Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

NỮ LƯU “DÂN CHỦ”



Thời đại mà nam nữ bình đẳng như hiện nay thì việc phụ nữ tham gia hoặc bàn luận chuyện chính trị là điều quá bình thường. Làng “dân chủ” Việt Nam cũng vậy, các nhà hoạt động dân chủ mang nhiễm sắc thể XX nhiều như lá mùa thu. Nhưng có lẽ không có “chính trường” nào lại kỳ cục như “chính trường” facebook ở Việt Nam. Các nữ lưu dân chủ của chúng ta dường như đều có chung vài đặc điểm: không chồng mà chửa, mỗi đứa con mang một họ, thay bồ như thay áo, nói xấu đồng đội, đánh lén sau lưng, ăn tiền bẩn, vân vân và vân vân.
Cùng điểm lại bề dày thành tích của một số vị nữ lưu dân chủ nức tiếng một vùng:

1.                     Mẹ nấm gấu


 Sở dĩ mẹ nấm đứng đầu danh sách bởi nhan sắc thị chỉ ở tầm trung, đôi mắt to đờ đẫn vì đeo kính lâu ngày cộng với 2 chiếc răng cửa vô duyên càng ngày càng chìa ra. Ấy vậy mà đàn ông chết vì thị nhiều không đếm xuể. Ngoài những người tình vãng lai với vài thành viên Việt Tân, thị có 2 mối tình nồng thắm với Người buôn gió và Quang Minh Đỉnh. Còn nhớ ngày đầu mới tập tành viết blog, từ những tình cảm đơn thuần mẹ dành cho con, thị làm quen dần với chính trị rồi rơi vào vòng tay Việt Tân từ lúc nào không biết. Chỉ tội cho người chồng hiền lành luôn tin tưởng vào sự thủy chung của vợ, chỉ đến khi một bà Việt Tân phu nhân nào đấy phát hiện ra chồng mình đang du hí với thị nơi thành phố biển mộng mơ, người chồng hiền lành đành gác tình với thị, dứt áo ra đi.

Trở về với cuộc sống độc thân, 2 mẹ con thị trông cậy vào hàng nước mía siêu sạch. Nhưng không bằng lòng với cuộc sống hiện tại, thị kéo đứa con nhỏ vào những cuộc phiêu lưu tiền – tình mới. Sau khi nâng cấp nghề “bán nước” của mình lên level “cuốc ra” một đứa bé không cha ra đời. 2 đứa con khát sữa, cuộc sống không chồng, không nghề nghiệp, những người tình cứ bỏ thị mà đi, cuối cùng thị đành trông cậy vào những “buổi dã ngoại nhân quyền”  kệch cỡm, nhố nhăng.

Sau mối tính ngắn ngủi với Người Buôn Gió, tiền hết, tình cũng tan, không còn yêu thì quay ra hận. Chàng và nàng giờ là kẻ thù không đội trời chung, sau khi nàng chơi bài triệt hạ con đường sống của chàng thì chàng cũng không vừa, tung hê hết mọi mánh khóe làm tiền của nàng khiến thiên hạ được một phen lác mắt. Người cung cấp thông tin để thủ tướng tâm thần Châu Xuân Nguyễn viết loạt bài tấn công thị chẳng ai khác ngoài Nguyễn Lân Thắng – chiêu này hèn hạ hơn cả “đòn dưới thắt lưng” của chàng Gió. Không rút ra được bài học từ những chuyện đã qua, thị như con thiêu thân lao đầu vào lửa, để rồi cuối năm ngoái lại một vị phu nhân nào đó phải tìm đến thị oánh ghen, đòi chồng. Và dĩ nhiên ngu gì mà nhận, thị đổ vấy cho công an làm. Thế quái nào công an lại đi đánh ghen thị nhỉ ?

2.    Thánh nữ Lê Thị Công Nhân


Xét về mặt nhan sắc thì phải công nhận cô này xinh hơn hẳn mẹ nấm vì thế nên số lượng người tình của cô cũng nhiều hơn vô đối. Trong đó phải kể đến Bạch Ngọc Dương – chàng dân chủ đã gắn bó với nàng suốt từ hồi còn ở văn phòng luật sư của Nguyễn Văn Đài. Dù cuộc sống mới định cư còn nhiều khó khăn nhưng vì nặng tình nên Dương vẫn cố gom góp từng đồng gửi về cung phụng, còn lo mua thuốc bổ để nàng bồi dưỡng sau khi ra tù. Ai ngờ, nàng ra tù chưa lâu, khi chàng còn mơ đến ngày đoàn tụ thì sét đánh ngang tai: nàng theo chồng bỏ cuộc chơi. Người nàng chọn lại là một kẻ chuyên ăn quỵt tiền của gái. Cô gái từng làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi Ngô Duy Quyền nay vì hận tình mà lên mạng tung hê tất cả, từ cuộc sống xa hoa đến các mánh khóe kiếm tiền khiến thị đành quy ẩn giang hồ chờ vận hạn đi qua.

3.    Trần Thị Nga


Nếu nói đến “con không chính chủ” mà thị Nga đứng thứ 2 thì không ai dám nhận thứ 1. Thị cũng chính là người đàn bà luôn bế theo đứa con nhỏ trong các cuộc biểu tình lớn bé. Bỏ rơi 2 đứa con trai với người chồng đầu tiên cho bố đẻ nuôi, thị như con ngựa bất kham rong ruổi khắp nơi cùng đám dân chủ cuội. 2 cậu con trai tiếp theo là kết quả của mối tình với ông Phan Văn Phong – người đàn ông đã có gia đình. Cuối năm 2012, vì hạnh phúc gia đình mà bà Mai, vợ ông Phong phải đến nhà thờ Thái Hà – nơi Nga và ông Phong đang sống để yêu cầu nhà thờ không dung dưỡng, chứa chấp cho Nga và ông Phong. Nhưng thật tiếc, linh mục và nhà thờ Thái Hà vẫn tiếp tục bao che cho hành vi sai trái của Nga và ông Phong. Để rồi cuối năm 2013, Nga bị một nhóm người đánh ghen bằng mắm tôm để thị chừa cái thói dâm đãng.

