán hàng đa cấp, không biết cô Loan này có dính dáng gì đến MB24 hay Thiên Ngọc Minh Uy không nhỉ ?

Cuốn tiểu thuyết kinh dị này đã được các nhà rận chủ tiêu thụ với một số lượng lớn trong một thời gian cực ngắn. Ai ai cũng tấm tắc gật gù, tự bảo với nhau rằng đây là bằng chứng đầu tiên chứng minh lực lượng DLV là có thật dù chưa có bất kỳ cá nhân nào đứng lên chịu trách nhiệm về độ tin cậy của cuốn tiểu thuyết này. Cuốn tiểu thuyết này đã tạo nên một làn sóng phản đối mạnh mẽ từ phía những người được cho là DLV. Họ nhận xét rằng đây quả là một tác phẩm kinh dị, họ mong muốn cô Loan sẽ đưa ra được những bằng chứng cụ thể hơn ví dụ như quyết định tuyển dụng, hợp đồng lao động, bảng lương, phiếu lương hoặc cái đơn giản nhất là địa chỉ cơ quan.


Hiện tại cô Loan Nguyễn đã khóa trang cá nhân khiến độc giả không thể liên lạc để xác minh độ tin cậy cuốn tiểu thuyết của cô. Hy vọng trong thời gian sắp tới, cô Loan sẽ trưng ra được những bằng chứng chứng minh lực lượng DLV là thật để thiên hạ đỡ phải bán tin bán nghi.  

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

NHỮNG TRÍ THỨC CƠ HỘI – MỐI NGUY CỦA ĐẤT NƯỚC




“Bi kịch trí thức dân tộc” là một bài viết của “trí thức” Liên Sơn đăng trên trang Bauxit Việt Nam. Tự nhận mình là một “trí thức”, ông Sơn đã mạt sát những trí thức khác “không cùng quan điểm” với mình bằng những ngôn từ kém trí thức.

Lấy nguồn từ Wikipedia, ông Sơn đã đặt những trí thức không hành nghề “dân chủ” như ông vào một lựa chọn khó khăn khi nói Trí thức là người có kiến thức sâu xa về một hay nhiều lĩnh vực hơn sự hiểu biết của mặt bằng chung của xã hội vào từng thời kỳ. Tầng lớp này có một vai trò lớn trong xã hội, họ nghiên cứu, phân tích, và chỉ trích các cuộc tranh luận cũng như các hoạt động công cộng, để gây ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội”. Và thông qua đó, “thái độ của họ có thể là ra mặt ủng hộ những dự định cải tổ hay chống chúng ở phương diện chính phủ. Giới trí thức đã tạo ra, hoặc đồng tình hoặc chỉ trích ý thức hệ."

Ông này tự cho rằng ông và các đồng nghiệp của mình là những "trí thức" thức thời đã nhận ra "hướng đi bền vững cho dân tộc nhưng quần chúng không theo". Tại sao lại như vậy ? Tại dân tộc này chỉ có các ông thông tin và thức thời, số còn lại đều ngu si, dốt nát nên không theo các ông ? Hay tại cái sự thức thời ấy chỉ mang lại lợi ích cho một số ít người nên thiên hạ không phục ?

Khi nói đến “trí thức hệ Cộng sản” và “trí thức phục vụ Cách mạng”, phải chăng ông căm thù chế độ này đến mức độ hoang tưởng ? Những người trí thức chân chính (chứ không phải “trí ngủ” như ông) dùng kiến thức chuyên môn của mình để góp phần thúc đẩy tiến bộ khoa học kỹ thuật. Họ dành thời gian và tâm huyết của mình để học tập và nghiên cứu chuyên môn. Chỉ có những “trí ngủ” như ông, như  Xuân Diện, như Quang A, như Chu Hảo mới vì lợi ích cá nhân mà dùng uy tín của mình để phục vụ cho những mưu đồ chính trị bẩn thỉu. Chế độ Cộng sản không tước đi cái tôi cá nhân của bất kỳ ai, chế độ này đề cao tính tập thể, có nghĩa là nếu bạn làm gì, bạn cũng nên đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích của cá nhân mình. Tiếc rằng những kẻ ích kỷ, chỉ biết đến bản thân như các ông sẽ không bao giờ hiểu được điều này. 

Có lẽ ông cũng thuộc dạng tâm thần chính trị, điên cuồng chống phá chê độ như Lê Thăng Long, như Huỳnh Ngọc Chênh nên đối với các ông, tất cả những ai không đi theo con đường của các ông đều là những "con cừu kêu be be" theo chế độ. Các ông không lôi kéo được họ vào con đường chính trị của mình, hay nói theo giọng của ông là không "be be" theo luận điệu của các ông, thì các ông chuyển sang mạt sát họ. Thành thực mà nói, xét về tri thức hay trí tuệ, chưa chắc các ông đã bằng người ta. Những kẻ cơ hội khôn lỏi chuyên phá hoại như các ông không đủ khả năng để “dạy” người ta phải làm thế này hay thế kia.

Đọc bài viết của ông Sơn, tôi nhớ đến một vị trí thức trẻ nào đó được ông Hoàng Hưng nhắc đến có nói “Chú có biết chỉ 4 chữ mà nói lên được tinh thần chủ yếu của cái mà ta cần thoát không ?” “Đó là bốn chữ Đền ơn đáp nghĩa”. Không biết trí thức này là trí thức nào mà mất gốc đến thế. "Đền ơn đáp nghĩa" không phải là bị níu kéo bởi quá khứ, đó là một việc hết sức nhân tính mà bất cứ nền văn hóa nào cũng phải tôn trọng. Con người ở trong xã hội là ở trong một mối quan hệ tổng hòa mà người này đều giúp ích cho nhiều người khác và ngược lại. Truyền thống "đền ơn đáp nghĩa" chính là sự kết nối giữa người với người trong xã hội. Xóa bỏ truyền thống này thì con người không còn là con người nữa. Có phải "trí thức trẻ" này định mang mấy cái lý thuyết Tây học về Việt Nam, gột rửa hết nhân tính rồi nhào nặn người Việt thành cỗ máy hay là thú vật, xóa hết quá khứ, xóa hết mối quan hệ, để trở thành những con cừu chỉ còn biết ngoan ngoãn gặm cỏ và để lũ trí thức nửa vời như các vị dẫn dắt vào chuồng. Những người như các ông và như vị “trí thức trẻ” Tây học kia mới chính là “bi kịch của dân tộc”.


Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

LÊ THĂNG LONG – KẺ TÂM THẦN CUỒNG MỸ



“Mốt” chỉ là thứ xu hướng nhất thời, “mốt” nào rồi cũng đến lúc bị “lỗi”. Nếu sau này xu hướng “theo Mỹ” bị lỗi mốt thì các nhà dân chủ xứ Việt sẽ theo ai ?

Chỉ có những kẻ nô lệ mới có tư duy lệ thuộc. Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền. Từ ngàn đời nay trước những kẻ thù mạnh hơn hàng trăm, hàng nghìn lần, nước Việt Nam không cần “theo” ai để giành độc lập. Chỉ có máu người Việt Nam mới có thể bảo vệ đất nước Việt Nam, không phải Mỹ hay bất kỳ một cường quốc nào khác.
-----------------------------------------------
Lê Thăng Long – người phát động phong trào “Con đường Việt Nam” nhằm đi tắt đón đầu những xu hướng “dân chủ” mới trên thế giới rồi “nhập khẩu” nó vào Việt Nam. Với nick name “Lincoln Lê”, Lê Thăng Long tự tin tuyên bố rằng “Chỉ cần 11 tháng để giải quyết 3 vấn đề lớn hiện nay của Việt Nam là môi trường, tham nhũng và thiếu vốn”. Bởi “tôi có tài năng cao hơn cả Lý Quang Diệu, Đặng Tiểu Bình, Putin, Minh Trị Thiên Hoàng, OBAMA,…” “Tôi là bậc hiền triết, hiền tài của dân tộc Việt Nam. Vì trách nhiệm cao cả với dân tộc Việt Nam mà tôi buộc phải phân tích và nói ra sự thật.”

Lê Thăng Long được chính những người “cùng hội cùng thuyền” đánh giá là kẻ tài năng không có nhưng rất khả năng chém gió rất siêu phàm. Ông này đã tự khẳng định vị trí “đấu tranh” của mình bằng những phát ngôn gây sốc.  Đầu tiên là việc “viết đơn xin gia nhập Đảng cộng sản Việt Nam” với mục đích “chuyển hóa Đảng. Tiếp theo là loạt bài “Thanh minh cho nước Mỹ” nhằm khẳng định sự tôn thờ nước Mỹ của mình. “Mỹ là hiệp sĩ” bởi nếu Mỹ có thừa khả năng yêu cầu Pháp rút quân khỏi Việt Nam. (1) Chỉ tại chủ tịch Hồ Chí Minh “không biết điều”, dám đi theo chủ nghĩa Mác – Lê-nin để chống lại Mỹ nên mới xảy ra cuộc chiến tranh khốc liệt làm nước Mỹ tiêu tốn hàng tỉ USD. “Nếu có sự hợp tác, can thiệp của Mỹ ủng hộ Việt Nam thì tin chắc chắn 100%, 1000% Pháp sẽ không bao giờ dám đem quân đội viễn chinh của họ tái chiếm lại Việt Nam vào năm 1946 để tạo ra diễn biến chiến tranh tàn khốc giữa Pháp và Việt Nam trong 9 năm từ năm 1946 cho đến năm 1954.” (2) Mặc dù Việt Nam kháng chiến khiến Mỹ thiệt hại nhiều tỷ USD nhưng sau này, nước Mỹ đã phóng khoáng bỏ qua chuyện đó để dỡ bỏ cấm vận và thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Mỹ hào hiệp quân tử vì “ thực tế từ năm 1930 đến nay Mỹ không hề xâm lược, đô hộ bất kỳ một quốc gia nào. Do vậy chắc chắn Mỹ không phải là quốc gia đế quốc…. Mỹ là một dân tộc rất anh hùng, bao dung, hào hiệp… Sau khi Pháp rút khỏi Việt Nam đã hoàn toàn vào năm 1954 thì Mỹ nhảy vào giúp chính quyền dân chủ miền Nam Việt Nam… Mỹ đáng kết bạn. Mỹ không đáng là kẻ thù. Biến bạn thành kẻ thù là sự vô cùng sai lầm của chủ tịch Hồ Chí Minh.” (3) Lê Thăng Long cũng không quên bày tỏ lòng biết ơn vô cùng sâu sắc của mình đến nước Mỹ “ tôi bày tỏ sự trân trọng, tri ân tới dân tộc Hoa Kỳ vì đã có nhiều cống hiến quý báu cho dân tộc Việt Nam và nhân loại từ thế kỷ 20 đến nay. Tôi xin chúc tổng thống  OBAMA, chính phủ và nhân dân Mỹ luôn nhiều sức khỏe, bình an, may mắn, thành công, hạnh phúc!” (4)

Sau khi hết lời ca ngợi “nước Mỹ vĩ đại”, Lê Thăng Long viết liền tù tì 10 bài ca ngợi “thân Mỹ là mốt”.

