Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Trả lời thư “Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên”


HỘI NHỮNG NGƯỜI PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258
Trả lời thư “Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên”

Vừa qua chúng tôi VÔ TÌNH đọc được thư Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên” ký tên 20 thành viên của nhóm “Tuyên bố 258” trên một số blog, facebook phía bên các bạn nhóm “Tuyên bố 258”. Cũng vì chúng tôi không trực tiếp được các bạn gửi đến trang blog/facebook của HỘI nên băn khoăn, liệu đây có phải lời mời chân thành không hay là chiêu trò quen thuộc như kiểu bạn Phạm Thanh Nghiên gửi thư cho Võ Khánh Linh nhưng block, không cho bạn Võ Khánh Linh vào gửi thư trả lời, cũng như giả vờ không biết thư trả lời được Võ Khánh Linh “gửi gắm” trên FB bạn Mẹ Nấm Gấu, rồi tự sướng trên Facebook nhà mình vì đối phương không dám “đối thoại”?

Nhưng xét trong thời đại công nghệ thông tin, những chiêu trò, thủ thuật trẻ con đó chẳng đáng đếm xỉa. Khi thư mời đã đăng công khai trên Facebook của các bạn thì chúng tôi cũng nên có tiếng nói và mong rằng thư này sẽ được HIỆN trên Facebook của 20 người ký tên và trang Dân Làm Báo (nơi mà chúng tôi thấy cập nhật khá đầy đủ, sớm nhất những bài viết liên quan đến nhóm Tuyên bố 258” nhưng chưa từng xuất hiện bài viết nào của thành viên HỘI chúng tôi)?

HỘI NHỮNG NGƯỜI PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258 chính thức KHÔNG THỂ và thấy KHÔNG CẦN THIẾT thực hiện lời mời “Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên” vì những lý do chúng tôi đưa ra sau đây.

Chúng tôi thấy KHÔNG CẦN THIẾT là:
Thứ nhất, lý do và cơ sở để chúng tôi phản bác Tuyên bố 258 đã được chúng tôi nêu rất rõ ràng, rành mạch trong các bản sau:


Trong đó chúng tôi đã khẳng định Điều 258 Bộ luật Hình sự là đúng đắn, cần thiết để bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của Nhà nước, cộng đồng, tổ chức và các cá nhân trong xã hội, là sự bảo vệ lợi ích của đa số trước thiểu số, cá nhân có hành vi “lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Điều luật này phù hợp với tinh thần Điều 29 Tuyên ngôn quốc tế về Nhân quyền và các Điều 18,19, 20 trong Công ước quốc tế về Quyền Dân sự và Quyền Chính trị. Điều luật này là sự cần thiết để bảo vệ sự an toàn công cộng, trật tự, sức khỏe, hay đạo đức hay quyền căn bản và tự do của người khác. Quan trọng nhất điều luật này được Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam thông qua, thể hiện ý chí và nguyện vọng của đại đa số nhân dân Việt Nam, chỉ được thay thế và sửa chữa bởi Quốc Hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam chứ không một thế lực nào, quốc gia nào hay cơ chế nào có thể can thiệp, chi phối quyền lực của cơ quan đại diện nhân dân Việt Nam này.

Chúng tôi chứng minh rất rõ rằng hành động của nhóm Tuyên bố 258 tiếp xúc với Văn phòng Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (OHCHR), các đại sứ quán Mỹ, Thụy Điển, Australia, Đức, Phái đoàn EU và G4, cùng nhiều tổ chức quốc tế về nhân quyền và truyền thông để vận động họ gây sức ép Nhà nước Việt Nam (không đúng chủ thể) hủy bỏ Điều 258 BLHS là cách thức YÊU NƯỚC CỦA TRẦN ÍCH TẮC, thậm chí nhiều người đã chứng minh và phê phán nặng nề hơn là “cõng rắn cán gà nhà”, “rước voi về giày mả tổ”…

Thứ hai, các bạn Tuyên bố 258 cho rằng “Những hoạt động vận động này đã được sự đồng tình và hưởng ứng của nhiều công dân Việt Nam. Sự quan tâm cao của quốc tế và việc các cơ quan, đại sứ quán, tổ chức đã gặp và nhận Tuyên bố 258 là một minh chứng cụ thể.” thì chúng tôi đã chứng minh cho các bạn thấy, trong 20 ngày, bản PHẢN BÁC Tuyên bố 258 đã thu được 657 chữ ký hợp lệ (trong số gần 1000 chữ ký) và chúng tôi đã hình thành được Cộng đồng HỘI NHỮNG NGƯỜI PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258 với những thành viên nhiệt huyết, trẻ trung.

Thứ ba, các thành viên sáng lập, thành viên tích cực của HỘI chúng tôi đã công khai đối thoại, tranh luận, trả lời các bài viết, thậm trí cả đài RFA kể cả trong các tình huống phía các bạn không thực sự cởi mở, dân chủ, tôn trọng chút nào, nếu không muốn nói rằng bì ổi, vô liêm sỉ như thành viên nhóm Tuyên bố 258 Nguyễn Lân Thắng (và khá nhiều thành viên Tuyên bố 258 đã công khai ủng hộ cách thức hành xử của thành viên Nguyễn Lân Thắng), đơm đặt như Đoan Trang và mạng nặng sự hằn học, sỉ nhục của trình độ văn hóa, nhận thức thấp kém như Phạm Thanh Nghiên… Chúng tôi thấy cảnh cửa “đối thoại trên tình thần dân chủ đa nguyên” quá hẹp, cùng lắm mới chỉ dừng ở khẩu hiệu các bạn đưa ra mà ít có khả năng trở thành hiện thực.

Chúng tôi thấy KHÔNG THỂ đối thoại được với các bạn nhóm Tuyên bố 258 vì:

Thứ nhất, các tác giả Vũ Hợp Lân, Vũ Văn Tính thuộc báo Nhân Dân là nơi chúng tôi không có quan hệ, không biết và không đủ khả năng yêu cầu. Nhà phê bình văn học Đông La không phải là thành viên của HỘI, bác Đông La từ chối ký tên vào bản Phản bác Tuyên bố 258 vì cho rằng KHÔNG ĐÁNG. Bởi vậy chúng tôi không thể NGANG HÀNG mà THẢO LUẬN hay ĐỒNG Ý được với các tác giả trên “về thời gian, địa điểm và những nguyên tắc điều hành thảo luận” với các bạn được. Chúng tôi rất lấy làm tiếc về HY VỌNG KHÔNG THỂ CÓ này.