Các cụ bảo “hổ dữ không ăn thịt con” nhưng Trần Thị Nga lại là kẻ sẵn sàng dùng đứa con làm lá chắn. 2 đứa bé “không chính chủ” với ông Phong luôn được thị đưa theo tới các cuộc biểu tình, mặc kệ nắng mưa gió rét, mặc kệ sớm hôm khuya khoắt, nơi nào có biểu tình, nơi đó có thị và những đứa con. Nhờ những đứa bé mà thị có thể tả đột hữu xung mà không sợ bất cứ điều gì, chẳng sợ ai.

4.    Nguyễn Hoàng Vi


Cô gái trẻ sinh năm 1987, dù chưa chồng nhưng cũng đã kịp có một cậu con trai. Theo như cô nàng thì bởi "trót dại" với một anh giai trên mạng nên mới thế. Không công ăn việc làm, cô đi theo đội quân ăn vạ cùng Chí Đức. Và không hiểu lần này cô lại "trót dại" vì ai mà bụng càng ngày càng to, trong khi cha đứa bé vẫn còn là ẩn số, chỉ thấy thiên hạ đồn rằng trong chuyến ra Hà Nội vận động thành lập Hội Phụ nữ Nhân quyền cô đã kịp à ơi với....chồng của bạn.

5.    Nguyễn Thu Trang


Hot girl “dân chủ” sinh năm 1991, chưa chồng, chưa con. Nàng vốn dĩ đã có anh người yêu ở nước ngoài, nhưng bộ sưu tập người tình trong nước của nàng tuyệt đối không thua kém ai. Chuyện tình đen đủi của cô với người đàn ông một vợ ba con Lã Việt Dũng từng một thời gây sóng gió cả cộng đồng mạng.  Cả Thu Trang và Lã Dũng đều là người lớn, 2 vị đến yêu nhau đến với nhau rồi này nọ cũng là chuyện thường tình, và sẽ chẳng có gì, chẳng có ai soi mói nếu sau khi ăn vụng bị phát giác các vị không rầm rầm kéo nhau lên mạng tố công an đánh người. Quả thật, nhờ có vậy người ta mới hiểu nguồn gốc của những “nụ cười nhân quyền”.

Thật ra thì bây giờ đã là thế kỷ 21, người ta không còn quá ác cảm với những người phụ nữ không chồng mà chửa bởi con người ai cũng có một thời lầm lỡ nhưng “lầm lỡ” một lần người ta còn thông cảm, chứ “lầm lỡ” đến 2, 3 lần khó khiến người ta chấp nhận. Dù quan điểm có thoáng đến đâu đi chăng nữa thì chúng ta vẫn là người Việt Nam, chúng ta có phong tục tập quán riêng. Các vị đừng viện cớ phương Tây này nọ, cho dù là phương Tây người ta cũng không cổ súy lối sống buông thả, lăng nhăng. Các vị đều là những con người bình thường, không ai yêu cầu các vị sống như những vị thánh nhưng thiết nghĩ đối với những kẻ chuyên đi rao rảng đạo đức như các vị nên biết kiềm chế bản thân. Thôi dẫu sao đây cũng là chuyện cá nhân của các vị, chỉ mong các vị tốt đẹp khoe ra, xấu xa thì đậy lại, mấy chuyện chẳng ra gì này nếu bạn bè có biết thì tốt nhất đóng cửa mà bảo nhau, đừng trưng ra khiến thiên hạ có chuyện để cười.


p/s: Ngẫm mà thấy phục Nguyễn Lân Thắng. 

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

“CHUẨN TƯỚNG” VIỆT TÂN !



Dạo trước lên mạng thấy báo đài đưa tin trong quân đội Hoa Kỳ có một vị chuẩn tướng gốc Việt tên Lương Xuân Việt. Chả hiểu xuất thân của ông này ra sao hay quan điểm chính trị như thế nào, chỉ thấy các cụ cờ vàng Cali tung hô ổng như kiểu “Captain America made in VietNam”. Rồi lại thấy mấy cờ nhíp của ổng trên youtube cộng với vài phát ngôn gây sock. Có lẽ nào quân lực VNCH đã được sáp nhập vô quân đội Hoa Kỳ ?

Trong bài giới thiệu về tổ chức “Kill VietNam Communist Team” (tạm dịch là “Đội giết cộng sản Việt Nam”), ông này đã tự giới thiệu “Tôi, Lương Xuân Việt, Chuẩn tướng Thủy quân lục chiến quân đội Hoa Kỳ , tổng chỉ huy quân lực Việt Nam Cộng Hòa tại Nam California”. Ông nầy giỏi kinh, vừa là tướng quân đội Mỹ, vừa là tổng chỉ huy quân đội VNCH. Mà ai liên lạc được với ổng thì hỏi giùm tui xem “Cộng Sản Việt Nam” là ai hay là cái gì, trông nó như thế nào, có đặc điểm gì nhận dạng để tui còn biết mà tránh chứ nhỡ ổng quy tui là “cộng sản” rùi mang bom nguyên tử đến thả ở nhà tui thì chết.

Ổng nói “Cộng sản Hà Nội” đã bán đảo cho Tàu bởi “Ngô tổng thống” của ổng đã tặng đảo Ba Bình cho Đài Loan suốt từ những năm 1956. Tính đến giờ đã ngót nghét 60 chục năm mà “Cộng sản Hà Nội” vẫn chưa đòi lại được, vậy đích thị là “Cộng sản Hà Nội” đã bán đảo cho Tàu rồi.