Bài đầu tiên nói về việc báo điện tử Tri Thức Trẻ bị phạt do đăng bài “Gái miền Tây và 3 chữ “N” nổi danh thiên hạ”. Lê Thăng Long cho rằng đáng lý ra Tri Thức Trẻ phải được thưởng vì có công chỉ ra những khiếm khuyết để các cô gái miền Tây sửa chữa. Việc xử phạt tờ báo này cho thấy Việt Nam không hề có tự do báo chí bởi “Quyền tự do báo chí cho phép phóng viên báo chí có quyền chụp hình người khác để đăng tin trong bài báo”. Nếu sau này bạn nào thấy ảnh mình trên báo với cái tít kinh khủng nào đấy thì vui lòng tìm đến Lê Thăng Long để được giải thích nhé. Ông này cũng không quên khẳng định vị thế to lớn của mình “Hiện nay Việt Nam đang rất nỗ lực hành động nhằm sớm mua được vũ khí sát thương của Mỹ. Dự kiến sớm nhất trong tháng 9/2014 Việt Nam sẽ mua được của Mỹ lô vũ khí sát thương đầu tiên. Tôi là một trong những nhà dân chủ Việt Nam thời gian qua đã rất nỗ lực âm thầm hậu thuẫn vận động hành lang để chính phủ Mỹ giúp Việt Nam nhiệt tình về vấn đề quân sự. Tôi là nhà dân chủ Việt Nam thân Mỹ. Nếu chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam xâm hại tôi vào giai đoạn này thì chắc chắn chính phủ Mỹ sẽ có những phản ứng mạnh mẽ. Có thể dẫn tới việc chính phủ Mỹ sớm thực hiện hành động chế tài nhân quyền đối với chính quyền đảng Cộng sản độc tài Việt Nam. Tôi tin chắc các quan chức của chính quyền đảng Cộng sản Việt Nam đủ khôn ngoan tối thiểu, họ biết cân nhắc trước sau để không xâm phạm tôi vào giai đoạn này”(5).

Bài tiếp theo, Lê Thăng Long tiếp tục khẳng định đi theo con đường chủ nghĩa xã hội là “cái ngu lớn nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Nếu chủ tịch Hồ Chí Minh không đi theo con đường cộng sản thì chắc chắn nước Mỹ đã dang tay ra cứu Việt Nam khỏi Pháp hồi 1945. (6) Và rằng chủ tịch Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm về những thiệt hại, mất mát mà nước Mỹ đã phải gánh chịu.
Từ “những nguồn tin đáng tin cậy”, ông này đã khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng chủ tịch Hồ Chí Minh có rất nhiều vợ và con. Chứng minh bằng cách “sớm tổ chức hội đồng giám định quốc tế độc lập để giám định ADN của chủ tịch Hồ Chí Minh. Lấy mẫu tóc, tế bào của chủ tịch Hồ Chí Minh còn lưu trữ tại lăng và mẫu tóc, tế bào của ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tất Trung hiện vẫn còn đang sống”( 7). Lê Thăng Long này cảm thấy rất hối hận vì cha mẹ mình đã tham gia kháng chiến chống Mỹ, vậy nên ông ta phải thanh minh cho nước Mỹ rằng “Mỹ không phải là đế quốc, Mỹ không phải là tư bản, Mỹ không bóc lột, Mỹ không xấu, Mỹ không xâm lược Việt Nam…. Tôi chính là một trong những người anh hùng áo vải cờ đào Nguyễn Huệ (Quang Trung) thời đại mới….Tôi có tình yêu thương lớn đối với con người tựa như là đức Phật tổ Như Lai và chúa Giê Su.(8)

Có lẽ không ai khen mình nên Lê Thăng Long phải tự khen, khen hoài không ai ý kiến, ông ta lại quay sang cảm ơn nước Mỹ nhân từ: “Từ nhiều năm qua đến nay Mỹ rất nỗ lực công khai và bí mật hỗ trợ lực lượng dân chủ Việt Nam với nhiều hình thức khác nhau. Tôi thay mặt toàn thể nhân dân và lực lượng dân chủ Việt Nam bày tỏ sự vô cùng biết ơn những sự hào hiệp, giúp đỡ quý báu đó của chính phủ cùng nhân dân Mỹ.” Tự tin khoe cá tính “Trình độ chỉ huy quân sự của tôi tin chắc siêu việt hơn tất cả mọi tướng lĩnh lừng danh trên thế giới này. Nếu có Mỹ hậu thuẫn, nếu được trở thành người lãnh đạo quân sự Việt Nam tôi sẽ đánh cho Trung Quốc đại bại nhanh chóng nếu Trung Quốc cố tình gây chiến với Việt Nam.” (9) Và đặc biệt “Dân tộc Việt Nam rất cần phải biết ơn lớn đối với dân tộc Mỹ vì họ đã chiến đấu đánh đế quốc phát xít Nhật nhằm đem lại độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam.”

Trong hầu hết các bài viết, Lê Thăng Long đều đưa vào những nhận xét hoặc tâm sự của “fan hâm mộ”. Đọc những bài viết nhận được hàng trăm like, hàng chục lượt chia sẻ cùng những cmt ca ngợi dễ khiến người ta liên tưởng đến những thánh chém như: siêu nhân một mình đánh lại hơn trăm cảnh sát – Nguyễn Lân Thắng, người đàn ông tự mọc tay Điếu Cày hay Chính vương Nguyễn Doãn Kiên. Phải chăng các nhà dân chủ xứ Việt đều bị “ảo tưởng sức mạnh” ?