Thứ hai, từ lý do căn bản nêu trên nên các bước 2,3,4 được các bạn VẼ ra như “Báo Nhân Dân, nơi đã đăng bài viết của ông Vũ Hợp Lân và cũng là "Tiếng nói của Đảng, Nhà nước và Nhân Dân Việt Nam" như đã xưng danh dưới nhãn hiệu của báo, tham dự và đưa thông tin trung thực”, “Các cơ quan truyền thông của Đảng Cộng sản và Nhà nước đồng đăng tảiTuyên bố 258 và Phản bác Tuyên bố 258 để nhân dân được biết và có một cái nhìn khách quan” hay “ Bất kể ai quan tâm đều có thể đến tham dự, tự do ghi hình buổi tranh luận và công bố trên mạng truyền thông xã hội” xem ra quá HÃO HUYỀN với chúng tôi và các bạn.

Thứ ba, chúng tôi đánh giá cao và nhận thấy việc báo Nhân dân, Công an nhân dân, Phụ nữ today hay báo Văn nghệ TP Hồ Chí Minh đã đưa tin, phản ảnh, bình luận về hoạt động, lập luận tranh luận và phản bác của 2 nhóm Tuyên bố 258 và Phản bác Tuyên bố 258 là sự quan tâm của báo chí với dư luận xã hội, mặc dù 2 nhóm chúng ta mới chỉ chiếm số lượng rất khiêm tốn trong hàng triệu triệu blogger/facebooker đang sinh hoạt trên mạng xã hội. Thông thường mà thấy những báo lớn, có uy tín, ảnh hưởng trong xã hội đó chỉ quan tâm đến những vấn đề bức xúc, cấp thiết của đa số nhân dân hay cộng đồng, độc giả của họ, nhưng việc làm này đã chứng tỏ các báo trên thực sự đi sâu sát với thực tiễn cuộc sống, quan tâm hơn đến nhu cầu THIỂU SỐ. Bởi vậy chúng tôi thấy các bạn đưa ra các YÊU CẦU khủng như trên là điều kiện để ĐỐI THOẠI xem như làm khó với chúng tôi, là sự BẤT KHẢ THI. Yêu cầu một trong số các báo trên đã là khó khăn, các bạn còn TƯỞNG TƯỢNG đến cả hệ thống báo chí ĐỒNG ĐĂNG TẢI Tuyên bố 258 và Phản bác Tuyên bố 258, chúng tôi nghĩ chắc chỉ có Tổng thống Obama quên đi hiện trạng nước Mỹ hiên nay sang thăm Việt Nam thời điểm nay may chăng có được ĐẶC ÂN đó.

Tóm lại, chúng tôi nhận thấy lời mời của các bạn là KHÔNG KHẢ THI, có vẻ như nhằm TRÌNH DIỄN là chính. Bởi vậy những mục tiêu như hướng tới “ tinh thần "nhân dân làm chủ" và mỗi công dân đều có quyền lên tiếng về mọi vấn đề liên quan đến đất nước; trong ước muốn xây dựng nền tảng cho một xã hội thực sự dân chủ và đa nguyên ” được tạo dựng, thể hiện trên những nền tảng THIẾU CHÂN THÀNH, THIẾU TÍNH XÂY DỰNG như thế thật đáng lo ngại.

Điều đáng lưu ý nữa là trong danh sách các bạn ký tên, các bạn hiện đang sống ở TP Hồ Chí Minh như Nguyễn Hoàng Vi, Trịnh Kim Tiến, Nguyễn Sỹ Hoàng, Nguyễn Hồ Nhật Thành, Châu Văn Thi dùng địa danh “Sài Gòn”. Nếu nói các bạn QUÊN tên địa danh là sự xúc phạm, nhưng ít nhất là các bạn đã thể hiện sự thiếu TÔN TRỌNG TỐI THIỂU trong đề nghị gửi đến chúng tôi và các cơ quan truyền thông, nếu nói nặng nề hơn là sự hoài vọng của các bạn về một chính thể đã CHẾT vì sự PHI NGHĨA, PHẢN BỘI DÂN TỘC của nó đã được chứng minh bằng LỊCH SỬ cha anh ta

Dù đưa ra các lý do nêu trên, những HỘI chúng tôi vẫn sẵn sàng trả lời, đối thoại, tranh luận bất cứ vấn đề gì phía các bạn nêu ra trên tinh thần TÔN TRỌNG lẫn nhau và thể hiện mong muốn đối thoại thực sự. Chúng tôi cũng xin lỗi cho việc trả lời chậm chễ vì lý do đã nêu trên (không được các bạn gửi trực tiếp dù rằng chúng tôi có địa chỉ email, blog, facebook công khai) và mới đây thôi admin Hương Lan Le của chúng tôi liên tục bị report tài khoản facebook vì chiêu trò rất hạ cấp nào đó.

HỘI NHỮNG NGƯỜI PHẢN BÁC TUYÊN BỐ 258
Địa chỉ thư điện tử: Phanbactuyenbo258@gmail.com

THÔNG BÁO VỀ LỄ TANG ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP



Theo thông báo của Văn phòng Ban chấp hành Trung ương Đảng ngày 5/10/2013, Tang lễ Đại tướng Võ Nguyên Giáp được tổ chức trọng thể theo nghi thức Quốc tang.

Thông báo ghi rõ: "Linh cữu đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp quàn tại Nhà tang lễ quốc gia số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội.

Lễ viếng đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp được tổ chức tại Nhà tang lễ quốc gia số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội, bắt đầu từ 7 giờ 30 phút ngày 12/10/2013.

Lễ truy điệu trọng thể đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp được tổ chức tại Nhà tang lễ quốc gia số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội, bắt đầu từ 7 giờ ngày 13/10/2013.

Thể theo ý nguyện của cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nguyện vọng của gia đình, lễ an táng đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp được tổ chức cùng ngày tại quê nhà (tỉnh Quảng Bình).


Trong hai ngày tang lễ đồng chí Đại tướng Võ Nguyên Giáp (ngày 12 và ngày 13/10/2013), các công sở, các nơi công cộng treo cờ rủ và ngừng hoạt động vui chơi giải trí


[Hoàng Thị Nhật Lệ]

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP


Tư tưởng quân sự "Chiến tranh nhân dân" của Đại tướng Võ Nguyên Giáp" kế thừa quan điểm quân sự Hồ Chí Minh, tinh hoa nghệ thuật đánh giặc của tổ tiên, tri thức quân sự thế giới, lý luận quân sự Mác-Lênin và được đúc rút từ kinh nghiệm cá nhân được liên tục cập nhật trong nhiều cuộc chiến tranh mà nổi bật là chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ.