Thiệt không hiểu Facebook do Hoa Kỳ lập mà ổng nói đến là facebook nào. Tui chỉ biết facebook mà tui đang xài được sáng lập bởi công dân Hoa Kỳ có tên Mark Zuckerberg . Ổng tưởng facebook nó cho xài free à ? Vậy ổng nghĩ nó hớp không khí để sống, để vận hành facebook à. Thưa ông nó kiếm tiền bằng quảng cáo đấy ông ợ. Và cái ông công dân Hoa Kỳ kia cũng “cá kiếm” được không ít từ thị trường Việt Nam.

Vâng, nhân danh “tự do – dân chủ - nhân quyền” ổng đã tuyên bố, những người treo avata là lá cờ đỏ sao vàng, là hình ảnh Bác Hồ hoặc có những lời nói ủng hộ chính quyền hoặc “thiếu tôn trọng” các nhà “dân chủ” thì ngay lập tức sẽ bị “khóa facebook”. Ơ hơ ! Mark chuyển giao quyền quản lý facebook sang cho Việt Tân từ khi nào dzị ? Từ khi nào mà “tự do” nằm trong khuôn và “dân chủ” được thực thi tùy hứng vậy nhỉ ? Lương Xuân Việt và Việt Tân: Bạn có quyền “tự do” nhưng phải theo ý tui, bạn muốn được “dân chủ” thì không được chống đối tui. Nghe rõ chửa.


Thôi troll vậy thôi chứ mình nghĩ cái nhóm này là do Việt Tân lập ra và mượn danh của ông chuẩn tướng. Chứ ổng mà dám lên mạng chém gió kiểu này chắc bị tướng lon cho về vườn trồng rau lâu rồi. Mà công nhận mấy bố Việt Tân liều thật, người ta là tướng chứ có phải rẻ rách đâu mà các bố thích chém gì thì chém rồi gán tên người ta vào, mọt gông có ngày. 

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

RFA TIẾNG VIỆT TIẾP TAY CHO TỔ CHỨC KHỦNG BỐ



RFA tiếng Việt là chương trình phát thanh tiếng Việt của đài Á Châu Tự Do – RFA. Đài này được thành lập từ những năm 1960 và hiện nay hoạt động dưới sự quản lý của chính phủ Hoa Kỳ - “đối tác chiến lược” của chính phủ Việt Nam. Bởi vậy hành vi tiếp tay cho các tổ chức khủng bố của RFA tiếng Việt không chỉ làm xấu đi mối quan hệ tốt đẹp giữa 2 quốc gia mà còn vấy bẩn lên hình ảnh của nước Mỹ - một đất nước luôn đi đầu trong các hoạt động chống khủng bố và giữ gìn hòa bình trên thế giới.

TỔ CHỨC KHỦNG BỐ VIỆT TÂN

Sau khi quân đội Sài Gòn thảm bại ngày 30/04/1975, lo sợ sẽ bị nhân dân trả thù vì những tội ác mình từng gây ra, Hoàng Cơ Minh – nguyên Phó đô đốc Hải quân Sài Gòn buộc phải rời khỏi cuộc sống xa hoa nhung lụa để trốn sang Mỹ. Nung nấu ý định trả thù và mong muốn khôi phục lại thời hoàng kim trước kia, 1980, y đã thành lập Lực lượng quân nhân Việt Nam hải ngoại – tập hợp những sĩ quan, binh lính của chế độ Việt Nam Cộng Hòa chạy trốn sang Mỹ sau biến cố ngày 30/04/1975.

Năm 1981, được sự hỗ trợ của một số phần tử cực hữu ở Mỹ và lực lượng tình báo lục quân Thái Lan, Hoàng Cơ Minh và đồng bọn lập căn cứ kháng chiến ở vùng rừng núi Udon - Thái Lan, từ đó làm bàn đạp đưa các nhóm vũ trang xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam hoạt động phá hoại.Ngày 10/9/1982, tại căn cứ này, Hoàng Cơ Minh đã tổ chức đại hội lập ra cái gọi là "Việt Nam canh tân cách mạng đảng" (gọi tắt là Việt Tân) làm cơ quan trung ương đầu não, chỉ huy mọi hoạt động của "Mặt trận". Thành viên trong Ban chấp hành trung ương Việt Tân cũng đồng thời là thành viên Ban lãnh đạo "Mặt trận".

Từ năm 1982 đến năm 1989, tổ chức khủng bố Việt Tân đã đưa nhiều toán biệt kích có vũ trang về Việt Nam để tiến hành các chiến dịch mang tên Đông tiến 1, Đông tiến 2, Đông tiến 3. Chúng từ Thái Lan xâm nhập qua đường Lào vào nội địa Việt Nam để lập căn cứ, tiến hành các hoạt động khủng bố, bạo loạn. Bộ đội Việt Nam đã phối hợp với bộ đội Lào bao vây, truy kích, tiêu diệt hàng trăm tên (trong đó có Hoàng Cơ Minh), bắt sống 124 tên, thu nhiều vũ khí, tài liệu phản động. “17 ngàn quân” của Hoàng Cơ Minh tan tác. “Kháng chiến” chấm dứt từ đây. Nhưng với bản chất lừa đảo vốn có, những lãnh đạo sau này của Việt Tân đã che giấu cái chết của Hoàng Cơ Minh suốt 14 năm trời hòng chiếm đoạt tiền bạc từ những người nhẹ dạ cả tin. Toàn bộ số tiền được quyên góp dưới danh nghĩa “ủng hộ kháng chiến” đều nằm trong túi những “nhà lãnh đạo” của Việt Tân. Ngày 10/04/1991, cảnh sát Mỹ đã bắt những trùm sò của Việt Tân như: Hoàng Cơ Định và vợ y là Phạm Thị Hà, Nguyễn Kim Hườn cùng một số tên đầu sỏ khác vì 26 tội danh liên quan đến gian lận tài chính.