Chú thích:
(1): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/thanh-minh-gi%C3%BAp-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-m%E1%BB%B9-ph%E1%BA%A7n-1/515830368560422
(2): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/thanh-minh-gi%C3%BAp-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-m%E1%BB%B9-ph%E1%BA%A7n-2/516588915151234
(3): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/thanh-minh-gi%C3%BAp-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-m%E1%BB%B9-ph%E1%BA%A7n-4/517030611773731
(4): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/thanh-minh-gi%C3%BAp-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-m%E1%BB%B9-ph%E1%BA%A7n-5/517058191770973
(5): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/nhi%E1%BB%81u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngu-d%E1%BB%91t-h%C6%A1n-g%C3%A1i-mi%E1%BB%81n-t%C3%A2y-ph%E1%BA%A7n-1/517657475044378
(6): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/nhi%E1%BB%81u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngu-d%E1%BB%91t-h%C6%A1n-g%C3%A1i-mi%E1%BB%81n-t%C3%A2y-ph%E1%BA%A7n-3/518123081664484
(7): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/nhi%E1%BB%81u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngu-d%E1%BB%91t-h%C6%A1n-g%C3%A1i-mi%E1%BB%81n-t%C3%A2y-ph%E1%BA%A7n-4/518155724994553
(8):  https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/nhi%E1%BB%81u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngu-d%E1%BB%91t-h%C6%A1n-g%C3%A1i-mi%E1%BB%81n-t%C3%A2y-ph%E1%BA%A7n-8/519314158212043
(9): https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/nhi%E1%BB%81u-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngu-d%E1%BB%91t-h%C6%A1n-g%C3%A1i-mi%E1%BB%81n-t%C3%A2y-ph%E1%BA%A7n-9/519314991545293


SỰ ĐÊ TIỆN CỦA NGUYỄN TƯỜNG THỤY



"Nhà văn" đất Bắc Nguyễn Tường Thụy là một "công thần" có công lớn trong việc thành lập "Hội nhà báo độc lập" ở tận trong Nam. Nhưng ít ai biết được lão "nhà văn" này từng ăn chặn tiền của dân oan khi còn làm ở hội bầu bí tương thân. Chính vì thế y mới phải bỏ mảnh đất màu mỡ ấy mà liều mình Nam tiến.
-----------------------------------------
Những ông/bà dân oan tham gia hội bầu bí tương thân của Nguyễn Tường Thụy thường được nhận khoản tiền “bồi dưỡng” 200.000/người/sự kiện. Thực tế là vậy nhưng khi vào sổ sách, Nguyễn Tường Thụy đã phù phép, biến khoản chi từ 200.000đ/người thành 2.000.000đ. Dù đã nhanh chóng quyết toán với hội hè, nhưng lão chưa đủ trình để qua mặt Lê Thị Công Nhân, bởi lẽ cô nàng cũng đã xài chiêu này suốt một thời gian dài. Dù biết mình bị đám con cháu chơi đểu nhưng không còn cách nào khác, Thụy đành trả lại số tiền thừa vào quỹ rồi thanh minh, 200.000 biến thành 2.000.000 là do y sơ suất…gõ thừa một chữ số 0.

Tức tối vì miếng ăn đến mồm rồi còn bị cướp, vợ chồng Nguyễn Tường Thụy lồng lộn như bò cắt tiết. Ông ta thẳng tay chụp mũ cho đồng bọn rằng: "Hiện nay an ninh đã thâm nhập được vào group này. Có thể ai đó đã cung cấp mật khẩu của mình cho an ninh vào đọc hoặc đọc có chuyện gì thì báo cho nó. Chuyện nội bộ của Hội cũng bị tiết lộ ra ngoài mặc dù không đăng vào đây. Mọi người tự suy đoán là ai mà đề phòng. Cũng may mà bọn chúng viết ngu nên mình mới biết là có gián điệp trong Hội".

Dù không nói trắng ra, nhưng Thụy cũng đã chỉ rõ phe cánh vợ chồng Nhân Quyền, Lê Hùng, Nguyễn Thị Huần làm ra chuyện này. Nhưng cái hèn của Thụy là lại đổ cho an ninh làm và úp mũ cho phe cánh đối lập kia làm "gián điệp cho an ninh". Một cách hành xử thể hiện sự đê tiện, mất não của thằng cha nát rượu, làm bồi bút cho bất cứ ai, miễn cho lão tiền.
Mặc dù ông “nhà văn” Tường Thụy chưa từng sáng tác nổi một tác phẩm nên hồn, nhưng nhờ có cái mác “trí thức” mà Thụy “xin ké” được một chân cộng tác viên cho Dân làm báo và RFA, với tài năng chém gió thành bão của mình, thu nhập của lão cũng không đến nỗi tệ. Nhưng không hiểu vì sao chỉ có mấy đồng bạc lẻ của dân oan mà lão cũng bớt xén để giờ đây đầu hai thứ tóc rồi mà vẫn còn mang tiếng…ăn tạp.

Xem thêm tại:
https://www.facebook.com/DonghanhvoiNoU/photos/pcb.1397827333771345/1397827263771352/?type=1&theater

P/s: Ảnh Nguyễn Tường Thụy bên cô con nuôi Phương Uyên.

[Hoàng Thị Nhật Lệ]

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

ĐẠI SỨ QUÁN MỸ - NÓI NGƯỜI NÊN NGHĨ ĐẾN TA


Ngày 26/8, web chính thức của đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội cho đăng thông cáo báo chí với nội dung như sau:

“Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc chính phủ Việt Nam kết án và phạt tù các nhà hoạt động gồm bà Bùi Thị Minh Hằng, bà Nguyễn Thị Thuý Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh theo thứ tự là 3 năm, 2 năm và 2,5 năm tù giam theo Điều 245, về “trật tự công cộng”. Việc các cơ quan chức năng Việt Nam sử dụng các điều luật về trật tự công cộng để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hoà là điều đáng báo động.

Việc kết án này dường như không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế. Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả vô điều kiện ba cá nhân này, cũng như các tù nhân lương tâm khác, và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ.”
---------------------------------------------------

Khoản 2, điều 19 Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị mà đại sứ quán Mỹ nhắc tới có nói.  “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tuỳ theo sự lựa chọn của họ. Và khoản 3 điều này có nói: Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để:
a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác,
b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội.