TIỂU SỬ ĐẠI TƯỚNG

Võ Nguyên Giáp (sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911[1], mất ngày 4 tháng 10 năm 2013) là một nhà chỉ huy quân sự và nhà hoạt động chính trị Việt Nam. Là Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông chỉ huy chính trongChiến tranh Đông Dương (1946–1954) và chiến tranh Việt Nam (1960–1975).Ông cũng trực tiếp hoặc tham gia chỉ huy nhiều chiến dịch quan trọng như Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, Trận Điện Biên Phủ (1954), Chiến dịch Tết Mậu Thân (1968), Chiến dịch năm 1972, Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ông là nhà chỉ huy quân sự nổi bật nhất bên cạnh Hồ Chí Minh trong suốt cuộc chiến và lãnh đạo nhiều chiến dịch lớn cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Xuất thân là một giáo viên dạy sử, nhà báo, ông trở thành một chính trị gia và tướng lĩnh quân sự nổi bật trong lịch sử Việt Nam với các chức vụ Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam.Võ Nguyên Giáp sinh ở làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình nhà nho, con của ông Võ Quang Nghiêm (Võ Nguyên Thân), một nhà nho đức độ và mẹ là bà Nguyễn Thị Kiên.

Về họ ngoại, ông ngoại Võ Nguyên Giáp quê ở tận Mỹ Đức, đầu nguồn sông Cẩm Ly, một vùng sơn cước, dưới dãy Trường Sơn; từng tham gia Phong trào Văn thân-Cần Vương, làm đến chức Đề đốc coi đại đồn tiền vệ, sau bị quân Pháp bắt, tra tấn dã man, nhưng một mực trung thành, không một lời khai báo. Về họ nội, Võ Nguyên Giáp sinh trưởng trong một dòng họ lớn, có tiếng tăm tại làng An Xá.

Thân phụ ông, Võ Quang Nghiêm, là một nho sinh thi cử bất thành về nhà làm hương sư và thầy thuốc Đông y trong làng. Gia đình Võ Nguyên Giáp có 7 anh chị em, nhưng người anh cả và chị cả mất sớm nên còn lại năm, 3 người con gái và 2 người con trai là Võ Nguyên Giáp và Võ Thuần Nho, sau này là Thứ trưởng Bộ Giáo dục. Gia đình cụ Nghiêm thuộc diện nghèo trong làng, quanh năm phải vay nợ nặng lãi của các nhà giàu như nhà Khóa Uy, một Hoa kiều giàu có ở làng Tuy Lộc kề bên. Võ Nguyên Giáp đã có lần theo mẹ chèo thuyền chở thóc đi trả nợ.

Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng những câu chuyện đêm đêm mẹ kể cho cậu nghe về tướng quân Tôn Thất Thuyết phò vua Hàm Nghi hạ chiếu Cần Vương, kêu gọi các sĩ phu và dân chúng đứng lên chống Pháp bảo vệ non sông, còn cha nói về phong trào đánh Pháp qua bài vè “Thất thủ kinh đô” đầy cảm động, đã gieo vào lòng cậu bé những ấn tượng không bao giờ phai mờ, góp phần nuôi dưỡng ý chí cho sự nghiệp cách mạng sau này.

Cha ông là một nhà Nho nên dạy dỗ con cái rất nghiêm cẩn trong sinh hoạt gia đình và học hành, giữ gìn nề nếp gia phong của đạo Khổng. Ông khuyên dạy con: "Chữ Nho là chữ của Thánh hiền, là nho sinh, các con không được nghịch ngợm, dẫm đạp lên sách vở chữ Nho". Ông dạy đám học trò cùng hai con ông: Tạm thiện tự, Ngũ thiên tự và cả Ấu học tân thư.

Võ Nguyên Giáp học chữ Nho không nhiều nhưng những đạo lý học được trong các sách của Thánh hiền Nho gia, đặc biệt là Ấu học tân thư, đã có ảnh hưởng sâu sắc trong cả cuộc đời ông. Học xong lớp 3 Võ Nguyên Giáp phải xuống thị xã Đồng Hới học tiếp. Đồng Hới khi đó thuộc tỉnh lỵ Quảng Bình, cách làng An Xá của cậu trên 20 cây số, nằm bên bờ Nhật Lệ trong xanh, với thành cổ bao quanh từ thời Gia Long năm thứ 10 (1812) và được xây lại bằng gạch năm Minh Mạng thứ năm (1824). Những năm học ở thị xã Đồng Hới, Võ Nguyên Giáp ở trọ nhà người quen của cụ Nghiêm.

Cậu được gia chủ quý mến coi như con cháu trong nhà, không lấy tiền trọ, cậu được học với nhà sư phạm có tiếng, thầy giáo Đào Duy Anh. Hai năm học ở tiểu học Đồng Hới, hàng tháng cậu luôn đứng đầu lớp. Tại kỳ thi tốt nghiệp bậc sơ học, cậu đỗ đầu toàn tỉnh. Về làng cậu được dân làng nể trọng, gia đình rất tự hào về cậu. Năm 1925, Võ Nguyên Giáp rời trường Tiểu học Đồng Hới ở quê nhà Quảng Bình để vào Huế ôn thi vào trường Quốc học Huế (ông đỗ thứ hai sau Nguyễn Thúc Hào).

QUÁ TRÌNH ĐẾN VỚI CÁCH MẠNG

Hai năm sau, ông bị đuổi học cùng với Nguyễn Chí Diểu, Nguyễn Khoa Văn (tức Hải Triều), Phan Bôi sau khi tổ chức một cuộc bãi khóa. Ông về quê và được Nguyễn Chí Diểu giới thiệu tham gia Tân Việt Cách mạng Đảng, một đảng theo chủ nghĩa dân tộc nhưng có màu sắc cộng sản thành lập năm 1924 ở miền Trung Việt Nam. Nguyễn Chí Diểu cũng giới thiệu Võ Nguyên Giáp vào làm việc ở Huế, tại nhà xuất bản Quan hải tùng thư do Đào Duy Anh sáng lập và ở báo Tiếng dân của Huỳnh Thúc Kháng. Tại đây, Võ Nguyên Giáp bắt đầu học nghề làm báo, chuẩn bị cho giai đoạn hoạt động báo chí trong thời Mặt trận Bình dân Pháp. Tháng 4/1927 tại trường Quốc học Huế lại diễn ra một cuộc bãi khóa rầm rộ với mô lớn.