Bị mất cả thế lẫn lực, nhưng Việt Tân vẫn không chịu “lùi bước”. Tổ chức này thành lập thêm những tổ chức ngoại vi khác cả trong và ngoài lãnh thổ Việt Nam, hoạt động dưới một hình thức tinh vi hơn – khủng bố núp dưới danh nghĩa của các các phong trào “tự do”, “dân chủ”.

- Từ 1990 – 2004, “Việt Tân” tiếp tục thành lập các tổ chức ngoại vi, như: “Liên minh Việt Nam tự do”, “Hội chuyên gia Việt Nam hải ngoại”, “Ủy ban vận động chính trị người Mỹ gốc Việt” (VPAC), “Mạng lưới tuổi trẻ Việt Nam lên đường”… phát triển lực lượng vào số học sinh, lao động Việt Nam ở các nước Đông Âu, lập ra “Ủy ban tự do vùng Trung Tiệp và Đông Tiệp”… Thông qua các tổ chức, nhóm khủng bố này “Việt Tân” thực hiện “Kế hoạch Nancy” móc nối với số phần tử chống đối trong nước với ý đồ dựng lên tổ chức chống chính quyền ở trong nước, mang tên “Liên minh các lực lượng dân tộc đổi mới”. Cuối năm 2002, số cầm đầu nhóm khủng bố” Việt Tân” ở Mỹ đã chỉ đạo, tài trợ 50.000USD cho số đối tượng “Việt Tân” tham gia các chiến dịch “Đông tiến” đã bị xử tù thành lập các “đội cảm tử” để ám sát cán bộ, nhất là công an.

- Từ năm 2004 đến nay, “Việt Tân” tung ra các chiêu thức kế hoạch “Đông tiến 7”, “Đông tiến 8” hay còn gọi là kế hoạch “Sang sông”, gia tăng các hoạt động móc nối, đưa người ở trong nội địa ra nước ngoài huấn luyện, rồi tung về đứng chân, tạo dựng mạng lưới khủng bố trong nước, hoạt động lâu dài. Cùng với hoạt động này, chúng thường xuyên tung các toán lẻ thành viên ở nước ngoài, bí mật xâm nhập về nước hoạt động “dựng cờ”. Điển hình như vụ: Phạm Minh Hoàng được “Việt Tân” đạo diễn vai hợp pháp, núp bóng giảng viên đại học thực hiện ý đồ phát triển lực lượng cho tổ chức ở TP Hồ Chí Minh, vụ Trần Thị Thúy ở Bến Tre, được “Việt Tân” giao nhiệm vụ phát triển lực lượng trong người khiếu kiện ở các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long, hay vụ Nguyễn Thị Thanh Vân, Nguyễn Quốc Quân, Somsak Khunmi bí mật xâm nhập vào Việt Nam phát tán tài liệu, truyền đơn phản động và đồng thời có những hành động nhằm mục đích bạo loạn, lật đổ chống phá Nhà nước Việt Nam, vào năm 2007.

- Cuối năm 2010, theo chỉ đạo của "bí thư chi bộ Melbourne" Nguyễn Quốc Thịnh, Võ Hồng và các thành viên "Việt tân" khác là Phạm Cầu (người Việt ở Đan Mạch), Trần Quang Tích, Đoàn John (người Việt ở Hoa Kỳ) về Việt Nam dưới hình thức du lịch để thực hiện một "nhiệm vụ đặc biệt" là phá hoại Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội dưới hình thức phân phát mũ, áo, truyền đơn, nội dung kêu gọi người dân đứng lên bạo loạn, lật đổ chính quyền. Tháng 4-2012, Nguyễn Quốc Quân - kẻ mang danh "trung ương ủy viên Việt tân" nhập cảnh vào Việt Nam với tên giả là Richard Nguyen để thực hiện âm mưu khủng bố nhân dịp kỷ niệm Ngày miền nam hoàn toàn giải phóng 30-4 và Quốc tế Lao động 1-5.

- Gần đây nhất là việc ba thành viên của tổ chức này bị bắt quả tang khi đang thực hiện hành vi cổ xúy "lời kêu gọi tổng biểu tình" của "Việt tân", bày tỏ quyết tâm "lật đổ chế độ" hòng kích động biểu tình, bạo động tại các tỉnh Bình Dương, Hà Tĩnh vào tháng 5/2014.

Cùng với chính sách chống khủng bố của Mỹ ra toàn cầu, Việt Nam tích cực hưởng ứng tham gia, trong đó có chủ trương, biện pháp trao đổi, phối hợp với các cơ quan bảo vệ pháp luật nước Mỹ đấu tranh với tổ chức khủng bố “Việt Tân”. Ngày 4/4/2007, cơ quan chống khủng bố của Việt Nam đã gửi công hàm thông báo với phía Mỹ về tổ chức “Việt Tân” là tổ chức khủng bố, đề nghị Mỹ phối hợp điều tra, ngăn chặn. Song thật đáng buồn, trong lòng một đất nước luôn đi đầu trong các phong trào đấu tranh chống khủng bố lại tồn tại một đài phát thanh tuyên truyền, cổ xúy cho các hoạt động của Việt Tân như RFA tiếng Việt.

RFA TIẾNG VIỆT – KẺ TIẾP TAY CHO KHỦNG BỐ

Tổng giám đốc hiện tại của RFA, và Libby Liu công khai lên tiếng ủng hộ các hoạt động chống phá nhà nước Việt Nam của tổ chức Việt Tân. Bà này cũng dành một mối quan tâm đặc biệt đến những “buổi điều trần nhân quyền” do Việt Tân tổ chức.
- Trước những âm mưu khủng bố của Việt Tân bị phơi bày, đài RFA tiếng Việt luôn có những bài viết hòng “đánh lạc hướng” dư luận, bao biện cho Việt Tân. Đơn cử như việc lực lượng công an Việt Nam đã bắt quả tang ba thành viên Việt Tân đang có hành vi cổ xúy biểu tình bạo động tại các khu công nghiệp, RFA tiếng Việt đã nhanh nhảu ra thông báo "Việt Tân nói không đứng sau bạo loạn", cam kết "chủ trương bất bạo động" với sự cam kết của một bệnh nhân tâm thần - Lê Anh Hùng.