Điều này có nghĩa là mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và đều phải chịu những hạn chế nhất định. Hơn nữa Bùi Thị Minh Hằng cùng 2 bị can trên bị bắt vì tội “Gây rối trật tự công cộng”, vốn không hề liên quan đến việc “chỉ trích chính phủ” hay “bày tỏ quan điểm chính trị”. Đại sứ quán Mỹ không nên lập lờ, đánh tráo những khái niệm trên. Pháp luật là hệ thống luật pháp chung cho toàn xã hội, không có ưu tiên cũng không có ngoại lệ, kể cả các nhà hoạt động dân chủ cũng vậy. Huống chi những người như Bùi Thị Minh Hằng,  Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh không phải là những nhà hoạt động dân chủ chân chính. Họ chỉ là những cá nhân mượn danh “dân chủ” để chống phá nhà nước Việt Nam.

Cần phải nói thêm, Bùi Thị Minh Hằng là một công dân thường xuyên vi phạm pháp luật và không có dấu hiệu ăn năn, hối cải. Thị là một trong những “nhà dân chủ” có bề dày thành tích tù tội.

- Vào năm 1993: Mặc dù đã tái hôn nhưng Bùi Hằng vẫn có quan hệ bất chính với một người đàn  khác đang có vợ con, thị vi phạm chế độ hôn nhân 1 vợ 1 chồng, và bị TAND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu xử phạt 9 tháng tù treo, 12 tháng thử thách.

- Ngày 29/11/1996, Bùi Hàng bị CA tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu khởi tố vụ án Hình sự về tội cưỡng đoạt tài sản. Thời gian bị bắt, thị tỏ ra thành khẩn, do đó ngày 19/3/1997 Bùi Hằng chỉ bị tòa xử phạt hành chính 400.000 đồng về hành vi cưỡng đoạt tài sản và được đình chỉ điều tra vụ án hình sự.

- Năm 2009, vì không thể chịu nổi những hành vi ngang ngược của Bùi Thị Minh Hằng, bà Phạm Thị Hoán – mẹ đẻ của Hằng đã làm đơn tố cáo nhờ cơ quan chức năng can thiệp.

- Ngày 2/8/2011 Bùi Hằng có mặt tại phiên tòa xét xử phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ. Tại đây, thị đã gào thét hỗn loạn, kích động một số người gây mất trật tự công cộng làm ảnh hưởng đến việc xét xử. Mặc dù đã được nhắc nhở nhiều lần nhưng vẫn cố tình vi phạm với thái độ hung hăng, mạt sát, thóa mạ cán bộ cơ quan chức năng. Các lực lượng làm nhiệm vụ đã buộc phải đưa Hằng về trụ sở CA quận Hoàn Kiếm, lập biên bản, ghi lời khai, ra quyết định xử phạt hành chính với hình thức cảnh cáo về hành vi gây rối trật tự ở nơi công cộng.

- Ngày 18/8/2011, UBND TP Hà Nội đã có Thông báo về công tác đảm bảo an ninh trật tự, yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, tập trung đông người trái pháp luật trên địa bàn thành phố, nhưng ngày 21/8/2011, Bùi Thị Minh Hằng vẫn tiếp tục cùng một số người tụ tập quậy tưng bừng gây mất trật tự công cộng tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ. Mặc dù, được lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo ANTT kiên trì tuyên truyền, giải thích, thuyết phục và vận động, nhưng Bùi Thị Minh Hằng cố tình vi phạm, buộc lực lượng công an phải cưỡng chế đưa về Đồn công an số 1 Mỹ Đình, sau đó chuyển tới công an quận Hoàn Kiếm lập hồ sơ, ra quyết định xử lý hành chính theo điều 7, Nghị định 73/CP.

- Ngày 16/10/2011, Bùi Thị Minh Hằng cùng 17 người khác tụ tập trước cổng Đền Ngọc Sơn - Hoàn Kiếm, có hành vi phát tán khẩu hiệu gây mất trật tự công cộng. Lực lượng làm nhiệm vụ đã vận động họ dừng ngay các hành vi trên nhưng Hằng không chấp hành. Khi bị xử lý, Hằng đã la hét, lăn ra vỉa hè ăn vạ, chửi bới, lăng mạ lực lượng làm nhiệm vụ…

- Cuối năm 2011, Bùi Hằng liên tục có những hành vi gây rối trật tự công cộng quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm. Sau mỗi lần vi phạm, Hằng đều được tuyên truyền, vận động, giáo dục nhiều lần. Tuy nhiên, thị vẫn ngoan cố thách thức chính quyền, bất chấp pháp luật, liên tục có hành vi gây rối trật tự công cộng. Ngày 27/10/2011, Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm đã đề nghị Hội đồng tư vấn thành phố đưa Bùi Thị Minh Hằng đi cơ sở giáo dục, thời hạn 24 tháng. Ngày 1/11/2011, Hội đồng tư vấn thành phố đã có báo cáo đề nghị UBND TP Hà Nội ra Quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục đối với Bùi Thị Minh Hằng. Ngày 8/11/2011, UBND thành phố có Quyết định số 5225/QĐ-UBND về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng. Trong trại, thay vì tu tâm dưỡng tính thì thị luôn là một trại viên “bất hảo”. Một trại viên cùng buồng với nữ trại viên này cho biết: ''Chúng em vào đây không ít thì nhiều đều là người vi phạm pháp luật. Ai cũng ý thức được tội lỗi của mình để cải tạo thật tốt, mong sớm được về với gia đình. Song với chị Hằng (Bùi Thị Minh Hằng) lại khác. Từ lúc vào trại đến bây giờ, chị ấy luôn gây chuyện, không chấp hành nội quy của trại. Em tuy ít học thật, song em thấy rằng, cách hành xử của chị Hằng đã khiến chúng em không thể tôn trọng''.