Nguyễn Chí Diểu bị tên giám thị Pháp chú ý, coi là kẻ cầm đầu những cuộc đấu tranh bãi khóa ở trường, nên đuổi học. Võ Nguyên Giáp liền bàn với Nguyễn Khoa Văn tiếp tục tổ chức bãi khóa để phản đối việc Diểu bị đuổi học. Cuộc bãi khóa của học sinh Trường Quốc học Huế lan rộng ra khắp các trường ở Huế và phát triển thành cuộc tổng bãi khóa. Võ Nguyên Giáp bị bắt rồi bị đuổi học, phải trở về quê nhà. Bỗng nhiên một hôm Nguyễn Chí Diểu lặn lội từ Huế về làng An Xá tìm gặp Võ Nguyên Giáp. Diểu mang theo một tập tài liệu về “Liên đoàn các dân tộc bị áp bức trên thế giới” và một số văn kiện cuộc họp của Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội ở Quảng Châu, trong đó có 2 bài phát biểu của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc. Các tài liệu này đã khiến Võ Nguyên Giáp thực sự xúc động.

Mùa hè năm 1928, Võ Nguyên Giáp trở lại Huế, bước vào đời của một chiến sĩ cách mạng. Tại Huế, Nguyễn Chí Diểu giới thiệu Võ Nguyên Giáp đến làm việc ở Quan Hải Tùng thư, một nhà xuất bản do Tổng bộ Tân Việt chủ trương, trụ sở đặt ở phố Đông Sa. Sáng lập viên là Đào Duy Anh. Tại đây Võ Nguyên Giáp có điều kiện tiếp xúc với những học thuyết kinh tế, xã hội, dân tộc, cách mạng. Đặc biệt là cuốn “Bản án chế độ thực dân Pháp” và tờ báo “Người cùng khổ” (Le Paria) do Nguyễn Ái Quốc viết từ Pháp gửi về. Đầu tháng 10 năm 1930, trong sự kiện Xô Viết Nghệ Tĩnh, Võ Nguyên Giáp bị bắt và bị giam ở Nhà lao Thừa phủ (Huế), cùng với người yêu là Nguyễn Thị Quang Thái, em trai là Võ Thuần Nho và các giáo sư Đặng Thai Mai, Lê Viết Lượng...

Sau này Liệt sỹ Nguyễn Thị Quang Thái chính là người vợ đầu tiên của Đại Tướng. Đại tướng có một con với Bà là Võ Hồng Anh. Bà Nguyễn Thị Quang Thái hẹn, khi con cứng cáp sẽ đi thoát ly hoạt động. Nhưng cả hai không ngờ lần chia tay năm 1940 cũng là lần vĩnh biệt. Bà Thái bị giặc Pháp bắt giam và chết ngay trong ngục tù. Bà hi sinh khi còn rất trẻ, nhiều người biết đến bà như một hình tượng người phụ nữ mẫu mực, kiên trung, yêu nước. Cuối năm 1931, nhờ sự can thiệp của Hội Cứu tế Đỏ của Pháp, Võ Nguyên Giáp được trả tự do nhưng lại bị Công sứ Pháp tại Huế ngăn cấm không cho ở lại Huế.

Ông ra Hà Nội, học trường Albert Sarraut và đỗ. Ông nhận bằng cử nhân luật năm 1937 (Licence en Droit). Do bận rộn hoạt động cách mạng, vào năm 1938, ông bỏ dở học chương trình năm thứ tư về Kinh tế Chính trị và không lấy bằng Luật sư. Từ 1936 đến 1939, Võ Nguyên Giáp tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương, là sáng lập viên của mặt trận và là Chủ tịch Ủy ban Báo chí Bắc Kỳ trong phong trào Đông Dương đại hội. Ông tham gia thành lập và làm báo tiếng Pháp Notre voix (Tiếng nói của chúng ta), Le Travail (Lao động), biên tập các báo Tin tức, Dân chúng.Tháng 5 năm 1939, Võ Nguyên Giáp nhận dạy môn lịch sử tại Trường Tư thục Thăng Long, Hà Nội do Hoàng Minh Giám làm giám đốc nhà trường.

Ngày 3 tháng 5 năm 1940, Võ Nguyên Giáp với bí danh là Dương Hoài Nam cùng Phạm Văn Đồng lên Cao Bằng rồi vượt biên sang Trung Quốc để gặp Hồ Chí Minh. Chỉ sau một thời gian ngắn, Hồ Chí Minh đã thấy Võ Nguyên Giáp là người triển vọng nên liên hệ với Đảng cộng sản Trung Quốc và cử anh đi học quân sự tại căn cứ địa Diên An. Trên đường tới Diên An, Võ Nguyên Giáp được Hồ Chí Minh gọi quay lại vì tình hình thế giới có nhiều thay đổi lớn. Ở châu Âu, phát xít Đức đã xâm chiếm Pháp. Hồ Chí Minh nhận định tình hình Đông Dương sẽ chuyển biến nhanh, cần gấp rút trở về nước chuẩn bị đón thời cơ.

NHỮNG CHIẾN CÔNG OANH LIỆT

Võ Nguyên Giáp gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương trong năm này và bắt đầu các hoạt động của mình trong Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội, một tổ chức chống phát-xít và đấu tranh cho độc lập của Việt Nam. Năm 1941 đúng dịp tết Nguyên đán Tân Tỵ, Võ Nguyên Giáp cùng Hồ Chí Minh trở về Cao Bằng. Trong thời gian ở hang Pắc Bó, Hồ Chí Minh tiên đoán cách mạng sẽ thành công vào năm 1945, một dự đoán chuẩn xác, và tiến hành xây dựng cơ sở cách mạng, mở lớp huấn luyện quân sự cho Việt Minh ở Cao Bằng

Ngày 22 tháng 12 năm1944, theo hướng dẫn của Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp thành lập đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân tại chiến khu Trần Hưng Đạo với 34 người, được trang bị 2 súng thập (một loại súng ngắn), 17 súng trường, 14 súng kíp và 1 súng máy. Đây là tổ chức tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Ngày 25 tháng 12 năm 1944, Võ Nguyên Giáp đã chỉ huy đội quân này lập chiến công đầu tiên là tập kích diệt gọn hai đồn Phai Khắt và Nà Ngần.

Ngày 14 tháng 8 năm 1945, Võ Nguyên Giáp trở thành uỷ viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương, sau đó là ủy viên Thường vụ Trung ương, tham gia Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Võ Nguyên Giáp được cử làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Phó Bộ trưởng (nay gọi là Thứ trưởng) Bộ Quốc phòng trong Chính phủ lâm thời (từ ngày 28 tháng 8 đến hết năm 1945) và là Tổng chỉ huy Quân đội Quốc gia và Dân quân tự vệ.Trong Chính phủ Liên hiệp, ông là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng (cho đến tháng 7 năm 1947 và từ tháng 7 năm 1948 trở đi). Cũng trong năm 1946, ông kết hôn với bà Đặng Bích Hà (con gái giáo sư Đặng Thai Mai).