- Còn nhớ khi bà Phạm Thị Phượng, đảng viên “Đảng vì dân” (một tổ chức chính trị tương tự như Việt Tân) bị bắt vì âm mưu đặt thuốc nổ, đài RFA tiếng Việt đã cho phỏng vấn ông Nguyễn Công Bằng – tổng bí thư Đảng vì dân, lẽ dĩ nhiên ông này phủ nhận tất cả bất chấp những bằng chứng mà lực lượng công an Việt Nam đã thu thập được dù ông này có thừa nhận việc cung cấp tiền “hỗ trợ” bà Phượng “đấu tranh”.

- RFA tiếng Việt cũng từng lên tiếng bênh vực cho Huỳnh Công Thuận, bởi anh này bị giam tới 14 năm chỉ vì anh ta đem bom mìn về Việt Nam để “đánh gây tiếng vang”

Phải chăng đây là cách mà RFA tiếng Việt cổ vũ cho các phong trào “đấu tranh bất bạo động” ?


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

NO – U HÀ NỘI ĐỂ TANG CỜ VÀNG



19/06 – ngày kỷ niệm quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) - đội quân vốn được mệnh danh mạnh thứ 4 thế giới cùng nhiều cái nhất nữa như: tháo chạy nhanh nhất bằng biện pháp hay nhất (đu càng) với trang phục mát mẻ nhất (tà lỏn).  Nếu như những ông lính Ngụy ở Cali treo cờ vàng, cờ Mỹ cùng với những áo những quần, những huân chương, súng nhựa để diễu võ giương oai chờ ngày “phục cuốc” thì ở Hà Nội cũng có những kẻ vốn không có dây mơ cũng chẳng phải rễ má gì với chế độ Ngụy quyền xưa cũng tụ họp nhau để “kỉ niệm”. Thế nên mới có cuộc biểu tình “chống Trung Quốc” vào một buổi chiều ngày thứ 5 – chuyện xưa nay chưa từng có.

Theo như lời kêu gọi hùng hồn được nhóm này công khai trên facebook thì họ sẽ tổ chức biểu tình vào lúc 4h30 chiều thứ 5 ngày 19/06 tại tượng đài Lý Thái Tổ. Chỉ vài giờ sau khi thông báo được đăng, hàng trăm lượt người like, hàng chục lượt chia sẻ, những tưởng sẽ thu hút được đông đảo nhân dân yêu nước tham dự, nhưng đời không như mơ, cuộc biểu tình thất bại đến thảm hại. Chẳng có “nhân dân yêu nước” nào ngó ngàng đến ngoài gần 20 thành viên nòng cốt của No – U cùng những nhà dân chủ thức thời. Thông báo 4h30 chiều thế mà đến 5h hơn mới thấy vài thành viên cốt cán lững thững đi bộ đến. Có lẽ lòng nhiệt huyết của họ đã bốc hơi theo ánh nắng mặt trời.

Đại sứ quán Trung Quốc thì ở tận tượng đài Lê-nin, No – U biểu tình chống Trung Quốc nhưng chẳng hiểu sao lại chọn tượng đài Lý Thái Tổ ở tuốt tuốt mạn bờ hồ. Có lẽ họ định diễn hài cho cụ rùa coi chơi. Chỉ thương mấy em nhỏ cùng các bạn thanh niên, không đâu bị chiếm mất cái sân chơi thường ngày. Về nội dung thì chẳng có gì mới mẻ, vẫn chỉ là bổn cũ soạn lại, chỉ có điều thành viên ngày càng thưa thớt, tình hình ngày càng thê thảm. No – U được biết dưới danh nghĩa một đội bóng, trước kia mỗi lần nhóm này show hàng, à nhầm show hình thì toàn những thanh niên trai tráng cao to đen hôi, ấy thế mà giờ lại phải để cụ bà Lê Hiền Đức đứng lên cầm đầu, có lẽ cụ vẫn chưa rút ra kinh nghiệm sau lần bị “bọn trẻ con” nó lừa đến công an phường “giải cứu” Lã Việt Dũng sau lần xô xát với bố em Thu Trang. Anh Chí những tưởng đã giải nghệ, để lại ngón nghề ăn vạ gia truyền cho Gió Lang Thang thì nay lại thấy suất hiện, chắc tại kinh tế dạo này hơi khó khăn. Đứa bé con trai Lê Hoàng chắc được triệu tập để…cho đủ quân số. Nguyễn Lân Thắng vẫn khôn lỏi như trước, hắn không dại gì mà hô hào cho đau họng, hắn làm “nhiếp ảnh” cho nó sang chảnh hơn người.

Sau khi đầy đủ ban bệ, nhóm này tổ chức “biểu tình”. Nếu băng rôn thông thường của họ là nền vàng chữ đỏ thì hôm nay lại là nền đen chữ trắng, thế mà nó mới ra dáng để tang. Hô hào có, chửi nhau có, ăn vạ cũng có, xem ra cũng vui đáo để. Những cuộc vui nào cũng phải đến hồi kết, 5p kể từ khi tấm băng rôn được căng ra, đội hình cả già lẫn trẻ đã nháo nhào, mệnh ai người nấy lo, thân ai người nấy giữ. Người được mời lên phường uống nước thì chắc mẩm lúc về mua ít thuốc đỏ giả vết thương, kẻ ở lại thì nhanh chân chuồn mất.

Thế là kết thúc cuộc “biểu tình yêu nước”.



Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

KHÔNG BIỂU TÌNH, CHÚNG TÔI SẼ CẦM SÚNG !



Gửi những thành viên của đảng Việt Tân, đảng Dân chủ, nhóm No U, fanpage nhật ký yêu nước, thanh niên công giáo, dân làm báo,… !