- Sáng ngày 11/2/2014, Bùi Thị Minh Hằng cùng 20 người khác đi trên 10 chiếc xe mô tô về huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Khi đi trên đường, đoàn mô tô xe máy này đi hàng đôi, hàng ba nên đã bị Tổ công tác CSGT đang tuần tra kiểm soát ra hiệu dừng lại để kiểm tra. Không những không chấp hành hiệu lệnh của người thi hành công vụ, Bùi Thị Minh Hằng cùng đoàn người này còn thóa mạ, tấn công tổ công tác làm ách tắc giao thông trong nhiều giờ. Công an huyện Lấp Vò đã ra quyết định khởi tố vụ án và khởi tố 3 bị can cầm đầu gồm Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh. Nhóm bị can này bị khởi tố về 2 tội danh “Gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 và “Chống người thi hành công vụ” theo Điều 257 Bộ luật Hình sự.

Các hành vi vi phạm pháp luật của Bùi Hằng đều thuộc diện có tổ chức, phạm tội nhiều lần, xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội, Gây cản trở giao thông nghiêm trọng, làm đình trệ hoạt động công cộng, chống người thi hành công vụ và đặc biệt là TÁI PHẠM NGUY HIỂM. Chính vì vậy việc chính phủ Việt Nam bắt giam Bùi Thị Minh Hằng là hoàn toàn hợp lý. Việc đại sứ quán Mỹ không có cơ sở để cho rằng việc chính phủ Việt Nam kết án 3 cá nhân này là “không phù hợp với quyền tự do ngôn luận”.

Hơn nữa, đại sứ quán Mỹ nên tự nhìn lại chính mình trước khi chỉ trích Việt Nam về các vấn đề nhân quyền. Những vết đen như tù nhân bị hành hạ như thời trung cổ ở nhà tù Goan-ta-na-mô hay việc cơ quan An ninh quốc gia Mỹ (NSA) đã thực hiện hơn 61.000 vụ đánh cắp thông tin trên toàn cầu thu giữ một lượng lớn dữ liệu điện thoại và Internet, thậm chí là cài thiết bị, phương tiện vào các văn phòng, đột nhập vào hệ thống máy tính nội bộ của EU để nghe lén, do thám, thu thập tin tức tình báo, đánh cắp thông tin trên toàn cầu còn khiến người khác phải “quan ngại” hơn rất nhiều. Vì vậy có lẽ đại sứ quán Mỹ nên để dành sự “quan tâm” của mình cho những vấn ở Mỹ thì hơn.

P/s: Ở Mỹ, nếu Bùi Hằng dám chống đối người thi hành công vụ thì có lẽ thị đã nhận được 2 viên vào đầu như cậu thanh niên da màu Michael Brown.

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA XƯA VÀ NAY



Việt Nam Cộng Hòa – hay còn được gọi là Ngụy quyền Sài Gòn – đứa con rơi của nước Mỹ. Dù họ đã theo chân ông chủ sang Mỹ đã gần 40 năm nay nhưng tâm can họ vẫn đau đáu nhìn về Việt Nam. Những người Mỹ gốc Việt này luôn tự hào về cái gọi là quân lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH). Họ có một niềm tin bất diệt rằng đội quân này rất mạnh và một ngày nào đó, họ sẽ về “giải phóng” quê hương. Vậy quân lực VNCH mạnh tới cỡ nào mà có thể khiến những con người sống nửa đời ở “thế giới tự do” tin tưởng đến vậy ?

"VNCH mạnh lắm, mạnh từ trước đến giờ."

NGÀY XƯA

Khi nước Mỹ còn chi tiền, chi bạc, VNCH được mệnh danh là quân đội lớn thứ 4 thế giới với kinh phí 3 tỷ USD/năm. Quân lực VNCH rất “mạnh” bởi:
- Là một đội quân hoàn toàn bị lệ thuộc vào viện trợ từ Mỹ - "Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng ta nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng ta sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập!", "Mỹ còn viện trợ, thì chúng ta còn chống cộng" – Trích lời “tổng thống Thiệu”.

- Là một đội quân cướp của dân thì giỏi nhưng nghe tới Việt cộng thì run. Trong những đợt hành quân, nhân dân miền Nam được các anh lính QLVNCH tặng cho những vụ cướp bóc, đánh đập, dĩ nhiên là có khuyến mãi thêm khoản hiếp dâm khi có gái đẹp. Trước khi cướp, chỉ cần tên đầu sỏ vụ cướp đọc câu thần chú “Nuôi gà, nuôi heo làm gì, cho Cộng Sản à, bắt hết” hay “Nhà mày chứa chấp Cộng Sản, quân đâu, bắt hết gà chó, coi chừng nó tiếp tế cho Cộng Sản” thế là các “chiến lợi phẩm” liền thuộc về những người lính anh hùng vì dân vì nước một cách hợp pháp. Thoạt nghe cứ tưởng đâu là những tên thổ phỉ, khi nhìn kỹ mới biết họ là những tên thổ phỉ thật.

- Là một đội quân được trang bị tận răng, Mỹ cho họ đủ thứ, nhưng cái họ thiếu là sự dũng cảm và cái này thì không ai có thể cho họ.

- Là một quân đội mà sĩ quan thì lãng mạn, trăng hoa như lãng tử trong phim Tàu. Quân lính thì hào hoa phong nhã, theo kiểu “anh hùng xông pha tiền tuyến để lại tình em gái nơi quê nhà ngày đêm chờ ngóng”. Quân lính nhập ngũ vì mơ tới viễn cảnh người lính quốc gia lãng mạn hào hoa, hoặc đơn giản chỉ vì rãnh, không có gì làm nên gia nhập quân đội chơi, không thích đi lính nữa thì đào ngũ, họ hoàn toàn không có tư tưởng rõ ràng.