Ngày 19 tháng 12 năm 1946, Chiến tranh Đông Dương chính thức bùng nổ. Dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản, ông bắt đầu chỉ đạo cuộc đấu tranh vũ trang kéo dài 9 năm chống lại sự trở lại của người Pháp (1945-1954) trên cương vị Tổng chỉ huy và Tổng Chính ủy, từ năm 1949 đổi tên gọi là Tổng tư lệnh quân đội kiêm Bí thư Tổng Quân uỷ. Đại tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam không được đào tạo tại bất kỳ trường quân sự nào trước đó, không phải trải qua các cấp bậc quân hàm trong quân đội, Võ Nguyên Giáp thụ phong quân hàm Đại tướng vào ngày 28 tháng 5 năm 1948 theo sắc lệnh 110/SL ký ngày 20 tháng 1 năm 1948, ông trở thành Đại tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam khi 37 tuổi

Sau này, trả lời phóng viên nước ngoài về tiêu chí phong tướng, Hồ Chí Minh đã nói: "Đánh thắng đại tá phong đại tá, đánh thắng thiếu tướng phong thiếu tướng, thắng trung tướng phong trung tướng, thắng đại tướng phong đại tướng". Cùng đợt thụ phong có Nguyễn Bình được phong Trung tướng; Nguyễn Sơn, Lê Thiết Hùng, Chu Văn Tấn, Hoàng Sâm, Hoàng Văn Thái, Lê Hiến Mai, Văn Tiến Dũng, Trần Đại Nghĩa, Trần Tử Bình được phong Thiếu tướng.

Tháng 8 năm 1948, ông là ủy viên Hội đồng Quốc phòng Tối cao vừa mới được thành lập. Từ tháng 8 năm 1945 Võ Nguyên Giáp là một trong 5 ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương và trở thành ủy viên Bộ Chính trị (thay thế Ban Thường vụ Trung ương) Đảng Lao động Việt Nam từ năm 1951.

Như các danh tướng Việt Nam trong lịch sử, Võ Nguyên Giáp chú trọng nghệ thuật lấy ít địch nhiều, lấy yếu chế mạnh, lấy thô sơ thắng hiện đại.

Tư tưởng quân sự nổi tiếng của ông có tên gọi là Chiến tranh nhân dân kế thừa quan điểm quân sự Hồ Chí Minh, tinh hoa nghệ thuật đánh giặc của tổ tiên, tri thức quân sự thế giới, lý luận quân sự Mác-Lênin và được đúc rút từ kinh nghiệm cá nhân được liên tục cập nhật trong nhiều cuộc chiến tranh mà nổi bật là chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ.

Trong 9 năm trường kỳ đánh Pháp, Võ Nguyên Giáp đã có những sáng kiến quan trọng để phát huy sức mạnh quân sự và đã trở thành những kinh nghiệm quý báu như: "Đại đội độc lập, tiểu đoàn tập trung". Với chuyên gia quân sự Trung Quốc sang giúp huấn luyện quân đội, ông chỉ đạo chiến sĩ học tập, tiếp thu, nghiên cứu kỹ phương pháp của nước bạn, đồng thời nhắc nhở cán bộ, sĩ quan phải ghi nhớ việc tiết kiệm sinh mạng bộ đội do Việt Nam là nước nhỏ không thể nuôi nhiều quân. Năm 1954, Võ Nguyên Giáp được Hồ Chí Minh và Đảng Lao động tin tưởng trao cho toàn quyền chỉ huy Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Trước khi ra trận, Hồ Chí Minh đã dặn dò: "Cho chú toàn quyền chỉ huy. Trận này chỉ được thắng không được thua vì thua là hết vốn". Ông tự tin lên kế hoạch và chỉ huy 4 trong 6 sư đoàn bộ binh khi đó của Quân đội Nhân dân Việt Nam là 308, 304, 312, 316 và Đại đoàn sơn pháo 351 tấn công Điện Biên Phủ, đánh bại đội quân nhà nghề được trang bị hiện đại của Pháp.

Chiến thắng này đã đặt dấu chấm hết cho quyền lực của người Pháp tại Đông Dương sau 83 năm và đã đưa Võ Nguyên Giáp đi vào lịch sử thế giới như là một danh nhân quân sự Việt Nam, một người hùng của thế giới thứ ba, nơi có những người dân bị nô dịch luôn xem Võ Nguyên Giáp là thần tượng để hạ quyết tâm lật đổ chế độ thực dân xây dựng nền độc lập của riêng mình.

Các chiến dịch ông đã tham gia với tư cách là Tư lệnh chiến dịch - Bí thư Đảng ủy trong kháng chiến chống Pháp cùng với Thiếu tướng Hoàng Văn Thái làm tham mưu trưởng chiến dịch:

1. Chiến dịch Việt Bắc (thu đông 1947)

2. Chiến dịch Biên giới (tháng 9 - 10, năm 1950)

3. Chiến dịch Trung Du (tháng 12 năm 1950)

4. Chiến dịch Đông Bắc (năm 1951)

5. Chiến dịch Đồng Bằng (tháng 5 năm 1951)

6. Chiến dịch Hòa Bình (tháng 12 năm 1951)

7. Chiến dịch Tây Bắc (tháng 9 năm 1952)

8. Chiến dịch Thượng Lào (tháng 4 năm 1953)

9. Chiến dịch Điện Biên Phủ (tháng 3 - 5 năm 1954)Thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ mang đậm việc tạo thế, tổ chức hậu cần, thay đổi chiến thuật. Sau chiến dịch này, Hiệp định Genève về Đông Dương được ký kết, đặt dấu chấm hết cho sự có mặt của người Pháp ở Việt Nam sau hơn 80 năm.

Đại tướng cũng thường xuyên được các chính khách hàng đầu trên thế giới đến thăm hỏi tại tư dinh của Đại tướng. Đại tướng được coi là một tượng đài sống và có ảnh hưởng sâu rộng đến Việt Nam hiện nay, tầm ảnh hưởng rất lớn trong lòng mỗi người dân Việt Nam.

Tổng hợp : Hoàng Thị Nhật Lệ

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

BÀI THƠ NHỚ ANH NGƯỜI ANH CẢ !





ĐẠI đoàn kết nhân dân là sức mạnh.
TƯỚNG và quân lớn mạnh bởi kết đoàn.
VÕ học trí cao anh tài cứu quốc.
NGUYÊN khí thịnh suy vận nước là đây.
GIÁP trận chiến công vang kháp toàn cầu.

KÍNH già thương trẻ sáng ngời đạo đức.
YÊU mến vì dân suốt đời tận tụy
MUÔN vạn chiến công sử ghi huyền thoại.
ĐỜI người hiển vinh non sông mãi lưu danh...