Chúng tôi là trong những người “không cùng quan điểm” với các bạn. Và vì “không cùng quan điểm” nên lâu nay các bạn vẫn gọi chúng tôi bằng những cái tên “mỹ miều” như “dư luận viên”, “hồng vệ binh”. Chúng tôi không có những hành động (biểu tình, tuyệt thực, tham gia phong trào dân chủ, đòi đa nguyên đa đảng, bôi nhọ lãnh tụ, xuyên tạc lịch sử) như các bạn nên từ những công dân bình thường, các bạn gọi chúng tôi là  “công an mật” là “an ninh chìm”. Bất cứ nơi nào có mặt chúng tôi, các bạn sẽ nói “chính quyền cử đến”, bất cứ lời nói nào chống lại các bạn, các bạn sẽ nói “tay sai của Đảng”, bất cứ cá nhân nào phê phán biểu tình, các bạn sẽ nói “bưng bô cho Tàu”… Những nhận xét này xuất phát từ góc độ cá nhân, chủ quan, thiếu tôn trọng người khác. Vậy nên hôm nay tôi viết đôi dòng này để chúng ta cùng “hiểu nhau hơn” dựa trên tinh thần tôn trọng những khác biệt của nhau.

ĐỪNG ÁP ĐẶT SUY NGHĨ CỦA MÌNH LÊN NGƯỜI KHÁC

Là người dân Việt Nam, từ đứa bé đến cụ già, từ trí thức đến công nhân, từ người lương thiện đến dân anh chị ai cũng có lòng yêu nước. Mỗi người có một cách thể hiện lòng yêu nước của mình. Có người mang nét đẹp Việt Nam ra thế giới, có người cống hiến tài năng phát triển quê hương, có người cầm súng canh giữ bình yên cho cuộc sống. Mỗi người một cách nhưng tựu chung lại đều mong muốn một Việt Nam phát triển trong hòa bình, độc lập. Còn các bạn, tôi tin rằng dù là người không muốn công nhận dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong huyết quản hay là kẻ cảm thấy xấu hổ khi cầm hộ chiếu Việt Nam thì chí ít các bạn cũng có tình yêu thương với quê hương, với nơi các bạn được sinh ra và lớn lên. Các bạn có quan điểm riêng về cách thể hiện tình yêu đó. Các bạn muốn thể hiện lòng yêu nước của mình bằng biểu tình, đó là quan điểm của các bạn và những người khác không cần chung quan điểm ấy. Tự cho rằng mình là những người có tư tưởng “cấp tiến” nhưng chính bản thân các bạn đâu có tôn trọng ý kiến khác biệt như chúng tôi. Chẳng phải hoa hậu biểu tình, ngọn cờ đầu của phong trào dân chủ Bùi Thị Minh Hằng từng nói trong những cuộc biểu tình “đứa nào không hô yêu nước đứa ấy là con chó” đấy sao ? Nói như Bùi Hằng thì những con người đang âm thầm cống hiến cho đất nước đều là “con chó” hết chỉ vì họ không đi biểu tình, không hô “yêu nước” (!)

AI CŨNG CHỌN VIỆC BIỂU TÌNH. RA ĐẢO BIẾT DÀNH PHẦN AI ?

Chúng tôi không coi trọng những cuộc biểu tình của các bạn bởi nhiều lẽ. Các bạn tổ chức biểu tình ở đâu ? Ở bờ hồ Hoàn Kiếm - ở trong lòng thủ đô yên bình. Vậy Trung Quốc bành trướng ở đâu ? Ở ngoài biển các bạn ạ. Các bạn biểu tình ở thủ đô chỉ để những người dân tập thể dục ở bờ hồ xem mà thôi. Các bạn ở đó nói đó là cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhưng phần lớn các băng rôn, khẩu hiệu lại là “đả đảo cộng sản bán đảo cho tàu”, “đả đảo bọn tay sai bán nước”. Một cuộc biểu tình có thể gây tiếng vang lớn với truyền thông, nhưng thử nhìn xem có mấy ai chú ý đến những cuộc biểu tình vài chục người của các bạn ngoài BBC và RFA ? Tại sao công an phải can thiệp ? Bởi họ đã quát loa đề nghị các bạn giải tán, tránh tụ tập gây mất trất tự công công thì các bạn tỏ thái độ như thế nào ? Chửi bơi, lăng mạ, hành hung và đôi khi là ăn vạ. Khi công an mời các bạn lên làm việc các bạn coi đấy là chiến tích, là thành tích để khoe với nhau. Ở ngoài đường nhìn đâu các bạn cũng thấy công an, nhìn ai cũng giống an ninh cả, từ bà già hàng nước đến cô bán bún đậu. Ở nhà, các bạn lên mạng chửi bới “nhà nước nhu nhược không đám đánh tàu”, “Đảng bán đảo cho Tàu nên không dám làm gì”, “phải phi chính trị hóa quân đội”, “muốn bảo vệ đảo phải lật đổ đảng Cộng sản”,…. Nguyễn Lân Thắng thì tuyên bố “thằng nào chat chit rủ tao đi biểu tình chống Trung Quốc thì tao đíu đi…Bao giờ có biểu tình chống chế độ hèn với giặc ác với dân thì hẵng gọi tao nhé”. Như vậy xét cho cùng mục đích chính của các bạn là biểu tình chống phá, xuyên tạc các chủ trương, chính sách của nhà nước chứ không hề có yêu nước.