- Là một đội quân thất bại theo nhiều kiểu nhục nhã nhất trong lịch sử nhân loại, khi thua trận tướng tá liên mồm bảo lính rằng “tử thủ, tử thủ”, rằng “chính nghĩa quốc gia” v.v… và sau đó tướng tá cao bay xa chạy bằng nhiều phương tiện khác nhau. Tướng tá đã thế, quân lính còn bạo hơn, khi quân giải phóng tràn vào miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh. Chỉ trong vòng 55 ngày, từ binh sĩ quân lực VNCH đã thực thi kế hoạch “trần truồng hóa quân đội” theo tiếng gọi của quả gan một cách nhanh chóng.

- Và QLVNCH cũng là đội quân duy nhất năm nào cũng tổ chức duyệt “ăn mừng” ngày “quốc vong”.

KHÁNG CHIẾN

Thất bại thảm hại trước những kẻ “rừng rú” chỉ biết “ăn hang ở lỗ”, các vị tướng tá quân lực VNCH kéo nhau đến “chân trời tự do” cách Việt Nam nửa vòng trái đất. Ở đấy các vị lập nên những hội đoàn chống Cộng hòng tự lừa mình, lừa người. Trong những năm 1980, “Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam” của phó đề đốc hải quân VNCH Hoàng Cơ Minh sau khi “quyên góp” được một số tiền kha khá từ bà con kiều bào đã về thuê một mảnh rừng ở gần biên giới Thái - Lào để thành lập căn cứ “kháng chiến”. 2 năm sau Việt Tân được sinh ra trong một lán trại tồi tàn. Mấy năm sau nữa, hắn mò vào trại tị nạn tuyển mộ được 200 “nghĩa quân” đem về trại huấn luyện. Sau khi bỏ ít tiền thuê hơn 100 dân địa phương về quay phim, chụp ảnh, hắn làm cộng đồng chống cộng nức nở hy vọng về ngày “hồi hương”. Nhưng sau 2 lần “đông tiến”, quân không còn mà tướng cũng chết. Những lãnh đạo sau này của Việt Tân đã ém nhẹm chuyện Hoàng Cơ Minh đã chết hòng kiếm thêm tiền từ đồng bào hải ngoại.

NGÀY NAY

Sau khi nước Mỹ giương cao ngọn cờ “chống khủng bố”, Việt Tân liền chuyển hướng phong trào hoạt động từ bạo động sang “đấu tranh bất bạo động” bằng các biện pháp như xúi giục, kích động, biểu tình.
Ở nước ngoài, cứ dăm bửa nửa tháng, các vị ấy lại có một cuộc biểu tình, lúc thì biểu tình vì Mỹ xác lập quan hệ làm ăn với Việt Nam, lúc thì phản đối việc nguyên thủ Việt Nam sang thăm Mỹ, lúc lại biểu tình để phản đối những người phản đối mình…. Thôi thì đủ các kiểu. Đã thế hàng năm cứ đến ngày 30/04 – ngày “vong quốc”, họ lại tổ chức duyệt binh, với kèn trống, với áo rằn ri, với xe jeep, với cả súng nhựa, đạn nhựa để “ăn mừng”. Thật kỳ cục, khi xưa có súng thật thì họ vứt đi để rồi qua Mỹ chơi súng nhựa. Họ mặc trên người những bộ đồ si đa mua ngoài chợ, lăn qua, lăn lại như diễn hài ngoài phố, phải chăng họ đang cố gắng hồi tưởng lại những năm tháng “hào hùng” để cố quên đi nỗi nhục phải tụt quần chạy trốn. “Tuy họ mặc vào bộ quần áo lính si đa đeo cây súng nhựa nhưng có vẻ như họ rất hãnh diện. Hình như cây súng nhựa cũng phần nào củng cố làm ấm cho lá gan của họ, và cũng không ít kẻ nghĩ rằng bên kia đại dương, bọn CSVN đang nhìn họ với cặp mắt kiêng nể dè chừng, và họ tin rằng cuộc biểu dương đi tới đi lui là bức thông điệp gửi CSVN nhắc nhở cho bọn CSVN biết rằng cái quân đội cộng hòa vẫn còn đây , tuy không uýnh lại tụi mày nhưng vẫn còn dư sức đi tới đi lui khiêu khích chọc quê chúng mày cho bõ ghét. Thế rồi họ ru ngủ nhau tâng bốc nhau, xưng tụng nhau rồi cùng nhau hội họp phán đoán xem …. ngày cộng sản nó quy tiên như thế nào” – Trích lời facebook Hoàng Trung.

Ở nước ngoài là vậy, trong nước, những “đứa con của cờ vàng” dù không có tý teo gì dính dáng đến VNCH những cũng “yêu nước” lắm. Họ rất chăm chỉ đi biểu tình, đến các đại sứ quán cầu cạnh hay sang nước ngoài vận động nọ chai. Túm lại là lực lượng của họ “mạnh” lắm, “mạnh” từ trước tới giờ rồi. Thế nên một ngày nào đó, một năm nào đó, nếu không phải là 2013 hay 2014 thì đích thị là 2015 cộng sản sẽ sụp đổ và VNCH sẽ được “hồi hương”.