[Hoàng Thị Nhật Lệ]


THƯ CỦA CỘNG ĐỒNG BLOGGER PHẢN BÁC “TUYÊN BỐ 258” GỬI CÁC TỔ CHỨC, CƠ QUAN, BÁO CHÍ TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC




CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Hà Nội, ngày 01 tháng 10 năm 2013

Kính gửi:
-       Ủy ban Thường vụ Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam
-       Vụ Quan hệ quốc tế - Bộ Ngoại giao
-       Văn phòng Nhân quyền Chính phủ
-       Thông tấn xã Việt Nam và các báo đài trong nước
-       Đại sứ quán nước ngoài tại Hà Nội và các tổ chức nhân quyền quốc tế

Thời gian vừa qua trên mạng xã hội xuất hiện một nhóm người tự xưng là đại diện của mạng lưới blogger Việt Nam thành lập một bản yêu sách mang tên “Tuyên bố 258”. Bản tuyên bố này cho Điều 258 Bộ luật hình sự nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã vi phạm công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã tham gia ký kết, đồng thời khẳng định nếu Việt Nam muốn ứng cử vào hội đồng nhân quyền thế giới thì phải bãi bỏ điều luật này.

Với 103 chữ ký, bản Tuyên bố 258 đã được nhóm người này đưa đến một số đại sứ quán và tổ chức quốc tế, yêu cầu quốc tế can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đồng thời họ cũng khẳng định việc xóa bỏ điều 258 sẽ là tiền đề cho việc xem xét lại hệ thống luật pháp của Việt Nam.

Chúng tôi thấy rằng:

- Trên thực tế, Điều 258 Bộ luật hình sự nhằm xử lý những kẻ có hành vi “lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Đây rõ ràng là điều luật cần thiết để bảo vệ cộng đồng, ngăn chặn những hành vi lợi dụng thực hiện quyền tự do, dân chủ cá nhân xâm hại đến quyền lợi chung của xã hội, cộng đồng, tập thể và cá nhân khác. Không có một xã hội nào chấp nhận một sự tự do không có giới hạn nhằm đảm bảo sự ổn định xã hội và quyền lợi công bằng cho tất cả các cá nhân trong xã hội đó. Với suy nghĩ đó, chúng tôi cho rằng tinh thần của điều 258 vô cùng cần thiết và thực tế xã hội hiện nay cần nhiều hơn nữa các điều luật tương tự, cụ thể hóa hơn nữa nhằm ngăn chặn, nghiêm trị các hành vi lợi dụng các quyền dân sinh, dân chủ để xâm hại đến lợi ích chung của cộng đồng.

- 103 người nhưng tự xưng là mạng lưới blogger Việt Nam thực chất chỉ là một hành động tiếm danh cộng đồng blogger Việt Nam sử dụng vào mục đích phá hoại sự ổn định của xã hội.

Do đó, chúng tôi phát động một cuộc vận động ký tên nho nhỏ trong giới blogger, facebooker đích thực phản đối bản “Tuyên bố 258” nói trên. Trong quá trình thực hiện cuộc vận động này, chúng tôi đã bị không ít kẻ tham gia “Tuyên bố 258” thóa mạ, đả kích bằng những lời lẽ rất vô văn hóa, phỉ báng dân chủ, nhân quyền; đăng ký bằng tên giả, nặc danh, mạo danh; thậm chí kể cả sử dụng thủ đoạn hạ lưu, đê tiện kêu gọi đăng ký báo cáo lạm dụng đối với Google để cản trở cuộc vận động của chúng tôi. Tuy nhiên, sau 20 ngày phát động, chúng tôi đã thu thập được gần 700 chữ ký tham gia PHẢN BÁC “Tuyên bố 258”, rất nhiều người bày tỏ rất chân thực sự phẫn nộ đối với hành vi “cầu viện” của một số người tham gia “Tuyên bố 258”. Mọi sự so sánh là khập khiễng, khi phần lớn người ký tên là thanh niên, sinh viên tự phát, nghiệp dư so với 103 người trong đó nhiều người không kiểm chứng được, nhiều người là các đối tượng chống đối đã từng bị xử lý bằng pháp luật… thì những con số tự nó đã nói lên được bản chất vấn đề. Quá trình vận động chúng tôi còn gặp phải nhiều khó khăn, nhiều blogger/facebooker bày tỏ ủng hộ nhưng không muốn ký tên vì cho rằng mình đường hoàng, chính nghĩa, không chấp những kẻ chống phá đất nước, cứ để bọn chúng cho pháp luật xử lýPhần khác nhóm khởi xướng quá ít người, không chuyên nghiệp, thậm chí không biết nhiều về công nghệ nên chắc chắn bản Phán bác này chưa được phổ biến rộng rãi đến cộng đồng mạng nói riêng và dư luận, quần chúng quan tâm nói chung.

Mục đích chính của đợt vận động này là chúng tôi chứng minh cho những kẻ luôn có thói quen mạo nhận các danh xưng cộng đồng phục vụ cho mưu đồ chính trị bất lương, đi ngược lại lợi ích của dân tộc thấy rằng, không phải không có ai lên án chúng là chúng chiếm ưu thế, là cộng đồng bất lực, là chúng đang chính nghĩa. Đồng thời, chúng tôi cũng muốn gióng một tiếng chuông cảnh báo cho cộng đồng quốc tế, nhất là những quốc gia, tổ chức đang muốn lợi dụng/hậu thuẫn cho chúng nhận thấy rõ chúng đáng bị khinh ghét như thế nào từ nhân dân Việt Nam, chúng sẽ không thể cản bước được Việt Nam thống nhất, ổn định như hiện nay, họ đừng ảo tưởng để đánh mất thiện cảm nhân dân Việt Nam.

Chúng tôi xin gửi kèm theo đây bản Phản bác Tuyên bố 258 và Lời kêu gọi ký tên vào bản Phản bác Tuyên bố 258 cùng danh sách của những người ký tên. Chúng tôi mong các quý cơ quan, báo đài ủng hộ chúng tôi, chuyển tiếp thông điệp của nhóm Phản bác Tuyên bố 258 đến các Đại sứ quán, tổ chức quốc tế.
Chúng tôi xin chân thành cảm ơn.