MỖI CÂY MỖI HOA – MỖI NHÀ MỖI CẢNH

Đã có thời các bạn nhìn sang Philippin tỏ thái độ ngưỡng mộ khi chính quyền bên đó tổ chức biểu tình cho nhân dân rồi quay về chửi bới chính quyền Việt Nam. Nhưng các bạn hãy nhìn xem, sau cuộc biểu tình là gì ? Là việc Trung Quốc chiếm được bãi cạn Scarborough mà không tốn lấy một viên đạn. Tại sao chúng ta không kiện Trung Quốc ra tòa án Quốc tế như Philippin đang làm ? Bởi vì tòa án Công lý thế giới với các bản tuyên án không hề có chế tài. Nghĩa là không có tính cưỡng chế, vậy theo bạn việc tốn tiền theo đuổi một vụ kiện mà Trung Quốc không thèm ngó tới thì tốt hơn hay để dành tiền cho đóng tàu, vũ khí, cho ngoại giao tốt hơn ?

ĐỪNG YÊU NƯỚC BẰNG MÁU CỦA NGƯỜI KHÁC

Trên thế giới có lẽ ít có đất nước nào mà số bom đạn còn nhiều hơn cả số dân như Việt Nam. Hơn ai hết, nhân dân Việt Nam quá hiểu cái giá của hòa bình. Chủ quyền lãnh thổ là tối thượng nhưng chiến tranh là biện pháp cuối cùng nếu phải dùng đến. Trong khi nhà nước tìm cách giải quyết bằng con đường ngoại giao thì các bạn ở nhà tổ chức biểu tình gây sức ép. Phải chăng các bạn đang muốn chiến tranh ? Liệu chiến tranh có giúp chúng ta lấy lại một phần lãnh thổ đã mất ? Mỗi khi báo đài đưa tin bộ ngoại giao “quan ngại sâu sắc…” các bạn lại lớn tiếng “Đảng bán đảo cho tàu”, “nhà nước nhu nhược”… Nhưng các bạn thường lờ tịt đi những thông tin quân đội mình được trang bị thêm vũ khí. Thậm chí có người còn cho rằng mua vũ khí tốn tiền...thuế của các bạn. Thử hỏi không có vũ khí thì nếu có chiến tranh, các bạn sẽ đánh cảm tử phải không ?

Chiến tranh nổ ra, bộ đội là những người hy sinh đầu tiên sau đó sẽ đến dân thường. Còn các bạn, liệu các bạn sẽ cầm súng ra chiến trường hay trốn tịt ở một chỗ nào đó, chờ đánh nhau xong rồi cùng mấy bác Việt Tân về tiếp quản đất nước ?

Khi tôi hỏi sao bạn không đăng ký làm lính đảo. Các bạn hồn nhiên trả lời tôi rằng “các bạn đóng thuế để nuôi quân đội” nên các bạn không có nghĩa vụ phải tham gia quân đội. Đây là những lời ngụy biện cho sự yếu hèn của các bạn. Đóng thuế ư ? Có ai là không đóng thuế, và tiền thuế của các bạn nhiều khi chưa bằng số lẻ tiền thuế của người khác nhưng có mấy ai cứ hễ mở mồm ra là cậy mình đóng thuế như các bạn ? Trong khi người ta coi trọng những người lính không quản ngại gian nguy đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền tổ quốc thì các bạn chỉ coi họ là những người làm thuê được trả lương bằng “tiền thuế”.  Nếu tiếc tiền, bạn hoàn toàn có thể làm nhiệm vụ thay họ và chúng tôi sẽ đóng thuế để trả lương cho bạn. Nói ngược nói xuôi thì với các bạn, biểu tình là yêu nước, không biểu tình là bán nước. Bạn nào trả lời được câu hỏi “lợi ích của những cuộc biểu tình” thì tôi cam đoan những cuộc biểu tình sau của các bạn, dù nhiều hay ít, dù nắng hay mưa tôi cũng sẽ tham gia.

KHÔNG BIỂU TÌNH, CHÚNG TÔI SẼ CẦM SÚNG !


Chúng tôi thấy những cuộc biểu tình của các bạn là hoàn toàn vô nghĩa, vậy nên chúng tôi không tham gia. Như vậy không có nghĩa là chúng tôi không yêu nước. Chúng tôi có cách yêu nước của riêng mình, chúng tôi học tập và lao động, cống hiến sức lực của cải cho đất nước. Chúng tôi sống và làm việc theo pháp luật, tin tưởng vào đường lối ngoại giao của Đảng và nhà nước. Chúng tôi chỉ xuống đường biểu tình khi thấy việc đó thực sự cần thiết. Và không như các bạn, chúng tôi không lấy “tiền thuế” ra đe dọa ai. Khi tổ quốc cần, chúng tôi sẵn sàng cầm súng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

NHỮNG ĐIỀU MÀ HARVARD CŨNG KHÔNG DẠY BẠN



Trong vụ cướp nhà băng ở Trung Quốc, một tên cướp hét lên: “Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!”. Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.
• Điều này được gọi là: “Cách thức khai tâm – Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn”.
Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: “Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!”.
• Điều này được gọi là: ”Hành xử chuyên nghiệp – Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!”.

Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): “Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?”. Tên cướp già gằn giọng: “Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!”
• Điều này được gọi là: “Kinh nghiệm – Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở”.

Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: “Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!”.
• Điều này được gọi là: “Bơi theo dòng nước – Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi”.

Người giám đốc tự nhủ: “Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!”.
• Điều này được gọi là: “Hãy loại bỏ những điều khó chịu – Hạnh phúc là điều quan trọng nhất”.

Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: “Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!”
• Điều này giải thích tại sao: “Kiến thức thì giá trị như vàng”


Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

THẤT BẠI CỦA “BO TRUNG”



Bùi Hằng bị bắt trong bối cảnh làng “dân chủ” Việt Nam đang bước vào giai đoạn rệu rã nhất. Những cuộc chiến không hồi kết giữa các nhân vật tầm cỡ như Mẹ nấm gấu - Người buôn gió khiến dư luận không còn quan tâm đến một kẻ chỉ có cái mồm như Bùi Hằng. Tuy nhiên khi mới bị, thị cũng được một số đài như BBC, RFA chú ý. Và cũng như những “nhà dân chủ” khác khi xộ khám,  Bùi thị cũng tung ra những chiêu trò nhằm hâm nóng tên tuổi như tự thiêu hay tuyệt thực. Nhưng đáng tiếc cho thị, những màn ăn vạ kiểu này đã quá quen thuộc, tấm gương lớn Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày khiến người ta mất lòng tin vào sự “đấu tranh” trong tù của các vị, bởi vậy sự việc Bùi thị bị bắt cứ dần chìm vào quên lãng.