[Hoàng Thị Nhật Lệ]

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

“DÂN CHỦ” VIỆT CHƠI TRÒ “KHÔNG BÁN NƯỚC”



“Không bán nước” là một ý tưởng được ông chủ Dân làm báo Vũ Đông Hà “nhập khẩu” từ Zinbabwe với kỳ vọng sẽ thổi một luồng gió mới lạ vào làng “dân chủ” Việt đang đầy oán khí của những scandal tiền – tình bị phanh phui. Kế hoạch nghe có vẻ hoành tráng nhưng lại chết yểu ngay khi mới khai sinh. Bởi lẽ “Việt Nam hiếm BÒ vô cùng và các anh chị dân chủ xứ Việt sang chảnh lắm, không chịu chơi trò NÔNG DÂN đâu.”

Với tài năng của mình, Vũ Đông Hà đã vẽ lên một dự án như mơ khiến không ít người ảo tưởng vào một tương lai tươi sáng cho làng dân chủ Việt. Các nhà dân chủ ào ạt hưởng ứng, trong Nam thì có Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chủ trò, ngoài Bắc thì có Phạm Thanh Nghiên cùng đám Bình Nhì, Bạch Hồng Quyền, Trương Văn Dũng, “Ngủ Chưa say”. Dự án này cũng được PR khá rầm rộ trên Dân làm báo và các trang tin của Mạng lưới blogger Việt Nam như một ý tưởng sáng tạo, thể hiện được mục tiêu “phản kháng”, “tố cáo” mà không gặp phải sự sách nhiễu từ chính quyền. Thậm chí đài Đáp lời sông núi của Việt Tân còn cất công làm hẳn một phóng sự mang tên “SINH VIÊN HÀ NỘI HƯỞNG ỨNG PHONG TRÀO "KHÔNG BÁN NƯỚC" vì có Ngủ Chưa Say là sinh viên duy nhất tham gia trò chơi này, phỏng vấn Trương Văn Dũng - được lăng xê là người phát động phong trào này.

Nghe thì hoánh trán chứ thực chất “KHÔNG BÁN NƯỚC” chỉ là trò chơi được ông chủ Dân làm báo Vũ Đông Hà vay mượn, chắp vá từ những hoạt động của “Cuộc cách mạng của Sợ Hãi” của Phong trào phản kháng Thay đổi Dân chủ của Zimbabwe bằng việc truyền thông điệp qua việc sáng tạo ra các trò chơi hấp dẫn thu hút giới trẻ, dân chúng tham gia nhằm chế giễu chính quyền và phía chính quyền bất lực, không thể xử lý được kẻ làm trò, tạo hiệu ứng vè một “phong trào phản kháng rộng khắp” với “lực lượng rộng khắp” khiến chính quyền “ không còn có thể biết đích xác ai là những người khởi xướng, bắt nguồn từ đâu, chỉ hiện hữu những người hưởng ứng, bắt chước”. Mục tiêu dự án được Vũ Đông Hà khai thác ở đây là “Chiến lược gầy dựng SỐ ĐÔNG nhân sự cho phong trào với chiến thuật là tạo sự tham gia xây dựng biểu tượng cùng phương thức là trò chơi tinh nghịch nhằm thu hút giới trẻ.”

Thực tế bao giờ cũng khác xa với kế hoạch, dù được kỳ vọng sẽ tạo nên một cuộc cách mạng mới ở Việt Nam nhưng cũng như các dự án “tầm cỡ” khác, trò chơi này chỉ là cái cớ để người ta lại được giải ngân ngân sách. Từ Hà Nội, Hải Phòng cho đến Nha Trang, thành phố Hồ Chí Minh, mỗi một lần tổ chức chỉ có vài anh chị kéo nhau ra công viên diễn vài trò để quay phim, chụp ảnh rồi lại kéo nhau. Khi quảng cáo rầm rộ là thế, ấy thế mà khi vào thực tiễn đến nửa tấm hình tìm cũng không có. Càng ngày sự bế tắc càng bộc lộ, Mạng lưới blogger Việt Nam đã sớm được khai tử khi “mối tình” giữa hai ông chủ chính là Trịnh Hội và Vũ Đông Hà tan vỡ. Phía Trịnh Hội, Đoan Trang gần như vứt bỏ đứa con Mạng lưới blogger Việt Nam cho Vũ Đông Hà muốn làm gì thì làm, khi nào cần dùng tên bổ sung cho “các tổ chức Xã hội dân sự” thì mới hỏi đến. Ngoài Nguyễn Chí Đức công khai rút tên khỏi Mạng lưới blogger Việt Nam thì phần lớn các thành phần khác xem ra đều đã rút lui trong im lặng. Thành phần chủ chốt, có tí tư duy của Mạng lưới blogger Việt Nam là Mẹ Nấm Gấu và vợ chồng Paoblo Thành Nguyễn đã bị dính vố thê thảm sau dự án “Stop police killing civilians”, và xem ra thành phần được Vũ Đông Hà o bế này không được lòng các zận chủ khác, thậm chí còn bị tố cáo phe cánh, tiêu diệt đồng bọn, đâm sau lưng chiến sỹ.


Thất bại là vậy, thê thảm là vậy nhưng đã thành “phong cách” nên Việt Tân vẫn cứ đều đặn cho là lò các dự án, hội nhóm tầm cỡ “cuộc tế”. Các dự án này thành công hay thất bại không quan trọng, cái chính là có cái danh để sau này tiện mang ra nước ngoài khoe khoang. Thế mới có chuyện cuộc họp của các tổ chức Xã hội dân sự Việt nam ở nhà thờ Kỳ Đồng chỉ là một cái bàn tròn với vài mống người tham gia mà chi chít bảng tên các “tổ chức XHDS”, đại diện và thành viên mỗi tổ chức cho chỉ cần 1 người là…ĐỦ! Từ những “bàn tròn” này, các dự án “tầm cỡ” cứ lần lượt ra đời nhưng “dự án” phải kiếm được tiền thì mới có người tham gia. Chắc “KHÔNG BÁN NƯỚC” không có tiền nên chẳng nhà dân chủ nào tham gia.