Đại diện nhóm Phản bác Tuyên bố 258.
Hoàng Thị Nhật Lệ

Xin gửi kèm

1.    Bản phản bác “Tuyên bố 258” của cộng đồng blogger Việt Nam : http://phanbactuyenbo258.blogspot.com/2013/09/cong-ong-blogger-viet-nam-phan-bac.html
2.    Lời kêu gọi ký tên phản bác “Tuyên bố 258” : http://phanbactuyenbo258.blogspot.com/2013/09/loi-keu-goi-ky-ten-vao-ban-phan-bac.html


Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

GIÁ TRỊ CỦA CÁI MÁC “DÂN CHỦ” – “YÊU NƯỚC”




Chưa bao giờ cái mác “dân chủ” hay “yêu nước” có giá như bây giờ. Tôi vừa chiêm nghiệm ra một điều là chỉ cần với 2 cái mác này thì dù bạn có phạm pháp kiểu gì thì cũng sẽ có một đoàn người sẵn sàng cầm giấy đi biểu tình, cầm nến đi cầu nguyện cho bạn được tự do. Cứ theo đà phát triển này thì lạm phát “dân chủ” và “yêu nước” sẽ không còn là chuyện của tương lai.

TẤM VÉ BẢO HÀNH

Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), Cù Huy Hà Vũ…. bị bắt vì tội “tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam”. Lê Quốc Quân bị bắt vì tội trốn thuế. Tất cả đều có bằng chứng rõ ràng trước khi “xộ khám”. Thế nhưng họ - các nhà hành nghề “dân chủ” thì luôn cho rằng họ bị oan, cần trả tự do ngay lập tức cho họ. Vì sao ư ? Vì nó là nhà “dân chủ”, họ là nhà “yêu nước” chứ sao nữa.

Khi đi mua đồ chúng ta hay đòi phiếu bảo hành để sau này có xảy ra hỏng hóc do lỗi sản xuất trong thời gian bảo hành ta mang đến cửa hàng bắt đền. Thông thường phiếu bảo hành của đồ vật chỉ có giá trị từ một đến hai năm, rất ít trường hợp được bảo hành lâu. Đấy là đối với đồ vật thôi, còn đối với con người – các nhà “dân chủ” thì tấm vé bảo hành mang tên “dân chủ” và “yêu nước có giá trị vô thời hạn và áp dụng được trong tất cả các trường hợp. Nghĩa là dù họ có phạm tội gì đi chăng nữa thì với cái vé bảo hành đấy người ta sẽ yêu cầu chính quyền phải trả tự do vô điều kiện cho họ ngay lập tức.

Khi Phương Uyên bị bắt vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam. Các nhà “dân chủ” đã hô hào, đã biểu tình rất hăng trong các phiên tòa xử em. Người ta bảo em là sinh viên yêu nước, người ta bảo em làm thơ chống Trung Quốc thì có tội gì. Nhưng người ta giấu nhẹm đi cái việc em “yêu nước” bằng 2kg thuốc nổ và “chống Trung Quốc” bằng truyền đơn hình cờ chế độ cũ. Mặc kệ người ta hô hào, án của em vẫn được tuyên, 3 năm tù treo kèm thêm 3 năm quản chế vẫn lơ lửng trên đầu em.

Ngày Lê Quốc Quân bị bắt, giới “dân chủ” Việt Nam sôi sùng sục. Họ cho rằng ông là nhà “dân chủ” thì chính quyền không thể bắt ông vì tội trốn thuế. Ngay buổi sáng hôm nay đây, phiên tòa phúc thẩm xét xử tội trạng của ông Quân được diễn ra trong không khí rất “vui vẻ, nhộn nhịp”. Các nhà “dân chủ” lũ lượt kéo nhau đến trước của tòa án đòi tự do cho một nhà “yêu nước” mà giấu nhẹm cái vụ trốn thuế của ông đi. Trước đó, một đội quân cầu nguyện đã thức suốt đêm cầu chúa cho ông được tự do.

YÊU NƯỚC Ở CHỖ NÀO ?

Phương Uyên ở tòa dõng dạc tuyên bố “tôi chống Đảng chứ không chống nhà nước”. Ừ, em nói thì hay lắm, nói thì to lắm. Em nói được nhưng em làm không được. Em không chống nhà nước, em chỉ chống luật pháp, chống lại cái án đang lơ lửng trên đầu em khi em vi vu cả tuần trời ngoài Bắc. Khi được lực lượng an ninh mời về quê, em vùng vằng, em cào cấu, em chửi bới, em chống cự. Chưa kể đến việc rải truyền đơn có dán cờ của chế độ cũ, âm mưu dùng thuốc nổ đánh bom tượng đài. Em luôn nói em “yêu nước”, vậy em “yêu nước” ở nào ? Em yêu chế độ ngụy quyền – Việt Nam cộng hòa à ?

Lê Quốc Quân bản thân là một luật sư, là một người học luật nhưng lại phạm luật. Không chỉ thường xuyên gây rối trật tự công cộng, ông Quân còn ngang nhiên trốn thuế. Thực lòng không hiểu ông này yêu nước ở đâu khi mà cái nghĩa vụ nộp thuế để xây dựng đất nước ông cũng không làm được.  Có khi nào “yêu nước’ chỉ là cái mác để ông này sử dụng khi bị bắt không ?

KẾT

Không hiểu các nhà “dân chủ” yêu nước tới mức độ nào, chỉ biết rằng trong khi cả nước đang hướng về miền Trung ruột thịt thì các vị đi gây rối trật tự công cộng, đi biểu tình đòi tự do cho một phạm nhân trốn thuế. Có lẽ nào lòng “yêu nước” của các vị chỉ dừng lại ở việc đi biểu tình ? Mỗi khi nhắc đến thiên tai các vị sẽ đổ cho Đảng, mỗi khi nói đến ủng hộ đồng bào các vị sẽ nói đấy là việc của nhà nước. Không biết một năm các vị đóng được bao nhiêu tiền thuế nhưng cái gì các vị cũng đòi, cái gì các vị cũng cho nói :tôi nộp thuế thì nhà nước phải thế này, thế kia. Ngay như ông Lê Quốc Quân đây chẳng hạn, ông ấy đòi Việt Nam phải “dân chủ” nhưng tiền thuế ông ấy tiếc. Miền Trung đang gồng mình sau lũ, kệ, việc của chúng tôi là biểu tình, là đòi tự do cho các nhà “dân chủ”. Thật chả hiểu nổi cái sự “yêu nước” của những người này nằm ở đâu.


[Hoàng Thị Nhật Lệ]

CHÍ PHÈO THỜI ĐẠI




Xưa kia một Chí Phèo của nhà văn Nam Cao cũng đã đủ khiến làng Vũ Đại điêu đứng, thì nay với cặp đôi Giai tài – gái sắc của cỗ máy “dân chủ”, cư dân mạng lại được một phen đau con mắt phải, đỏ con mắt trái bởi khả năng chửi ít ai có thể sánh bằng. Họ vừa gõ phím vừa chửi, bất kỳ diễn đàn, bất cứ trang mạng nào có mặt họ là có tiếng chửi. Họ chửi nhà nước, chửi công an còn cư dân mạng thì chửi họ. Thật là một màn chửi đáng xem.