Thời gian gần đây, không có gì để hâm nóng làng “dân chủ” vốn đang nguội lạnh, các nhà “cấp tiến” bắt đầu nghĩ đến Bùi Hằng, nhưng nghĩ thôi, chứ người ta cũng không ưa gì Bùi Thị nên cũng chả tha thiết lắm. Người ta bắt đầu nghĩ đến những đứa con của thị, và Bùi Trung đã trở thành đích ngắm. Bùi Trung hay còn được gọi là Bo Trung – đứa con cưng của Bùi thị lâu nay được biết đến như một tay phá gia chi tử, chơi bời nghiện ngập. Còn nhớ năm 2011, nhân lúc Bùi Hằng ra Bắc “đấu tranh”, anh con giai quý tử liền khuân đồ nhà đi bán, nghe đâu thiệt hại lên tới 150 triệu VNĐ. Ngay khi mẹ bị bắt, Bùi Trung được săn đón như một ứng cử viên mới cho vị trí “biểu tình viên” của mẹ. Hết Nam lại đến Bắc. Bùi Trung đi vận động biểu tình nhằm đòi tự do cho mẹ. Ngay sau khi Bùi Trung ra lời “kêu cứu”, làng “dân chủ” đã ủng hộ nhiệt tình, hàng loạt những tên tuổi từ lớn đến bé đồng loạt thay avatar lấy hình Bùi thị. Những tưởng mạng ảo thế nào thì ngoài đời như thế nhưng không , cuộc biểu tình đầu tiên do Bùi Trung phát động tại Hà Nội sáng 23/03 đã thu hút được nhóm giáo dân Hòa Hảo và vài người dân tộc H’mông tham gia do Lê Thu Trà, Nguyễn Tường Thụy dẫn đầu. “Siu nhân” Nguyễn Lân Thắng – người từng “thét ra lửa” tuyên bố trên facebook rằng sẽ không để Hà Nội yên khi Bùi Hằng chưa được thả thì mất tích từ sáng cho đến trưa mới thốt ra được một lời vàng ngọc “do thời tiết mưa lạnh nên không quy tụ được các tay chơi, hẹn nắng lên sẽ rực lửa”. Ngay đến những ông lớn từng hết lời ca ngợi Bùi Hằng như Lã Việt Dũng, Lê  Dũng Vova…cũng lặn sâu đến mức thiên hạ chẳng thấy các ngài ấy sủi tăm. Chỉ thương cho Bo Trung lơ ngơ cất tiếng hô “Free Bùi Hằng” trong lạc lõng.

Không chấp nhận số phận, Bo Trung quyết dân thân vào con đường “dân chủ”. Có lẽ lần này kinh phí nhiều, Bo Trung không ngại ngần tổ chức buổi café ký thỉnh nguyện thư gì gì đó tại những nơi sang chảnh như Thủy Tạ, café Helio. Nhưng tiếc rằng đầu tư như thế mà chẳng ai ngó ngàng tới, có chăng chỉ là vài lợi động viên trên…facebook. Cả thay già trẻ, lớn bé 13 người, chẳng biết họ có ký kết được gì không nhưng khi vấp phải sự phản đối của những người khác, Bùi Trung đã thể hiện ngay bản chất lưu manh của mình. Từ lúc bị “mời khéo” ra khỏi quán café, Bo Trung luôn mồm “ĐM mày”, “ĐM lũ vô học”, “ĐM tụi mày mới là phản động”, “ĐM bọn bán nước”. Mặc dù đã bị những người lớn tuổi kéo đi Bo Trung vẫn không quên ngoảnh lại “phun châu nhả ngọc” vào những người “ủng hộ xăng cho Bùi Hằng tự thiêu”. Đỉnh điểm của sự việc xảy ra ở đầu đường Cầu Gỗ. Một vài người mất bình tĩnh đã có ý định “dạy” cho Bo Trung một bài học. Nhân dân quanh đó cũng “đánh chết mẹ mấy thằng phản động đi”. Cuộc ẩu đả chỉ thực sự diễn ra khi anh Bo Trung đưa ra lời thách thức. Ngoài 3 người “ủng hộ xăng” ban đầu, cuộc ẩu đả còn có thêm sự xuất hiện của một người dân sống gần đó. Tính ra thì cuộc ẩu đả này xảy ra giữa 5 người và những người còn lại là can ngăn nhưng một khi đã vào tay các nhà “dân chủ” thì con số này được nhân lên cả chục lần. Mặc dù đi cùng Bo Trung là những thanh niên “cao, to, đen hôi” nhưng rốt cục thì tất cả đều đứng bên ngoài và.. chĩa máy ảnh vào cùng tiếng hô “công an đánh dân kìa bà con ơi”, “bớ làng nước ơi an ninh chìm đánh dân”, bớ…bớ…bớ… Cuộc ẩu đả chỉ kết thúc khi Bo Trung dùng võ cắn định “xin miếng thịt” của một người dân tham gia can ngăn. Bo Trung được đưa vào sâu trong cửa hàng quần áo và người phụ nữ bế con đứng chặn bên ngoài. Khẩu chiến một hồi rồi đường ai nấy đi. Buổi café ký kết chấm dứt, Bo Trung về mà không thấy lên tiếng kêu chấn thương nọ chai như các vị “dân chủ” khác thường làm.


Có lẽ giờ này trong trại giam, Bùi Hằng đang nhớ lại thời hoàng kim khi mới lên ngôi hoa hậu năm 2011 mà oán tránh những “đồng nghiệp” bạc tình bạc nghĩa.