GIAI TÀI

Giai tài mà tôi muốn nhắc đến ở đây không ai khác chính là Songoku Lê Quốc Quyết. Sau khi anh trai mình – ông luật sư Lê Quốc Quân bị bắt vì tội trốn thuế, Songoku Quyết nổi lên như một hiện tượng trong làng “dân chủ” bên cạnh các nhân vật đình đám như thánh mẫu Bùi Hằng hay siu nhơn Nguyễn Lân Thắng. Dù không có bằng cấp, học vị như người ta nhưng bảng thành tích của Songoku Quyết thì không hề thua kém bất kỳ ai. Đầu tiên phải kể đến thành tích bị ăn đòn. Chả biết Songoku chịu bao nhiêu đòn, chỉ biết rằng thi thoảng Songoku lại lên mạng khoe ảnh tự sướng với cái mặt nhìn đơ như cây cơ rồi lu loa rằng bị công an đánh. Songoku chỉ được biết đến sau khi anh trai mình bị bắt, tuy thời gian gia nhập làng “dân chủ” chưa lâu nhưng cái tên của Songoku Quyết đã và đang phủ sóng khắp các diễn đàn chính trị. Và nhất là sau khi Songoku Quyết ra tay “trượng nghĩa” làm “anh hùng cứu mỹ nhân” là thánh nữ Phương Uyên và bị công an đánh “bầm dập, te tua” thì danh tiếng của Songoku càng lên như diều gặp gió.

GÁI SẮC

“Gương kia ngươi ở trên tường
Trong làng “dân chủ” ai bằng được Uyên”

Vâng, gái sắc xứng đôi với Songoku Quyết không ai khác ngoài thánh nữ Phương Uyên. Cô này vốn là một sinh viên đại học, nhưng sau đó không hiểu sao lại gia nhập làng “dân chủ” và nổi lên như cồn sau phi vụ yêu nước bằng thuốc nổ. Đương nhiên, cô bị bắt, và thế là các nhà “dân chủ” ở ngoài bù lu bù loa lên cô là “sinh viên yêu nước” mà giấu nhẹm đi cái chuyện cô chống Trung Quốc bằng truyền đơn in cờ chế độ cũ, đã thế lại còn dán tiền nữa chứ. Bản án dành cho lòng “yêu nước” kiểu thuốc nổ của cô là 3 năm tù treo, khuyến mại thêm 3 năm quản chế. Những tưởng dính án treo là suốt ngày phải ở nhà, muốn đi đâu, làm gì cũng khó thì danh tiếng của cô sẽ lu mờ dần. Nhưng cuộc đời có mấy ai hiểu được chữ ngờ…. Có lẽ lo sợ một cô nàng trẻ đẹp nào đó chiếm mất ngôi thánh nữ của mình. Uyên đã liều mình chống lại bản án của tòa. Trước thì cô trốn vào thành phố Hồ Chí Minh tham dự cái buổi 258 gì gì đó. Giờ cô lại vi vu miền Bắc suốt một tuần giời, hết ăn lại chơi, hết vịnh Hạ Long lại đến đền Hùng. Mà nghe thiên hạ đồn cô là sinh viên nghèo, gia đình khó khăn cơ mà, thế tiền ở đâu ra cho cô với mẹ mình vào Nam ra Bắc, vi vu máy bay suốt thế ? Đừng nói có người tài trợ nhé, sau vụ mẹ cô với siu nhơn Thắng cãi nhau vì tiền chắc người ta cũng tởn đến già, chả dám tài trợ hay quyên góp tiền của cho mẹ con cô vi vu du lịch nữa đâu.

Songoku HUYỀN THOẠI

Quay trở lại với Songoku Quyết, không phải ngẫu nhiên mà Lê Quốc Quyết được đặt cái biệt danh Songoku huyền thoại. Không phải vì ổng giống Songoku đâu, ổng được gọi như thế bởi khả năng chịu đòn phi thường. Trong khi làm “anh hùng cứu mĩ nhân”, ổng tố công an đánh ổng đến rạn xương sườn, ổng còn chụp một cái ảnh tung lên phây búc cho thiên hạ thấy chỗ rạn xương của mình. Trong bức ảnh ổng đưa lên thiên hạ chả thấy gì khác ngoài cái bụng đầy những mỡ là mỡ của ổng. Mà kể cũng lạ, ổng nói ổng bị rạn xương, mà lại còn là xương sườn mới ghê chứ, ấy thế mà ổng không cần nằm viện, chỉ cần về nhà dán Salonpas là ok. Lẽ nào ổng đã học được bí kíp y học thần chưởng của Điếu lão (Điếu lão có khả năng tự mọc tay) ? Nếu việc ổng bị rạn xương sườn là thật thì với kiểu ngồi lúc chụp ảnh và cái nhếch mép cười ruồi thì việc phong ông làm Songoku huyền thoại cũng không có gì là sai.

KHI THÁNH NỮ ĂN VẠ

Không phải ngẫu nhiên khi tôi chọn thánh nữ Phương Uyên là Gái sắc đi cạnh Giai tài Songoku Quyết. Họ quả là môn đăng hộ đối khi có những chiêu ăn vạ không giống ai và có lẽ không ai làm được ngoài họ. Giai tài nổi danh với màn ăn vạ rạn xương sườn thì gái sắc cũng không kém miếng khi lu loa bị an ninh đàn áp khi cố tình trốn khỏi khu vực an ninh trong sân bay chạy ra ngoài với các “dân chủ” viên. Thánh nữ mải lăng xê tên tuổi mà quên béng đi cái án đang treo lơ lửng trên đầu mình. Xin lỗi chữ thánh nữ không phải mẹ của thiên hạ mà muốn làm gì thì làm. Án treo được tuyên, thế mà thánh nữ hết vào Nam lại ra Bắc. Rồi với những vết bầm trên bắp tay khi giằng cô với lực lượng an ninh sân bay, thánh nữ cùng mẹ của mình đã ra sức kêu gào nào là bị đánh đập, bị cưỡng chế…. Với trình độ ăn vạ siêu đẳng của mình, việc xếp thánh nữ ngang hàng với Songoku là hoàn toàn hợp lý.


Khi xưa Chí Phèo muốn ăn vạ, muốn rạch mặt thì phải có rượu. Nay Songoku với thánh nữ chỉ cần có công an là có thể ăn vạ - một kỹ năng không phải ai cũng học được. Songoku – thánh nữ -một cặp đôi huyền thoại đã kế thừa và có phần phát huy mạnh mẽ nghề của Chí Phèo. Tuy nhiên về nhân cách, cặp đôi này còn phải học bác Chí nhiều.


P/s : Bài viết mang quan điểm cá nhân của tác giả